Dụ Em Động Tâm

Chương 4: Người đàn ông hoang dã trong miệng họ, anh ta đến rồi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao tới?

 

Chung Thư Ninh lạnh trong lòng.

 

Chu Bách Vũ cho cùng vẫn là khinh thường phận con nuôi của cô.

 

Từ khi Chung Minh Nguyệt trở về nhà, liền ý chèn ép, hạ thấp cô một cách kín đáo.

 

Để cô hiểu rằng:

 

Việc để mắt đến cô là phúc phần mấy đời của cô, cô tư cách để kén cá chọn canh, càng nên tỏ cao giá, mà tìm cách để lấy lòng .

 

Còn Chung Minh Nguyệt thì khẽ c.ắ.n môi, thuận thế đổ thêm dầu lửa:

 

“Chị , chị thể vì giận dỗi với Bách Vũ mà dây dưa rõ ràng với đàn ông khác như thế… chuyện … chuyện .

 

Nếu ba chắc chắn cũng sẽ vui .”

 

Chung Thư Ninh liền bật : “Ba vui?

 

Chứ em chắc là vui lắm nhỉ?”

 

“Em…”

 

Chung Minh Nguyệt ngẩn .

 

Từ khi cô nhận tổ quy tông trở Chung gia, ít tiếp xúc với Chung Thư Ninh.

 

Có lẽ vì Thư Ninh là con nuôi, sủng ái, nên quen với việc nhẫn nhịn, cam chịu.

 

Chung Minh Nguyệt tự nhiên cũng cho rằng cô dễ bắt nạt, ngờ phản bác như .

 

Khiến gương mặt nhỏ nhắn của cô lập tức tái nhợt, trông đến là đáng thương.

 

“Có chuyện gì ?” — Giữa lúc tranh cãi, vợ chồng Chung Triệu Khánh vội vã chạy tới.

 

Lưu Huệ An thấy mắt Chung Minh Nguyệt đỏ hoe, liền lo lắng hỏi han.

 

Chung Minh Nguyệt uất ức kể :

 

“Chị hiểu lầm mối quan hệ của con với Bách Vũ, còn đòi hủy hôn với , con chỉ bụng khuyên chị mà thôi.”

 

Vợ chồng Chung Triệu Khánh , ngoài mặt tỏ kinh ngạc, nhưng trong lòng khỏi vui mừng.

 

Lưu Huệ An chau mày:

 

“Được , chuyện gì thì về phòng .

 

Hành lang qua kẻ , để khác thấy thì .”

 

lúc đó, khách trong khách sạn dừng xem.

 

Chung Thư Ninh lạnh nhạt : “Con , chẳng còn tâm trạng ăn uống gì.

 

Con về .”

 

Ngoài cái chân đang đau, đầu cô cũng đau như b.úa bổ.

 

rời , nhưng Chu Bách Vũ chặn đường một nữa.

 

Cánh tay siết c.h.ặ.t bắt đầu đau âm ỉ.

 

“Chung Thư Ninh, cô hủy hôn là hủy ?

 

Cô coi là loại gì hả?!”

 

“Buông !” — Chung Thư Ninh cau mày, giọng lạnh lùng.

 

“Xem cô thật sự tìm bến đỗ mới ?

 

Cô và cái tên đàn ông hoang dã đó tới mức nào hả?”

 

“Anh tự bẩn thỉu thì đừng nghĩ ai cũng giống !”

 

“Cô gì?!”

 

Chu Bách Vũ bao giờ thấy Chung Thư Ninh như thế, nhất thời cũng chút ngỡ ngàng.

 

Có lẽ vì là con nuôi, cô luôn điềm đạm, dịu dàng, ít khi tranh cãi với khác, đến mức khiến quên mất rằng — trong xương tủy của Chung Thư Ninh vẫn giữ một phần cao ngạo.

 

Chỉ cần , phụ nữ xung quanh sẽ tự động lao tới, điều đó khiến cảm thấy dễ , chẳng còn hứng thú.

 

Chính vì thế mà dù Chung Thư Ninh cho chạm, cho gần, vẫn chịu đựng .

 

lâu dần, mất kiên nhẫn.

 

Không thiếu xung quanh mỉa mai: “Chu thiếu gia, thế, đính hôn mà còn ăn ?”

 

Trong giới đều đồn: Cô cốt cách kiêu ngạo, nhưng ở xã hội bây giờ, tiền bạc và quyền lực mới là tất cả — kiêu hãnh và cốt khí chẳng đáng một xu.

 

Chung Thư Ninh bất ngờ giật mạnh tay , quát lên: “Đừng chạm , thấy bẩn!”

 

Chu Bách Vũ lập tức tỉnh táo , lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

 

Mà xung quanh càng lúc càng nhiều xem, một phụ nữ mắng là “bẩn” giữa chốn đông , nuốt nổi cơn giận, mặt mũi mất sạch.

 

Vợ chồng Chung Triệu Khánh cũng đoán chắc chắn con gái ruột và Chu Bách Vũ xảy chuyện gì đó.

 

Nếu ngoài cũng nghĩ , thì Chung Minh Nguyệt sẽ cho là kẻ thứ ba chen chân tình cảm khác.

 

Bọn họ tuyệt đối cho phép chuyện đó xảy .

 

Họ con gái ruột của vui vẻ, trong sạch mà gả cho yêu!

 

Chu Bách Vũ lạnh, cũng chọc giận đến mức buông lời kiêng nể: “ bẩn?

 

Cô lằng nhằng với đàn ông khác thì bẩn chắc?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-4-nguoi-dan-ong-hoang-da-trong-mieng-ho-anh-ta-den-roi.html.]

 

Lưu Huệ An vội kéo Chung Thư Ninh , để cô thêm: “Thư Ninh, vốn dĩ là ở con, bớt một chút.

 

Con còn thấy đủ mất mặt ?”

 

Chung Thư Ninh thông minh thế, hiểu ý bà.

 

Cha nuôi, để Chung Minh Nguyệt dẫm lên cô mà bước lên .

 

hy sinh danh dự của cô, để cô tất cả chĩa mũi dùi — họ cũng quan tâm.

 

Cô từng ôm chút hy vọng, nghĩ rằng hai mươi năm sống cùng , cha nuôi cũng chút tình cảm với cô.

 

Cô bật .

 

Hóa … là cô tự đa tình.

 

“Con còn ?

 

Dù gì Bách Vũ cũng là vị hôn phu của con, con để ý đến cảm nhận của nó, vướng đàn ông khác thì thôi , em gái con khuyên con một câu mà con cũng điều.” — Lưu Huệ An nhíu mày.

 

Chung Triệu Khánh lạnh giọng: “Xem là do chúng nuông chiều cô quá, đến mức cô phận của .”

 

Ý là: Không mệnh tiểu thư, mắc cái bệnh tiểu thư.

 

Nếu đời vết thương nào đau nhất —thì chắc chắn là nhát d.a.o do trao cho, c.h.é.m thẳng xương!

 

Xung quanh tiếng bàn tán xì xào, Chung Thư Ninh yên tại chỗ, m.á.u trong như đông cứng , lạnh buốt.

 

khẩy một tiếng: “Đàn ông khác?

 

Chỉ vì cầm một cái áo khoác nam thôi ?”

 

“Chúng dạo vì Minh Nguyệt mà lạnh nhạt với con, con trong lòng vui, nếu con hủy hôn thể thương lượng, ở đây nhiều , về phòng tiếp.” — Lưu Huệ An nhíu mày.

 

Bà cũng sợ nhiều lòi chuyện , đến lúc đó khó mà dọn dẹp nổi.

 

“Mẹ đúng đấy chị, chúng về .” — Chung Minh Nguyệt bước tới nắm tay cô, vẻ như cô hiểu chuyện.

 

Chung Thư Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, gương mặt vốn tái nhợt, giờ càng trắng bệch còn chút m.á.u.

 

Bàn tay chạm , gần như theo bản năng cô hất mạnh — Chung Minh Nguyệt loạng choạng lùi mấy bước, suýt thì ngã nhào.

 

Lưu Huệ An vội vàng đỡ lấy cô , kinh ngạc vì Chung Thư Ninh dám , lạnh lùng lườm cô một cái.

 

Sau đó sang xót xa hỏi Minh Nguyệt: “Sao ?

 

Có trẹo chân ?

 

Có chỗ nào khó chịu ?”

 

“Mẹ, con .” — Chung Minh Nguyệt mím môi, uất ức lắm.

 

“Chung Thư Ninh, con đủ ?” — Chung Triệu Khánh tức giận đến run ,“Mau xin Minh Nguyệt!”

 

Chân của Chung Thư Ninh đau đến mức môi tái nhợt, nhưng cô vẫn thẳng lưng, hề ý định xin .

 

“Sao?

 

Giờ con lời nữa ?

 

Ta nuôi con đến lớn, cho ăn mặc đầy đủ, mời giáo viên nhất dạy con múa ba-lê, giờ con tìm chỗ hơn nên cần chúng nữa?” — Chung Triệu Khánh như thể đ.â.m tim cô.

 

Không chỉ ám chỉ cô là đồ vô ơn, mà còn mỉa mai cô đắn.

 

Trong khi bản ông thì dựng lên hình tượng một cha hy sinh vĩ đại!

 

“Ba, chị cố ý… Nhiều đang kìa…” — Chung Minh Nguyệt kéo tay áo ông, nhỏ giọng.

 

“Người thì càng , để thấy rõ ai mới là sai!” — Chung Triệu Khánh trừng mắt cô, “Mau xin Minh Nguyệt!

 

Bình thường tao dạy mày thế nào?

 

Cái đồ giáo d.ụ.c!”

 

Chung Thư Ninh hít sâu một , định mở miệng thì phía vang lên một giọng nam lạnh lùng:

 

“Giữa chốn đông mà lớn tiếng mắng c.h.ử.i, Chủ tịch Chung đúng là … giáo dưỡng.”

 

Mọi lập tức đầu .

 

Một đàn ông với đôi mắt đen sâu thẳm, ánh đèn phản chiếu tia sắc lạnh đầy sát khí.

 

Anh cao lớn, chỉ đó thôi cũng đủ khiến khác thấy áp lực, huống chi là cái khí chất lạnh lùng từ trong xương toát .

 

“Hạ !” — Sắc mặt Chung Triệu Khánh cứng đờ, nhưng lập tức đổi sang gương mặt niềm nở,“Ngài ở đây?”

 

“Bởi vì chính là…”

 

“… đàn ông khác mà các nhắc tới.”

 

Giọng của đàn ông lạnh lùng, khàn trầm.

 

Như dòng nước ngầm trong biển sâu — tĩnh lặng, giá lạnh.

 

Lúc , — Trần Tối — đột nhiên lên tiếng:

 

“Gia, bọn họ gọi ngài như .”

 

“Hửm?”

 

“Họ gọi ngài là… ‘gã đàn ông hoang dã’.”

 

“Vậy ?” — Hạ Văn Lễ giọng uể oải như đang đùa, nhưng mang theo vẻ lạnh nhạt, thờ ơ.

 

Ánh mắt nhẹ nhàng, chút gợn sóng, nhưng khoảnh khắc hạ mi nhướng mắt — khiến mặt như nghẹt thở.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận