Dụ Em Động Tâm

Chương 26: Gián điệp hai mặt – Thích rác rưởi thì tặng cho cô luôn

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Quen lâu, chị dám cưới ?

 

Không sợ lọt hang sói ?” – Hạ Văn Dã nghiêng đầu về phía Chung Thư Ninh đang lái xe.

 

Cô chỉ , nhẹ nhàng đáp: “Ít nhất từ lúc cưới đến giờ…”

 

từng hối hận.”

 

Hạ Văn Dã chỉ thấy đầu ong ong cả lên: trai tẩy não hả?!

 

Cậu còn định lên tiếng phản bác thì điện thoại rung lên.

 

Trên màn hình hiện chú thích: [Anh trai yêu quý].

 

Chung Thư Ninh thoáng liếc qua bằng khóe mắt, thấy lập tức thẳng , mặt mày tươi rói, miệng ngọt như mật:

 

“Anh ơiii——”

 

Cô suýt nữa bật thành tiếng.

 

Cái giọng , nịnh nọt đến phát sợ!

 

Chung Thư Ninh tấp xe bãi đậu tạm bên đường, xuống xe một tiệm t.h.u.ố.c bắc gần đó.

 

Đợi chắc chắn cô xa, Hạ Văn Dã mới hớn hở, bắt đầu nịnh nọt:

 

“Anh ơi, bất ngờ ?

 

Vui ?

 

Em trai cưng của tới đây!”

 

“Nói chuyện đàng hoàng!”

 

“Ông nội bảo em tới đấy.”

 

“Còn dặn gì nữa?”

 

“Bảo em xem thử chị dâu thế nào, chụp ít ảnh gửi về.”

 

“Chụp ?”

 

“Rồi…”

 

“Gửi cho .”

 

“…”

 

“Lúc báo cáo với ông nội, năng cẩn thận.

 

Nếu ông dặn gì mới, báo ngay.”

 

Sau một tràng cảnh cáo từ đại ma vương, Hạ Văn Dã cuối cùng cũng tha, thở phào nhẹ nhõm.

 

Chung Thư Ninh với túi nguyên liệu mua , còn đưa một que kem.

 

Hạ Văn Dã ngơ ngác nhận lấy, liếc cô, ăn âm thầm thở dài: Chị đúng là đang lấy lòng !

 

Chung Thư Ninh chỉ thấy vẫn còn nhỏ, bộ tịch, kỹ thì cũng dễ thương.

 

Hơn nữa là em trai Hạ Văn Lễ, cô tự nhiên trách nhiệm chăm sóc chu đáo.

 

Cô đưa đến trung tâm thương mại lớn nhất Thanh Châu.

 

Sau khi mua xong quần áo cho Hạ Văn Dã, hai ngang một cửa hàng may âu phục cao cấp.

 

Chung Thư Ninh chợt nhớ Hạ Văn Lễ tặng cô nhiều đồ, cô cũng nên chuẩn gì đó đáp .

 

Hạ Văn Dã thích dạo phố, chẳng trong mà tìm chỗ ngoài cửa tiệm, nhân tiện báo cáo tình hình về cho ông nội.

 

Thật là khổ quá , ban đầu chỉ là ngóng, giờ thành gián điệp hai mặt thế

 

 

Cửa hàng bên trong chuyên đặt may âu phục theo yêu cầu, cũng bán phụ kiện như thắt lưng, cà vạt, trâm cài áo…

 

đo quần áo của Hạ Văn Lễ, cô chọn một lúc lâu, cuối cùng để mắt đến hai chiếc trâm cài ve áo phối cùng suit.

 

Trâm trưng bày trong tủ kính.

 

Cô định gọi nhân viên thì phát hiện… gần như tất cả nhân viên đều đang bận tiếp một nhóm khách.

 

“Bộ nè.”

 

“Không hợp, mặc vô thấy bó c.h.ặ.t, khó chịu.

 

Còn bằng đồ mặc ở nhà.”

 

“Nếu thích kiểu dáng , bọn em thể mời thợ chỉnh sửa cho hơn.”

 

Nhân viên vẫn , nhưng vẻ mặt lộ rõ mệt mỏi.

 

“Anh , em thấy mà!”

 

Giọng

 

Lông mày Chung Thư Ninh khẽ nhíu .

 

đầu, ánh mắt chạm một gương mặt quen thuộc —

 

Chung Minh Nguyệt!

 

Cô nàng hiển nhiên cũng ngờ sẽ gặp Chung Thư Ninh ở đây, nhất thời sững .

 

“Phương Phương, em thật sự thấy hả?”

 

Người đàn ông đang thử đồ nhận phản hồi, theo tầm mắt Chung Minh Nguyệt sang phía cô — thấy Chung Thư Ninh, lập tức sững sờ.

 

So với vẻ ngoài cầu kỳ của Chung Minh Nguyệt — váy áo kiểu Chanel, phụ kiện đầy — thì Chung Thư Ninh ăn mặc cực kỳ đơn giản: quần ống rộng màu xám mềm mại, sơ mi lam khói, khí chất nhã nhặn mà cao cấp, chẳng cần trang sức cầu kỳ vẫn xinh đến mức khiến dời nổi mắt.

 

“Phùng Duệ Dương!”

 

Chung Minh Nguyệt đá ống chân đàn ông bên cạnh, “Anh cái gì đấy hả!”

 

“Anh…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-26-gian-diep-hai-mat-thich-rac-ruoi-thi-tang-cho-co-luon.html.]

 

Người đàn ông tên Phùng Duệ Dương nhíu mày, lên tiếng, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi Chung Thư Ninh.

 

quá— đến phát sáng.

 

Trắng như tuyết, thanh tao như tiên nữ.

 

Bên cạnh hai họ, còn một cặp vợ chồng trung niên lúng túng đó.

 

Chung Thư Ninh liếc qua là đoán phận — chính là cha nuôi và trai của Chung Minh Nguyệt.

 

Người họ Phùng, đây cô từng mang tên Phùng Phương Phương.

 

Xem hôm nay là dẫn họ mua quần áo để chuẩn cho tiệc tân gia của nhà họ Chung.

 

Bữa tiệc mời nhiều , gia đình nuôi của Chung Minh Nguyệt chắc chắn cũng mặt.

 

“Xin chị, bận quá.

 

Chị cần xem gì ạ?”

 

Một nhân viên bán hàng vội vã chạy tới bên Chung Thư Ninh.

 

xem hai chiếc trâm cài áo .”

 

“Dạ, em lấy ngay ạ.”

 

“Cảm ơn.”

 

Chung Thư Ninh nhận lấy món đồ, thì từ xa, Chung Minh Nguyệt lắc lư eo nhỏ tiến .

 

Nhà họ Chung gần đây thuê huấn luyện cô ăn mặc và cư xử cho phù hợp với tầng lớp thượng lưu, rõ ràng so với đổi nhiều.

 

“Chị, chị cũng ở đây ?” – Chung Minh Nguyệt chằm chằm cô, cố tìm kiếm chút nào đó nhếch nhác hổ.

 

Tiếc , thất vọng .

 

“Chị bỏ nhà bấy lâu nay, em với ba lo lắm đấy.”

 

Chung Thư Ninh cúi đầu trâm cài trong tay, khóe môi nhếch lên nhàn nhạt: “Chung Minh Nguyệt, nơi ngoài, cô đừng giả vờ tình chị em sâu nặng nữa.

 

Chúng thiết đến thế.

 

thể bao nhiêu tình cảm với ?”

 

Nụ mặt Chung Minh Nguyệt khựng , nhưng nhanh nặn nụ mới, “ nữa, chị vẫn là chị của em mà.”

 

“Xin , là trẻ mồ côi, đứa em nào lớn giọng như .”

 

“Cô!”

 

Trong quá khú, ở nhà họ Chung, Chung Thư Ninh luôn nhẫn nhịn, từng dám cãi như .

 

Cùng lúc , Hạ Văn Dã báo cáo tình hình xong cho ông nội, bước cửa hàng.

 

Vừa , thấy Chung Thư Ninh đang trò chuyện với ai đó, nghĩ là quen nên định chen .

 

“Chị , hôm đó Bách Vũ cầu hôn, chị tát một cái ngay giữa bữa tiệc, khiến ai cũng khó xử.

 

Không trách ba tức giận , nhưng chuyện đó cũng qua .”

 

Chung Minh Nguyệt tươi như hoa, thậm chí còn ẩn giấu chút đắc ý trong đó.

 

“Dù chị cũng lấy mà, nếu Bách Vũ đến với em, chị sẽ giận đấy chứ?”

 

Chung Thư Ninh khẽ nhíu mày, sang liếc Chung Minh Nguyệt.

 

Dù gì cũng từng quen bao năm, Chung Thư Ninh hiểu rõ kiểu phụ nữ mà Chu Bách Vũ thích.

 

Biểu cảm , rơi mắt cô.

 

Là kinh ngạc, hoang mang, thậm chí là ghen tuông.

 

Chung Minh Nguyệt đưa tay vuốt vuốt chiếc túi Hermès trong tay, dáng vẻ nhẹ nhàng mà đầy ẩn ý:

 

“Chị, em hai từng đính hôn.

 

Trong lòng chị chắc vẫn còn tình cảm mà, thật sự là chuyện thể điều khiển.”

 

“Em vẫn mong chị thể đến dự tiệc tiếp đón em.”

 

“Cứ yên tâm, sẽ đến.”

 

Chung Thư Ninh đáp, ánh mắt bình tĩnh như nước.

 

Cô cũng đang định nhân dịp đó chuyện giải trừ quan hệ nuôi dưỡng với cha nuôi.

 

Chung Minh Nguyệt cong môi , “Em mà, chị nhỏ nhen như .”

 

“Chị , chị với Bách Vũ là quá khứ .

 

Em chỉ mong chị sớm buông bỏ, sống vui vẻ hơn.”

 

Chung Thư Ninh xong chỉ thấy buồn , nghiêng đầu : “Cô kiểu gì còn buông?”

 

“Yên tâm, thèm giành với cô .”

 

“Cô thích nhặt rác thì tặng cô đấy.

 

Một còn hủy hôn lén lút ong bướm với kẻ khác, loại đàn ông đó— chẳng hề tiếc.”

 

“Chung Thư Ninh, cô…”

 

Chung Minh Nguyệt hít sâu một , sắc mặt trắng bệch.

 

“Cô cứ mạnh miệng , tin cô còn tìm ai hơn Bách Vũ!”

 

Một giọng nam trẻ vang lên phía , mang theo sự khinh bỉ rõ rệt: “Ôi giời, từng thấy đàn ông ?

 

Rác thì vẫn là rác, tiện thì vẫn là tiện.

 

Nếu cô quý đến , sợ dòm ngó thì xích cổ luôn cho chắc!”

 

Gián điệp hai mặt – Hạ Văn Dã: Cuộc sống… đúng là dễ sống chút nào .

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận