Dụ Em Động Tâm

Chương 12: Kết hôn, một tiếng “Hạ phu nhân”

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Thư Ninh khẽ nghẹn thở.

 

Vì câu cuối cùng của , đ.á.n.h thẳng trái tim cô!

 

Cô khao khát một mái nhà đến nhường nào.

 

Một nơi thuộc về riêng cô, thể che mưa chắn gió, còn lo lắng đuổi ngoài.

 

Chung Thư Ninh từ sớm hiểu rằng, hôn nhân của cô thể do cô chủ.

 

Nếu là Chu Bách Vũ, thì nhà họ Chung cũng sẽ sắp đặt một đối tượng liên hôn khác cho cô.

 

Tình yêu đối với cô mà , là một điều quá xa xỉ.

 

Quan trọng hơn, nếu cần về cầu xin nhà họ Chung Chu Bách Vũ, cô vẫn thể tự giải quyết khó khăn hiện tại.

 

rung động một cách đáng hổ.

 

Cổ chân nhói đau, mưa tạt ướt sũng, giờ đây gió điều hòa trong xe thổi khiến đầu óc phần choáng váng.

 

Chung Thư Ninh nghiêng đầu đàn ông bên cạnh:

 

“Hạ , kết hôn với , thể sẽ mang đến cho ít phiền phức.”

 

“Chuyện của em, với , phiền phức.”

 

Chung Thư Ninh bật khẽ trong lòng.

 

Phải , Hạ Văn Lễ ở kinh thành là mà giới quyền quý ai cũng tranh lấy lòng, nhà họ Chu họ Chung căn bản thể uy h.i.ế.p .

 

là một cô nhi, bối cảnh cũng chẳng chỗ dựa, thể giúp gì cho .”

 

Chung Thư Ninh c.ắ.n môi.

 

“Xuất hiển hách, chắc thực sự .”

 

Những âm mưu thủ đoạn trong đại gia tộc, cũng đúng phần nào.

 

“Hơn nữa…”

 

Hạ Văn Lễ thêm, “ cũng cần ai giúp đỡ.”

 

Nhà họ Hạ, bao gồm cả , đủ mạnh mẽ!

 

Anh căn bản cần liên hôn để củng cố bất cứ điều gì.

 

Chung Thư Ninh lẽ vì gió điều hòa trong xe đầu óc mê , hoặc cũng thể là những lời của Hạ Văn Lễ mang sức mê hoặc chí mạng đối với cô.

 

Nếu thật sự kết hôn với , thì cô chính là lợi.

 

Điều kiện của Hạ Văn Lễ quá mức ưu tú, theo lời , cô chỉ cần tròn vai vợ là thể tất cả.

 

Muốn giúp cô nhi viện vượt qua khó khăn hiện tại hề dễ, nếu cầu xin nhà họ Chung, cô sẽ càng thêm thấp hèn, cả đời cũng họ nắm thóp.

 

Cô vốn còn hy vọng tình yêu, vì đề nghị của với cô thật quá sức hấp dẫn.

 

Hơn nữa, trong mắt , cô chuyện với Hạ Văn Lễ đều là trèo cao.

 

Nếu cô thực sự gả cho Hạ Văn Lễ, chẳng thể vả mạnh mặt bọn họ ?

 

Khoảnh khắc đó, Chung Thư Ninh thấy thật đáng hổ…

 

Cô nghĩ—

 

Muốn sa ngã!

 

“Hạ , sẽ hối hận đấy.”

 

Khóe môi Hạ Văn Lễ nhếch lên, trả lời câu của cô, chỉ khẽ gọi:

 

“Trần Tối.”

 

“Lái xe …”

 

“Về nhà.”

 

 

Giữa chừng, Chung Thư Ninh bắt đầu thấy hối hận.

 

Nửa tháng xảy quá nhiều chuyện, lòng cô rối như tơ vò — đuổi khỏi nhà, nhà họ Chung cắt viện trợ cho cô nhi viện, từng bước ép sát — đột nhiên…

 

Một cái bánh từ trời rơi xuống.

 

Giờ nghĩ , thật nực !

 

Cô điên ?

 

Người đó là Hạ Văn Lễ mà!

 

Đối với cô mà , chỉ xa lạ, mà còn cao thể với tới.

 

Vậy mà mơ mơ hồ hồ mà đến bước kết hôn với chứ?

 

Nếu bây giờ hối hận, Hạ Văn Lễ khi sẽ nghĩ cô đang cố tình đùa giỡn mất.

 

Giống như chiếc áo khoác gió đưa cô đó .

 

Cô vốn , nhưng cũng thể tùy tiện vứt bỏ, chỉ đành cẩn thận cầm lấy.

 

Chung Thư Ninh liếc Hạ Văn Lễ qua khóe mắt, thấy nghiêng đầu ngoài cửa sổ, chẳng thể thấy rõ biểu cảm, trong khi xe đang chầm chậm chạy khu biệt thự cao cấp nhất Thanh Châu – Lan Đình.

 

Lan Đình là khu biệt thự xa hoa bậc nhất ở Thanh Châu, màn mưa mịt mờ, cây cối xung quanh đều phủ lên một lớp sương mỏng long lanh nước.

 

Tất cả thứ đều mang theo cảm giác thật.

 

Cô từng Chu Bách Vũ nhắc thoáng qua, rằng Hạ Văn Lễ sống trong một khách sạn nào đó, nhiều quen với đều đến khách sạn canh chừng, ngờ còn chỗ ở tại Thanh Châu.

 

Chiếc xe tiến gara, Chung Thư Ninh cảm giác như đang mơ.

 

Đến khi Hạ Văn Lễ xuống xe, Chung Thư Ninh mới nhận phía lưng áo

 

Đã ướt đẫm!

 

Cô sững vài giây, chợt nhớ từ lúc nghiêng ô che cho cô, cô hầu như còn dính thêm giọt mưa nào.

 

Dù là Chu Bách Vũ, miệng thích cô, dường như cũng từng chăm chút cho cô đến mức .

 

Hạ Văn Lễ rốt cuộc ôm tâm tư gì mà cưới cô?

 

Chỉ vì thấy thuận mắt, đúng lúc là một cô nhi nơi nương tựa, dễ kiểm soát?

 

Chung Thư Ninh theo trong nhà, bởi nước mưa, cô khựng giữa phòng khách, dám tùy tiện xuống.

 

Có vẻ rụt rè và cẩn trọng.

 

Một dì năm mươi tuổi bước tới.

 

“Đây là dì Trương, thích chỗ ở quá nhiều , nên bình thường chỉ ở đây,”

 

Hạ Văn Lễ giới thiệu.

 

Chung Thư Ninh lễ phép chào hỏi, dì Trương liền bảo cô cởi chiếc áo khoác gió ướt sũng, đưa cho cô một chiếc khăn tắm lớn lau , còn thêm một ly sữa nóng.

 

“Ngồi .”

 

Hạ Văn Lễ hiệu để cô đối diện .

 

Anh cởi áo khoác ngoài, áo sơ mi trắng quần tây đen, ngón tay tùy ý cởi hai nút cổ áo, để lộ phần cổ và đường viền hàm rõ nét, so với vẻ nghiêm nghị, cao quý ngày thường, giờ mang theo nét tùy hứng và phóng khoáng.

 

Chỉ là đáy mắt , vẫn sâu đen như mực, khó đoán.

 

Trần Tối thì ở bên cạnh cầm máy tính, dường như đang gõ gì đó.

 

Chung Thư Ninh phần gượng gạo, dám thẳng , chỉ đành lặng lẽ quan sát căn biệt thự .

 

Một lúc , cô mới nhẹ giọng :

 

“Nhà… trang trí thật.”

 

Cô thấy vô cùng hổ, cảm giác câu thật ngốc nghếch.

 

Không ngờ Hạ Văn Lễ hỏi : “Em thích ?”

 

Chung Thư Ninh tưởng hỏi về phong cách thiết kế, liền gật đầu.

 

“Nếu thích, thì căn nhà tặng cho em.”

 

“……”

 

“Từ nay đây sẽ là nơi thuộc về em, che gió chắn mưa, em sẽ bao giờ lo ai đuổi ngoài nữa.”

 

Chung Thư Ninh c.ắ.n môi.

 

Chỉ là, cái chốn trú mưa , vẻ quá mức xa hoa .

 

“Trong gara mấy chiếc xe, em thích cái nào cứ dùng, thích thì mua xe mới, nếu tự lái, cũng thể sắp xếp tài xế riêng đưa đón.”

 

Chung Thư Ninh uống một ngụm sữa nóng, cảm thấy cả như đang trôi bồng bềnh mây.

 

cần bất kỳ thủ tục phân chia tài sản hôn nhân.

 

Về mỗi năm kiếm bao nhiêu, em một nửa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-12-ket-hon-mot-tieng-ha-phu-nhan.html.]

Bạn đang truyện tại rừng truyện chấm com

 

Ăn mặc ở, chi phí lo hết, mỗi tháng còn đưa em một khoản tiêu vặt.

 

Còn tiền lương của em, em quyền quyết định.”

 

“?!”

 

Chung Thư Ninh ngẩng đầu Hạ Văn Lễ.

 

Anh đang cái gì ?

 

Tiền lương?!

 

Anh chấp nhận để cô ?

 

Khi cô còn đính hôn với Chu Bách Vũ, nhà họ Chu từng bóng gió rằng, khi kết hôn hy vọng cô sẽ tâm chăm sóc gia đình, tức là một nội trợ.

 

em cần vai trò vợ của , nhất là mặt nhà , tuyệt đối để lộ sơ hở.”

 

Hạ Văn Lễ cô, chậm rãi.

 

“Còn vấn đề gì nữa ?”

 

“Chúng chỉ là diễn kịch thôi ?”

 

Chung Thư Ninh hỏi đầy cẩn trọng.

 

Nếu chỉ là diễn kịch, cần chia sẻ từng đồng kiếm với cô.

 

“Người nhà ai ngu cả, cũng thích để lộ bất kỳ sơ hở nào cho khác.”

 

Ý là…

 

Dù chỉ là diễn, cũng thật tuyệt đối.

 

Cuộc hôn nhân , nhất định là thật.

 

Trong lúc chuyện, Trần Tối mang đến hai bản hợp đồng tiền hôn nhân đặt mặt cả hai .

 

Tất cả những gì Hạ Văn Lễ đều thể hiện đầy đủ bằng văn bản, bao gồm cả ăn mặc, ở, .

 

Trần Tối về phía Chung Thư Ninh:

 

“Chung tiểu thư nếu rõ, hoặc chỉnh sửa, thể ngay.

 

sẽ sửa ngay lập tức.”

 

“Chúng kết hôn… cần công khai ?”

 

Chung Thư Ninh sang hỏi Hạ Văn Lễ.

 

“Tùy em.

 

Cũng thể dựa theo tình hình mà quyết định.”

 

Với cuộc hôn nhân , cô chịu thiệt.

 

“Hạ , như quá thiệt thòi .”

 

“Chúng cần những thứ khác , ai cũng điều , thì gì gọi là thiệt cả.”

 

Cũng đúng.

 

Với Hạ Văn Lễ, tiền bạc lẽ chỉ là một chuỗi con vô nghĩa.

 

Anh chăm chú Chung Thư Ninh: “Em còn yêu cầu gì khác ?”

 

“Nếu là kết hôn giả, thì chắc cũng cần thời hạn, bao giờ chúng ly hôn?”

 

Hạ Văn Lễ tựa lưng sofa, cô, khóe môi cong lên một cách khó đoán, khiến Chung Thư Ninh bất giác rùng .

 

Trần Tối cũng rời mắt khỏi màn hình máy tính.

 

Ly hôn?

 

Chưa kết hôn nghĩ đến chuyện chia tay?

 

Hạ Văn Lễ chỉ nhẹ nhàng :

 

“Cuộc hôn nhân duy trì ít nhất năm năm.

 

Nếu trong thời gian đó phát sinh tình huống đặc biệt, chúng sẽ bàn .

 

nếu em đơn phương chấm dứt thời hạn, sẽ bồi thường.”

 

“……”

 

Bồi thường?

 

Chắc chắn là một khoản cô thể gánh nổi.

 

Chung Thư Ninh cảm thấy đầu óc bắt đầu mơ hồ.

 

“Nếu gặp thật sự thích, em sẽ phối hợp để ly hôn, cứ yên tâm.

 

Chỉ cần chia tay, em tuyệt đối sẽ níu kéo.”

 

Hạ Văn Lễ đáp , chỉ lặng lẽ cô.

 

Chung Thư Ninh khẽ c.ắ.n môi.

 

Chỉ cần ký bản hợp đồng , cuộc đời cô sẽ đổi .

 

Cô và Hạ Văn Lễ tiếp xúc nhiều, nhưng trực giác mách bảo cô:

 

Anh là một !

 

mà tất cả các thiên kim tiểu thư đều mơ gả cho, cô hề lỗ.

 

“Ký xong , hôm nào rảnh thì đăng ký kết hôn.” – Hạ Văn Lễ , rút b.út máy, ký tên lên trang cuối của hai bản hợp đồng.

 

Nét b.út mạnh mẽ dứt khoát, trong từng đường nét mang theo khí chất lạnh lùng và cứng cỏi.

 

Sau đó, đưa b.út và hợp đồng sang phía Chung Thư Ninh.

 

Cô đặt ly sữa xuống, chần chừ một lúc lâu.

 

Chung Thư Ninh cảm thấy thật đáng hổ, vì cô sa ngã.

 

Tất cả chuyện giống như một giấc mơ.

 

Nếu thật sự là đang mơ, thì cô thể buông thả lý trí, một sống theo ý ?

 

Khi cô ký tên lên hợp đồng, Trần Tối lập tức bước nhanh đến, gần như “giật” lấy bản thỏa thuận, ôm c.h.ặ.t trong tay như sợ Chung Thư Ninh đổi ý mà xé nát giấy tờ, về phía Hạ Văn Lễ:

 

“Gia, lập tức liên hệ luật sư để công chứng!”

 

Chung Thư Ninh c.ắ.n môi: Nửa đêm trời mưa thế , cần gấp

 

Mọi chuyện xảy quá nhanh, nhanh đến mức cho cô thời gian suy nghĩ, do dự hối hận.

 

“Em nghỉ sớm .” – Hạ Văn Lễ dậy, Chung Thư Ninh cũng vội vàng lên theo, nhưng quên mất vết thương ở mắt cá chân.

 

Đứng quá gấp, cơn đau nhói khiến cô hít sâu một lạnh.

 

Chân vững, theo bản năng cô đưa tay vịn đó, ai ngờ—

 

Cánh tay cô nắm lấy.

 

Hạ Văn Lễ bước tới, đỡ lấy cánh tay cô, giữ cô vững.

 

Sự hiện diện của quá mạnh mẽ, khiến đầu óc cô căng cứng.

 

Nhất là lòng bàn tay lúc , đang áp cánh tay cô – nóng, nóng như thể mang theo ngọn lửa cháy âm ỉ, khiến nhịp thở của cô cũng rối loạn theo.

 

“Em vững ?”

 

Trong lúc , Hạ Văn Lễ rút tay .

 

Sự thiết khống chế ở mức đủ, khiến cảm giác xâm phạm.

 

“Được , chân em thương là bệnh cũ thôi.” – Chung Thư Ninh gượng , mang theo chút áy náy – “Cảm ơn .”

 

“Em khách sáo quá , Hạ phu nhân.”

 

“……”

 

Chung Thư Ninh đầu óc trống rỗng.

 

Hạ phu nhân?!

 

Ba chữ từ miệng thốt , dịu dàng đến mức khiến tim run lên.

 

Hạ Văn Lễ bình thản tiếp: “ nghĩ, em nên sớm quen với cách xưng hô .

 

Em ?

 

Hạ phu nhân…”

 

dám tin mà Hạ Văn Lễ, ba chữ gọi đến mức vành tai đỏ ửng.

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận