Dụ Em Động Tâm

Chương 17: Ép buộc ư? Đá cho hắn ngã lăn quay!

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy ngày gần đây, vì tìm cô mà Chu Bách Vũ ăn ngon, ngủ yên, đôi mắt đỏ ngầu.

 

Nghĩ đến cảnh cô liếc mắt đưa tình với đàn ông khác, cơn ghen trong lòng bùng lên đốt cháy sạch lý trí.

 

“Chuyện của liên quan gì đến .” Chung Thư Ninh nghiến răng .

 

“Anh đồng ý hủy hôn, em vẫn là vị hôn thê của , chuyện của em đương nhiên là liên quan đến !”

 

sức vùng vẫy, dốc hết sức lực thoát khỏi sự kìm giữ của .

 

“Chu Bách Vũ, đây là đồn cảnh sát đấy!”

 

Ba chữ “đồn cảnh sát” khiến lý trí hồi phục.

 

Anh điều chỉnh thở, dịu giọng : “Thư Ninh, xin , là do thấy em với gã đàn ông ở bên , anhkích động quá…”

 

“Em đừng giận, thật sự yêu em.”

 

“Chỉ cần em chịu về, chuyện gì cũng thể bỏ qua.”

 

Chung Thư Ninh hít sâu một , : “Đầu … thật sự thương ?”

 

Chu Bách Vũ sững : “Em… lo cho ?”

 

“Anh ngay là em vẫn còn thích mà, hôm đó ở trung tâm huấn luyện em chỉ trong lúc giận dỗi thôi.”

 

“Gã đàn ông là em cố tình tìm tới để chọc tức , đúng ?”

 

“Hai hợp , thô kệch như thế, đúng kiểu kẻ thô lỗ, thể chăm sóc cho em?”

 

Chu Bách Vũ tuy ngũ quan hẳn xuất chúng, nhưng cách ăn mặc, danh phận công t.ử nhà giàu, tất nhiên ít cô gái vây quanh nịnh bợ.

 

So với , Lý Khải trông chỉ thể xem là tầm thường.

 

Chung Thư Ninh c.ắ.n môi: “Đầu đau ?”

 

Cơn ghen trong lòng Chu Bách Vũ lập tức tan biến, Chung Thư Ninh với vẻ thể tin , trong mắt tràn đầy vui sướng.

 

“Thư Ninh, em đau lòng vì !”

 

“Anh bệnh viện ?

 

Bác sĩ ?

 

Bình thường cần chú ý gì?”

 

Chung Thư Ninh quan sát vết thương đầu Chu Bách Vũ, trong mắt đầy vẻ lo lắng.

 

thật ngờ thương, đều là của .”

 

“Chấn động não thể nặng thể nhẹ, là đến bệnh viện khác kiểm tra .”

 

Sự vui mừng của Chu Bách Vũ như sắp trào ngoài.

 

“Thư Ninh… thật sự tưởng rằng em còn quan tâm nữa, tưởng mất em .

 

Hai ngày em biến mất, mới nhận thật sự thể sống thiếu em.”

 

Chung Thư Ninh cúi đầu, như thể trong lòng cũng bao nỗi ấm ức.

 

“Anh cũng mà, ba gả Chung Minh Nguyệt cho .”

 

“Anh thích cô !”

 

…”

 

“Em tin , chỉ cần em gật đầu, chúng lập tức đăng ký kết hôn.”

 

ngoài liên lụy, thể thả ?”

 

Chung Thư Ninh Chu Bách Vũ, “ mối quan hệ như nghĩ .”

 

“Em mở lời, thể đồng ý.”

 

cũng thương…”

 

Chung Thư Ninh lộ vẻ khó xử, “Hay là cùng đến bệnh viện.”

 

“Không cần, , thương!”

 

Chu Bách Vũ kích động đến mức quên cả bản .

 

“Anh gì?”

 

Chung Thư Ninh tỏ thể tin nổi.

 

“Hôm đó ở trung tâm huấn luyện, đúng là gã đó tay với , nhưng thương, chỉ là gã đó cản đường , c.h.ử.i , còn đe dọa anhnữa.

 

Anh  tức quá mới… Quan trọng nhất là, ép em mặt, nên mới dùng hạ sách .”

 

“Thế còn tờ chẩn đoán của bệnh viện?”

 

“Nhờ quen đấy, là giả cả.”

 

“……”

 

Sự lo lắng mặt Chung Thư Ninh lập tức biến mất, khiến Chu Bách Vũ nhất thời hoảng loạn: “Thư Ninh, em đừng giận, tại tìm thấy em, sốt ruột quá thôi.”

 

“Đều là giả ?

 

Cả kết quả kiểm tra cũng ?”

 

Chung Thư Ninh xác nhận nữa.

 

“Ừm, cũng chỉ vì tìm em.”

 

“Anh lừa đấy chứ?”

 

“Anh thật sự , em đừng lo.”

 

Chung Thư Ninh bật lạnh: “Chu Bách Vũ, thật sự chẳng đổi chút nào, luôn như sai thì viện đủ cớ để biện minh.”

 

Chu Bách Vũ , sắc mặt lập tức đổi: “Chung Thư Ninh, ý em là gì?

 

Vừa nãy em…”

 

Chung Thư Ninh đáp, xoay bỏ .

 

Chu Bách Vũ lập tức nhận — cô đang diễn, cố ý dụ sự thật.

 

đàn ông khác.

 

dám lừa .

 

Chu Bách Vũ tức giận đến mức lửa giận bốc lên đỉnh đầu: “Chung Thư Ninh, rốt cuộc em với gã là quan hệ gì?!”

 

Chung Thư Ninh chẳng buồn để ý tới , bước thẳng về phía cửa.

 

“Trong lòng em, rốt cuộc là cái gì!

 

Anh yêu em đến thế cơ mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-17-ep-buoc-u-da-cho-han-nga-lan-quay.html.]

 

Sự lạnh lùng của cô khiến Chu Bách Vũ phát điên, nắm c.h.ặ.t cánh tay cô, ép cô dựa sát tường.

 

Chung Thư Ninh cũng là phụ nữ, sức lực khác biệt, lập tức áp chế: “Thả !”

 

“Chúng yêu bao lâu, đến giờ còn từng chạm em, tên đó thì gì hơn !

 

Những gì thể cho em, đều thể cho em!”

 

“Anh bao giờ hiểu gì!”

 

“Chỉ cần em , đều thể cho!”

 

“Anh thả !”

 

“Không !

 

Thư Ninh, thật sự thể mất em !”

 

Vừa , đôi môi nóng rực của Chu Bách Vũ áp sát…

 

Cô nghiêng đầu, khiến môi gần như chỉ lướt qua má.

 

Hơi thở của phả khiến cô buồn nôn.

 

“Chu Bách Vũ, thật kinh tởm!”

 

Một câu khiến Chu Bách Vũ đang mất lý trí lập tức tỉnh táo.

 

Cô… dám kinh tởm?!

 

Chính khoảnh khắc sững , Chung Thư Ninh đột nhiên co gối, dùng đầu gối nhắm thẳng hạ mà đá thật mạnh.

 

 

Lúc , xa ngoài cửa, luật sư của nhà họ Chu đang cúi đầu xem điện thoại, còn Lý Khải sang một bên gọi điện — chuyện tuyệt đối thể giấu Hạ Văn Lễ.

 

“…Vậy giờ tình hình là thế nào?”

 

Giọng của Hạ Văn Lễ lộ rõ cảm xúc.

 

“Họ đang ở trong một căn phòng, chỉ hai .”

 

Lý Khải ngập ngừng, như thể còn điều gì dám .

 

“Anh còn gì ?”

 

“Gia, ngài xem… liệu họ tái hợp ?

 

Dù gì cũng từng đính hôn, tình cảm ít nhiều vẫn … Mà giữa ngài và phu nhân chẳng chút nền tảng tình cảm nào… Nếu Chu Bách Vũ chơi chiêu lóc ăn vạ, quỳ gối van xin, lỡ …”

 

Hạ Văn Lễ nhướn mày: “Rồi ?”

 

“Rồi cô đá ngài.”

 

“…”

 

“Hay để xông , giành phu nhân cho ngài!”

 

Hạ Văn Lễ nhức đầu, day nhẹ giữa chân mày.

 

Anh còn kịp đáp lời thì thấy từ trong phòng vang lên tiếng hét t.h.ả.m thiết của một đàn ông, âm thanh thê lương, đau đớn, the thé như thiến, khiến Lý Khải dựng hết tóc gáy.

 

Không kịp cúp máy, lập tức lao tới đá cửa xông !

 

Chỉ thấy Chu Bách Vũ quỳ rạp đất, hai tay ôm c.h.ặ.t hạ , cả co quắp thành một đống, rên rỉ trong đau đớn.

 

“Chu thiếu gia!”

 

Luật sư nhà họ Chu lập tức lao đến, cũng cảnh tượng cho giật , “Cậu chứ!”

 

“Ư…ư…”

 

Chu Bách Vũ đau đến mức thể thốt nên lời.

 

Cú đá khi nãy khiến đau đến mức như thể linh hồn xuất khiếu!

 

Giờ mới hồn, cơn đau ở hạ thể khiến Chu Bách Vũ khó khăn mở miệng, toát mồ hôi lạnh, chỉ thể thở hổn hển từng nặng nề.

 

Anh nghiêng đầu về phía Chung Thư Ninh, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, phẫn nộ, hối hận, khiến đôi mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ m.á.u.

 

“Chung Thư Ninh, em dám đối xử với thế ?!

 

Vốn dĩ còn định tha cho , giờ thì dù xin , cũng sẽ để bóc lịch vài ngày!”

 

Chu Bách Vũ đau đến mức cơ thể co giật, dựa luật sư đỡ mới gượng dậy .

 

“Có lẽ nhầm đấy.

 

Chúng ý định xin .”

 

Chung Thư Ninh , đôi mày cong cong.

 

Đôi mắt như trái vải , linh động đến mức khiến run lòng.

 

“Chu Bách Vũ, dấu hiệu giả bằng chứng, báo án giả, cản trở công vụ của cảnh sát…”

 

Nụ gương mặt cô dần tan biến, giọng cũng lạnh :

 

“Giờ là cầu xin chúng .

 

Nếu , cách khiến trong đó mấy ngày đấy.”

 

“Cô… cô xằng bậy!”

 

Chu Bách Vũ nóng nảy, một tay vẫn ôm c.h.ặ.t phần , suýt nữa văng tục tại chỗ.

 

Lúc , mấy cảnh sát tiếng hét t.h.ả.m cũng chạy đến.

 

Chung Thư Ninh bình thản tiếp lời: “À đúng , đồng chí cảnh sát, ý đồ bất chính với .”

 

“Cái gì?”

 

Viên cảnh sát nheo mắt nghi ngờ, đầu Chu Bách Vũ.

 

Anh hoảng hốt lắc đầu nguầy nguậy: “Tuyệt đối !

 

gì cô cả, cô vu khống, cố tình hãm hại !”

 

Cơn đau phía khiến đầu như nổ tung, giọng lạc hẳn vì kích động, tay chỉ thẳng Chung Thư Ninh gào lên.

 

Chung Thư Ninh chỉ khẽ cong môi, nhẹ một cái, đó rút điện thoại trong túi :

 

ghi âm.”

 

Phía bên , trong tay Lý Khải vẫn là chiếc điện thoại kịp cúp máy.

 

Hạ Văn Lễ ở đầu dây gì, khóe môi nhếch lên, bật khẽ một tiếng…

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận