Kết hôn?
Đi công tác ở Thanh Châu đầy nửa tháng mà gặp tình yêu đích thực kết hôn chớp nhoáng?
Không lẽ là… bỏ tiền thuê một để ứng phó với gia đình?
Hạ Văn Lễ vốn luôn chín chắn, chắc chắn sẽ lấy chuyện đùa.
Mọi đang mơ hồ, rốt cuộc xảy chuyện gì, nhưng khổ nỗi miệng cứng như đá, cách nào moi gì.
Bữa cơm đó, trừ Hạ Văn Lễ thì tất cả đều ăn chẳng thấy ngon.
Cuối cùng nhịn mở miệng:
“Lão Hạ, thật sự kết hôn ?
Chị dâu bao nhiêu tuổi?
Người ở ?
Là Thanh Châu ?
Tên gì thế?”
Ánh mắt Hạ Văn Lễ rơi xuống đó, “Sao?
Cậu hứng thú với vợ ?”
“…”
Giọng điệu … còn khá là trân quý nữa.
“Lão Hạ, khi nào định dẫn chị dâu mắt bọn ?” – Mọi hỏi.
Hạ Văn Lễ đáp: “Chờ gặp xong nhà .”
Chưa gặp gia đình?
Mà kết hôn ?
Thứ tự sai sai nhỉ?
Mọi , thầm nghĩ: Đây chắc là định tiền trảm hậu tấu, chuyện ép nhà chấp nhận đây mà.
Khó trách cụ Hạ nổi giận, kết hôn chuyện nhỏ.
Hơn nữa, cô gái đồng ý kết hôn chớp nhoáng thế?
Hạ Văn Lễ chắc lừa cưới đấy chứ?
Hay là ngược , bên mới là lừa?
“Lão Hạ, cũng gấp quá đấy.”
Hạ Văn Lễ gật đầu: “, đúng là gấp.”
Mọi : “……”
…
Bên phía Chung Thư Ninh.
Từ khi gác máy, Chung Thư Ninh còn tâm trạng ăn uống gì nữa.
“Là do món nấu hợp khẩu vị ?” – Bà Trương nhíu mày – “Cô ăn gì, nấu .”
“Không , cháu đói.”
Chung Thư Ninh nhẹ với bà.
“Dì Trương, quan hệ giữa Hạ và ông cụ Hạ thế nào ạ?”
“Trước đây khá .
Dù cũng lớn lên bên ông cụ, là cháu đích tôn đầu tiên của nhà họ Hạ, ông cụ và bà cụ đều thương yêu, kỳ vọng cũng nhiều.
mấy năm gần đây quan hệ chút căng thẳng.”
“Đến tuổi kết hôn mà vẫn bàn chuyện cưới xin, ông cụ tính tình nóng nảy, hợp ý là dễ cãi vã.”
“ giờ kết hôn với cô , tình hình sẽ khác.
Ông cụ chắc mừng để cho hết!” – Bà Trương .
Chung Thư Ninh chỉ nhạt.
Vui ư?
Chưa gia đình đồng ý mà kết hôn?
Nhà họ Hạ gia đình bình thường, thể để con cháu tự ý cưới bừa một ?
Đêm xuống, Chung Thư Ninh giường, trằn trọc yên.
Cuộc hôn nhân giữa cô và Hạ Văn Lễ thực sự quá hoang đường.
Chờ về, cô chuyện rõ ràng với .
Chỉ ký hợp đồng chứ đăng ký kết hôn, nếu hối hận, kết thúc mối quan hệ cũng muộn.
Lúc cô đồng ý kết hôn, là khi cô đang đường cùng, còn gì trong tay.
Hạ Văn Lễ thì khác.
Cô ngủ ngon, sáng dậy sớm.
Ăn sáng xong, cô chuẩn ngoài đến trung tâm đào tạo lấy đồ đạc của .
Dì.
Trương : “Phu nhân, chân cô tiện lái xe, để gọi tài xế cho.”
“Không cần , cháu bắt xe là .”
Cô bằng lái, chỉ là khi chân đau thì lái xe an .
“Ở đây bắt xe dễ, lo cô bất tiện nên sớm sắp xếp tài xế .”
Chung Thư Ninh kiểu điều, hiểu chuyện.
Chỉ là khi thấy tài xế , cô sững .
Người đàn ông trạc ba mươi, hình cao lớn, rắn rỏi, trông như từng huấn luyện chuyên nghiệp, tên là Lý Khải.
“Anh Lý, phiền .”
Chung Thư Ninh mỉm , sắc mặt chút biểu cảm, vẻ khó gần.
“Cô cứ gọi là Tiểu Lý.”
Ngay cả giọng cũng lạnh lùng.
“Khi chúng ngoài, đừng gọi là ‘phu nhân’.
tạm thời để khác mối quan hệ giữa và Hạ .”
Về việc công khai , Chung Thư Ninh suy tính riêng.
Lý Khải gật đầu.
Chỉ là trong lòng thầm cảm thán:Không công khai, chẳng lẽ là vì cảm thấy ông chủ nhà …
Không thể gặp ngoài?
Chung Thư Ninh chọn một chiếc xe khá kín đáo trong gara, đến trung tâm đào tạo thì để Lý Khải chờ trong xe.
Cô cố ý chọn thời gian khi học sinh đến lớp, chỉ ba đồng nghiệp tới sớm chuẩn bài giảng, thấy cô đều ngạc nhiên.
“Cô Chung, lâu quá thấy cô .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-15-thu-ninh-co-nguoi-muon-hai-toi.html.]
Các đồng nghiệp , dè dặt hỏi, “Dạo cô… vẫn chứ?”
“ vẫn .
Mấy học sinh dạo ?”
Thấy cô vẻ , đồng nghiệp mới : “Tất cả vẫn , chỉ là mấy đứa học sinh của cô, thấy cô mãi thì luôn đó.”
Chung Thư Ninh đến bàn việc của mới phát hiện đồ đạc dọn sạch.
“À đúng , đồ của cô sếp mang văn phòng , cô gọi cho chị một cuộc nhé.”
Chung Thư Ninh cảm ơn, gọi điện.
Chừng hơn hai mươi phút , phụ trách đến, trả đồ đạc cho cô.
Hai chuyện thêm hơn mười phút về vấn đề bồi thường.
“Cô Chung, bây giờ cô ở ? Ở đây bắt xe khó lắm, để đưa cô về nhé?”
Gia đình họ Chung ép cô nghỉ việc, chắc quan hệ hai bên cũng chẳng gì nữa.
“Cảm ơn chị, học sinh sắp học , em phiền .”
“Có gì mà phiền .
Em ăn sáng ?”
“Rồi ạ.”
“Vậy… uống chút nước nhé?”
“……”
Chung Thư Ninh đáp , chỉ chị một cái thật sâu, cảm thấy đối phương chắc còn chuyện khác .
lúc đó, cửa văn phòng ai đó đẩy mạnh mở .
Chu Bách Vũ xông , vẻ mặt tiều tụy, áo quần xộc xệch, cả trông như trải qua một trận sụp đổ.
“Thư Ninh!
Mấy ngày nay em , gần như lật tung cả thành phố để tìm em.”
“Kể từ khi Minh Nguyệt em bỏ nhà , lo lắng.”
Bỏ nhà ?
Chung Thư Ninh lạnh trong lòng – nhà họ Chung giỏi thật, giỏi ngụy trang lắm.
“Chắc chắn em thấy mấy tin đồn giải trí đó nên mới giận.
tất cả đều là giả!
Lúc cầu hôn từ chối, thật sự giận, chỉ chọc tức em thôi, ngờ ảnh lan khắp thành phố.”
Chu Bách Vũ vẻ mặt đầy lo lắng, “Sau lưng chuyện chắc chắn giật dây!”
Chung Thư Ninh khẽ : “Ai ?”
“Anh ,”
Chu Bách Vũ nghiêm túc, “ bên ‘Dạ Vô Miên’ luôn biện pháp bảo mật , tuyệt đối thể chụp lén, càng thể chỉ trong vòng một, hai tiếng mà lan khắp nơi.
Thư Ninh, chắc chắn hại .”
“Hại ?”
Cô thản nhiên hỏi, “Hại để gì?”
“Có thể…”
Chu Bách Vũ c.ắ.n răng, “Là vì ghen tị với quan hệ giữa nhà và Hạ .
Em hiểu , giới thương trường tàn nhẫn, trong đó thủ đoạn độc ác, vì đạt mục đích từ bất cứ điều gì.”
“ đúng là hiểu thật.”
Chung Thư Ninh bình tĩnh , “Dù hại nữa, thì cũng là vì chính cho họ cơ hội.”
“Không ai ép tìm gái, cũng ai ép thiết với Chung Minh Nguyệt.”
“Chu Bách Vũ, vấn đề lớn nhất của là… bao giờ cảm thấy sai.”
“Thư Ninh, là sai .” – Chu Bách Vũ khẽ thở dài, giọng trở nên mềm mại –“Chuyện em thương là do , lời ba em trong lúc nhất thời hồ đồ.
Anh chỉ là quá giữ em bên .
Anh thừa nhận hỗn, ích kỷ.”
“ tình cảm dành cho em là thật.
Anh hề thích Chung Minh Nguyệt. Ở bên cô , chỉ là để chọc em ghen thôi.”
“Còn chuyện kết hôn, nếu bây giờ em , chúng thể bàn tính .”
Chung Thư Ninh vẫn giữ giọng điệu nhàn nhạt:
“Chuyện giữa và cô , thật …”
“Không còn quan trọng nữa.”
“Làm mà quan trọng!” – Chu Bách Vũ sốt ruột ngắt lời cô.
“Chu Bách Vũ…” – Chung Thư Ninh thẳng mắt , nghiêm túc –“ từng thiện cảm với .”
Lời đáng khiến vui mừng, nhưng từ “từng” như một lưỡi d.a.o cắt ngang tim.
“Thư Ninh, em là ý gì?” – Chu Bách Vũ lập tức căng thẳng.
“ thấy đúng… Trên đời , ai là thể thế.”
Giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng như lưỡi d.a.o treo lơ lửng đầu Chu Bách Vũ.
Khi cô một câu: “Chúng thực sự kết thúc .”
Lưỡi d.a.o rơi thẳng xuống – một nhát chí mạng!
Chu Bách Vũ c.h.ế.t sững tại chỗ.
Chung Thư Ninh xong, ôm đồ đạc rời .
Khi đuổi theo ngoài, cô rời khỏi văn phòng.
Anh vươn tay định giữ lấy cánh tay cô, cố níu kéo, thì ngay đó, cổ áo phía của một bàn tay túm c.h.ặ.t kéo .
“Ai nào ?
Buông !” – Anh bản năng vùng tay về phía .
ngờ, đối phương lập tức chộp lấy cẳng tay , vặn ngược .
“Bộp!”
Một tay Chu Bách Vũ khóa ngược lưng, gáy ấn mạnh xuống, cả khuôn mặt dán c.h.ặ.t lên bàn việc!
“Mẹ kiếp!
Mày là ai đấy?!”
Đối phương quá khỏe, giãy nổi.
Chung Thư Ninh tiếng, đầu , thì thấy Lý Khải đang đè Chu Bách Vũ lên bàn.
Lý Khải đầu cô, hỏi: “Xử lý thế nào?”
Ánh mắt lạnh tanh, giọng cũng lạnh buốt.
Tựa như đang hỏi:
Là g.i.ế.c, róc thịt, … chôn luôn?