Dụ Em Động Tâm

Chương 10: Anh ấy đến rồi – Thế giới của cô, mưa đã tạnh

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tháng Bảy, trời nóng.

 

Mưa rơi xuống , giống như một lớp sương lạnh bao phủ quanh , khiến lạnh đến run rẩy.

 

Chung Thư Ninh cha nuôi yêu thương , nhưng cô ngờ rằng…

 

Lại tuyệt tình đến thế!

 

liên hôn với nhà họ chu mà tiếc hủy hoại cô.

 

Trước đây cô thích khiêu vũ, chỉ là Lưu Huệ An cho rằng nhảy múa thể rèn luyện khí chất.

 

Dần dần, cô cũng tìm niềm vui trong đó.

 

Hơn nữa, cha nuôi thích, nên cô cố gắng học, chỉ mong họ sẽ vui vẻ hơn một chút.

 

Khiêu vũ dần trở thành một phần trong cuộc sống của cô, và cô cũng gặt hái nhiều từ nó.

 

Cô nghĩ rằng, thể đổi cuộc đời nhờ khiêu vũ.

 

lẽ trong mắt họ, cuộc đời của cô…

 

Chẳng chút giá trị nào.

 

Thậm chí thể dễ dàng hủy hoại mà hề thấy đáng tiếc.

 

Cô hít sâu một , lấy điện thoại định gọi xe đến trung tâm đào tạo để nghỉ ngơi – nơi đó văn phòng việc của cô – thì đúng lúc , ông chủ gửi cho cô một tin nhắn.

 

Báo cho cô : Cô cho thôi việc, bất kỳ lý do nào!

 

Bảo cô tranh thủ thời gian đến dọn đồ cá nhân.

 

“Thư Ninh, thật sự xin , cũng là bất đắc dĩ thôi.

 

chỉ là một bình thường, cô…”

 

Người phụ trách ngập ngừng, cũng khó xử.

 

“Cô chứ?”

 

Nghĩ cũng , chắc chắn là nhà họ Chung tay .

 

“Em .”

 

“Lũ trẻ đều quý em, thật sự đuổi em .

 

Em yên tâm, sẽ bồi thường thêm một chút.

 

Em nhớ chăm sóc bản , gì khó khăn cứ với .”

 

Chung Thư Ninh lí nhí đáp, mưa vẫn rơi, cô chỉ cảm thấy cả càng thêm lạnh, chân cũng đau đến tê tái.

 

Nước mưa rơi màn hình điện thoại, cảm ứng còn nhạy nữa.

 

mới mở ứng dụng gọi xe thì điện thoại rung lên nữa.

 

Là cuộc gọi từ Viện trưởng Hách của trại trẻ mồ côi.

 

Sau một hồi chào hỏi, cuối cùng bà cũng chuyện chính: “Thư Ninh , nhà con bên đó xảy chuyện gì ?”

 

“Sao tự nhiên bác hỏi ạ?”

 

Chung Thư Ninh c.ắ.n môi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

 

“Luật sư của Chủ tịch Chung gọi điện đến, ngừng tài trợ trong tương lai.

 

Nếu thực sự khó khăn gì thì cũng dễ hiểu thôi, dù quyên góp cũng là việc tự nguyện.

 

Bác vẫn ơn vì mấy năm qua ông giúp đỡ…”

 

Chung Thư Ninh từ nhỏ quen viện trưởng Hách.

 

Nếu thật sự chuyện, bà sẽ gọi cú điện thoại .

 

Chung Triệu Khánh rõ cô quan tâm điều gì, nên dễ dàng nắm điểm yếu của cô.

 

Ông đang ép cô.

 

Ép đến mức cô còn đường lui, còn nơi nào để !

 

Ép cô thỏa hiệp.

 

Trước đó vì trại trẻ mồ côi, cô nhượng bộ .

 

Cô đang cố gắng chấp nhận sắp đặt mà nhà họ Chung dành cho .

 

chuyện chân thương khiến tất cả những năm tháng nhẫn nhịn và uất ức của cô bùng nổ.

 

Cô thật sự thể chịu đựng thêm nữa.

 

Cơn giận dữ cuốn trôi lý trí của cô.

 

Cô chỉ một lời giải thích!

 

!

 

Giờ đây, sợ rằng cả thành phố Thanh Châu cũng còn khách sạn nhà nghỉ nào chịu chứa chấp cô.

 

Cô chỉ còn hai lựa chọn: một là cầu xin Chu Bách Vũ, hai là nhận sai với cha nuôi, ngoan ngoãn về nhà họ Chung, chấp nhận sự sắp đặt của họ.

 

cô thật sự hiểu, rốt cuộc sai điều gì?

 

Tại ai cũng ép cô?

 

Cứ như thể chuyện thành thế , tất cả đều là của cô.

 

Cha nuôi thậm chí còn cho rằng, chính cô cướp cuộc sống vốn dĩ thuộc về Chung Minh Nguyệt, cướp vị trí của cô

 

Cướp vị hôn phu vốn thuộc về khác!

 

Ngay cả việc Chung Minh Nguyệt thi đỗ đại học, cô cũng đổ .

 

Hai mươi năm , cô đến với hai bàn tay trắng, giờ đây, cũng đuổi trong cảnh trắng tay!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-10-anh-ay-den-roi-the-gioi-cua-co-mua-da-tanh.html.]

 

 

Trời quá lạnh, cuối cùng cô vẫn khoác chiếc áo gió, phần vạt áo dài che đến bắp chân.

 

mặc áo, cơ thể cô vẫn như mất lớp bảo vệ.

 

Gió cuốn theo mưa, như mũi tên, như lưỡi d.a.o, đ.â.m cô, cứ thế chảy m.á.u mà cắt qua.

 

Gió mưa lướt qua, giọt lệ nối rơi đầy mặt.

 

Cô hít sâu một , cố gắng điều chỉnh thở.

 

Chung Thư Ninh, đừng !

 

Không đáng !

 

Khu là khu biệt thự cao cấp của Thanh Châu, hầu hết đều xe sang cá nhân, trời đang mưa, khó gọi xe.

 

gọi , thì Chung Thư Ninh cũng thể .

 

Toàn ướt sũng trong mưa, tay nắm c.h.ặ.t điện thoại, trong lòng chỉ còn một mảnh hoang vu.

 

Điện thoại ngừng rung lên, là tin nhắn của Chung Minh Nguyệt gửi tới.

 

【Chị , bên ngoài mưa to thế, chị mau về , chỉ cần nhận sai với ba .】

 

【Lần của em, em nên suy nghĩ vượt quá giới hạn với Bách Vũ, em xin chị, chị đ.á.n.h mắng gì cũng .

 

Chị vẫn nên về nhà , khuya , con gái ở bên ngoài an .】

 

【Chúng một nhà, chuyện gì là thể vượt qua cả.】

 

 

Chung Thư Ninh lạnh, dày như cuộn , một cơn buồn nôn dâng trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Người một nhà, cô mấy chữ đó mà thấy ngượng miệng ?

 

Không thấy giả tạo ?

 

rõ địa vị và cảnh của ở nhà họ Chung.

 

từng tham lam những gì vốn thuộc về , điều đó… ngay cả khi Chung Minh Nguyệt về, cũng sẽ chẳng đổi.

 

ơn cha nuôi vì những gì họ cho cô, nên bao năm nay cô luôn nhượng bộ.

 

Chung Minh Nguyệt nghĩ như , chắc chắn trong lòng cô luôn cho rằng bao nhiêu năm nay, chính Chung Thư Ninh cướp những gì lẽ là của .

 

Nói là con nuôi, nhưng mặc váy áo lộng lẫy, đeo trang sức sang trọng, cùng cha tham dự tiệc tùng.

 

Bề ngoài vẻ hào nhoáng, nhưng một khi về đến nhà, như Lọ Lem mất giày thủy tinh, tất cả trở về nguyên hình.

 

Cha nuôi luôn đề phòng cô, thậm chí bằng hành động thẳng cho cô : Cô xứng!

 

Điều khiến cô bạn bè nào ở Thanh Châu.

 

Người ngoài nghĩ cô là tiểu thư nhà giàu, dám gần.

 

Vợ chồng nhà họ Chung cũng cho cô tiếp xúc với bình thường, sợ mất thể diện nhà họ.

 

Còn trong giới con nhà giàu, là nơi rượu chè trác táng, tiêu tiền như nước – cô cũng hòa nhập .

 

Mỗi Chu Bách Vũ đưa cô ngoài, cô ít khi cùng đám bạn của ăn chơi nhậu nhẹt.

 

Vậy nên trong giới, ai cũng bảo cô lạnh lùng khó gần, thậm chí còn cô xem thường bọn họ.

 

Nể mặt Chu Bách Vũ, bọn họ đối xử với cô vẫn còn khách khí, nhưng lưng thì chẳng thiếu lời nhạo: “Chẳng qua là một con con nuôi, mà cũng vẻ lắm.”

 

Chu Bách Vũ thích cô, nhưng trong lòng cũng coi trọng phận của cô.

 

Anh cho rằng cô nên điều, lời, tính khí.

 

Chính vì , trong đêm mưa gió thế , cô chẳng nổi một nơi để tránh mưa tránh gió.

 

Và cũng chính vì điều đó, nên Chung Triệu Khánh mới thể dồn ép cô đến mức !

 

Ông rõ: Cô cỏ cây, cũng vô cảm.

 

Trại trẻ mồ côi là một trong ít những thứ mà cô còn lưu luyến đời, cô thể ngơ khi nơi đó gặp chuyện.

 

, cho dù bao nhiêu ấm ức, cuối cùng cô vẫn sẽ thỏa hiệp.

 

Cô bật khẽ — Chẳng lẽ cả đời , cô cũng thể thoát khỏi nhà họ Chung ?

 

Cả đời đều họ sắp đặt?

 

 

Phía xa, mây đen dày đặc, bầu trời và mặt đất đều nhuộm màu xám đen u ám.

 

Bóng dáng của Chung Thư Ninh đơn độc, mưa nuốt chửng.

 

Hình ảnh cô, giữa đất trời, nhỏ bé và cô độc.

 

Tựa như một linh hồn đầy thương tích, phiêu dạt giữa thế giới mờ mịt, tìm lối .

 

Bên cạnh cô, từng chiếc xe lượt lướt qua, cho đến khi một chiếc xe xuyên qua màn mưa, dừng mặt cô.

 

Đèn xe sáng rực, cô theo phản xạ mà dừng bước .

 

Khi ánh đèn từ từ tắt , bước xuống xe.

 

Tầm mưa mờ, cô cố gắng mở mắt mới thấy rõ mặt.

 

Một áo đen, che một chiếc ô đen, gương mặt dần hiện — ngũ quan sắc nét, lạnh lùng, kiêu ngạo, xa cách.

 

Anh sải bước dài, chỉ vài bước đến mặt cô.

 

Khi chiếc ô nghiêng về phía cô trong khoảnh khắc đó…

 

Thế giới của cô — Mưa, tạnh .

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận