Lúc trong phòng tiệc, ánh mắt đều đổ dồn chiếc áo khoác gió , bầu khí trở nên gượng gạo và căng thẳng.
Mãi đến khi Chung Minh Nguyệt mỉm phá vỡ bầu khí:
“Em còn tưởng trời mưa chị ai đón, sợ chị ướt…
Xem là em nghĩ nhiều .”
“Anh ngoài một chút!” - Chu Bách Vũ bất ngờ dậy, sắc mặt âm trầm, rời khỏi phòng.
“Anh Bách Vũ?” - Minh Nguyệt cũng vội vã lên đuổi theo.
Chung Thư Ninh suýt thì bật - rốt cuộc ai mới là nên giận ở đây?
Chung Triệu Khánh chỉ chỗ bên cạnh:
“Con , nhân lúc hai ngoài, ba và chuyện với con.”
Cô gật đầu, xuống.
“Thư Ninh , chuyện con với Chu Bách Vũ ở bên , vốn là ba và tác hợp vì lợi ích thương mại.
Ba lúc đó con thật sự đồng ý, nên trong lòng chúng cũng thấy với con.” - Lưu Huệ An dịu giọng, mỉm với cô.
“Mẹ, tự nhiên ?” - Chung Thư Ninh ngốc, cô lập tức hiểu ý họ.
“Chúng thể để con lỡ dở cả đời …
Hay là, con chủ động hủy hôn !”
Chung Thư Ninh cúi đầu, gì.
“Chắc con cũng thấy, Minh Nguyệt thích nó.
Nó lưu lạc bên ngoài bao nhiêu năm, chịu khổ ít.
Còn con, những năm qua ở nhà họ Chung, ăn mặc sinh hoạt bao giờ bạc đãi?
“Mẹ còn cho con học múa, cũng coi như tận tình tận nghĩa.”
“Thêm nữa…”
“Con cũng thiếu theo đuổi, thật sự yêu Chu Bách Vũ, chi bằng nhường cho em gái con.”
Nói , ánh mắt Lưu Huệ An dừng chiếc áo khoác.
Là quen dùng đồ , bà đó là hàng hiệu đắt tiền.
Chung Thư Ninh mím môi: “Mẹ, con thích ?”
“Con tưởng chúng đang thương lượng với con ?” - Chung Triệu Khánh nhíu mày.
“Nói thật cho con , là Chu Bách Vũ thích con thì nhà họ Chu mới miễn cưỡng đồng ý hôn sự .
Chứ từ đầu, nhà họ chẳng coi trọng con .
Dù con cưới về, cũng thể sống yên .”
“Vậy tại nhất định là con chủ động hủy hôn?” - Chung Thư Ninh phản bác.
Sắc mặt vợ chồng họ Chung phần mất tự nhiên.
Cô thông minh, tất nhiên hiểu: Vì Chu Bách Vũ vẫn còn tình cảm với cô, nên sẽ chủ động hủy hôn.
Nếu Chung Minh Nguyệt cứ tiếp tục dây dưa thế , dễ ngoài là “ xanh” chen chân khác”.
Nên là cô - “ con ruột”, “ở nhờ” - rút lui , để giải quyết êm .
“Con hỏi lắm thế gì!
Ba bảo hủy là hủy!” - Chung Triệu Khánh hừ lạnh.
“Gì chứ, nuôi con lớn từng , giờ cánh thì lời nữa hả?”
“Đừng quên, những gì con đang hôm nay là ai cho!”
“Ta cho , thì cũng thể lấy tất cả.”
“Triệu Khánh!” - Lưu Huệ An cau mày, “Ông chuyện với con bé cho đàng hoàng.
Thư Ninh từ nhỏ là đứa hiểu chuyện, lời.”
“Ý là,” - Chung Triệu Khánh tiếp tục - “Thế gian gì tình yêu đích thực?
Dù con cưới nhà họ Chu, nếu nhà chúng chỗ dựa, liệu họ coi con gì ?
Giờ nó thích con, nhưng con chắc nó sẽ mãi mãi che chở cho con ?”
“Sau con lấy ai, ba sẽ cho con một món hồi môn thật hậu hĩnh.
Dù đàn ông đáng tin, cũng bảo đảm con cả đời lo cơm áo.”
“Con , quan trọng nhất là đủ là đủ!”
Hai một mềm một cứng, phiên thuyết phục cô.
Từng câu, từng lời như rằng: Đừng tham lam quá!
“Được , đừng nữa, Thư Ninh là đứa điều, nó sẽ tự .” - Lưu Huệ An khẽ .
Chung Thư Ninh nhạt trong lòng.
Cha nuôi vốn chẳng mấy thương cô, từ khi Chung Minh Nguyệt trở về, lẽ sợ cô vui nên họ càng sức lấy lòng, còn với Chung Thư Ninh, thái độ lập tức chuyển biến lạnh nhạt, thậm chí xa lánh.
“Ba , con ngoài một lát.”
“Đứng đó!
Chuyện hủy hôn con nhất định !” - Chung Triệu Khánh gắt lên từ lưng.
Cô quen Chu Bách Vũ lâu, chính thức bên một năm, đính hôn cũng nửa năm.
Khi cô thương ở chân, chính là sốt sắng liên hệ bác sĩ, tận tình chăm sóc cô ở bệnh viện.
Cô từng cảm động.
Đối với Chu Bách Vũ, tình cảm là dối lòng.
đến giờ, cảm xúc của cô còn quan trọng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-3-huy-hon-chung-ta-ket-thuc-roi.html.]
Chỉ cần Chung Minh Nguyệt cần, cô liền vô điều kiện nhường đường.
…
Trong phòng tiệc, khí khiến ngột ngạt, chân đau, Chung Thư Ninh chỉ ngoài hít thở một chút.
Vừa bước , cô hắt xì mấy cái liên tục, đầu óc choáng váng, như sắp sốt.
Không ngờ, rẽ qua hành lang liền thấy một cảnh tượng…
Chu Bách Vũ đang chuyện với Chung Minh Nguyệt.
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ xinh , trong mắt là ánh sáng thích thầm e ấp.
Chu Bách Vũ thấy Chung Thư Ninh, nhưng chẳng hề tránh né gì, ngược còn đưa tay xoa đầu Chung Minh Nguyệt, môi mỉm , ánh mắt đầy dịu dàng cưng chiều.
Hai tay Chung Thư Ninh buông thõng bên khẽ siết .
Giây tiếp theo…
Chung Minh Nguyệt nhón chân, đặt một nụ hôn lên môi Chu Bách Vũ.
Cô đỏ mặt , nhưng chạm ngay ánh mắt của Chung Thư Ninh.
Cô sững , lúng túng gọi một tiếng: “Chị…”
Rồi c.ắ.n môi, định giải thích nhưng bắt đầu từ .
Lúng túng mãi, cuối cùng cũng chỉ lắp bắp: “Chị, chị đừng hiểu lầm, em với Bách Vũ chỉ là…”
“Chị thấy tận mắt, chuyện … gì để hiểu lầm cả.” - Chung Thư Ninh lạnh giọng.
Chung Minh Nguyệt bước nhanh tới: “Chị, chị thật sự hiểu lầm !”
Cô đỏ bừng mặt, sốt ruột đến mức mắt rưng rưng, nghĩ nổi một lý do nào thỏa đáng.
Dưới ánh mắt của Chung Thư Ninh, nỗi chột và ngượng ngùng khiến cô gần như bật .
“Chỉ là cái gì?” - Chung Thư Ninh hỏi .
“Chỉ là… là…” - Chung Minh Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ấp úng mãi chẳng nên lời.
Chung Thư Ninh chỉ thấy nực .
Rốt cuộc ai mới là đáng thương ở đây?
Nếu rõ câu chuyện từ đầu, ngoài còn tưởng cô là đứa con gái độc ác, đang bắt nạt cô “con gái ruột đáng thương” tìm về của nhà họ Chung.
“Được , chỉ là hiểu nhầm thôi mà.” - Chu Bách Vũ bước tới, cô, giọng mang theo trách móc:
“Em cần gì ép quá đáng như ?”
Chung Thư Ninh lạnh: “Em ép cô cái gì?”
Chu Bách Vũ nhíu mày, cố cứng giọng : “Minh Nguyệt chỉ là… ơn vì dạo giúp đỡ cô .”
“Ồ?
Lần đầu tiên thấy cảm ơn khác mà … hôn môi.”
“Đủ , em đừng quá đáng!” - Giọng Chu Bách Vũ rõ ràng mất kiên nhẫn.
Dù gì thì giờ hôn Chung Thư Ninh một cái, cô cũng đều từ chối, ngay cả khi đính hôn, cũng chỉ chạm nhẹ má.
Anh vẫn luôn khúc mắc trong lòng.
Chung Thư Ninh thẳng , ánh mắt bình tĩnh: “Chu Bách Vũ, chúng kết thúc !”
Câu khiến sắc mặt Chu Bách Vũ cứng : “Ý em là gì?”
“Ý là - từ bây giờ, hủy hôn.
Anh thích ở bên ai, liên quan gì đến nữa.” - Chung Thư Ninh xong liền định , nhưng Chu Bách Vũ giữ c.h.ặ.t cánh tay.
“Chung Thư Ninh, em dám chia tay với ?”
“Chị ơi, đều là của em!” - Chung Minh Nguyệt sốt ruột đến đỏ cả mắt, “Anh Bách Vũ thật lòng yêu chị mà.
Chị đừng giận nữa, em xin chị, ?”
“Minh Nguyệt, em cần xin !” - Chu Bách Vũ nghiến răng, ánh mắt chuyển sang lạnh lẽo khi Chung Thư Ninh.
“Em và đàn ông khác mập mờ, còn nổi giận.
Vậy mà em chia tay với ?
Sao?
Tìm ‘bến đỗ mới’ ?
Lén lút dây dưa với gã nào ?”
“Nói năng cho cẩn thận!” - Chung Thư Ninh siết môi, ánh mắt lạnh dần.
“Không đúng ?” - Chu Bách Vũ khẩy, “Vậy xem, cái áo khoác đó là của ai?
Chắc là mấy phụ học sinh của cô chứ?”
“Là của Hạ Văn Lễ!”
Cái gì?
Hạ Văn Lễ?
Nhà họ Hạ?!
Người mà ngay cả cha cũng khó lòng gặp mặt, một nhân vật mà đến cả giới quyền quý Bắc Kinh cũng dè chừng…
Vậy mà cô nhẹ bẫng, như thể chỉ là chuyện thường?
Cô gặp , còn cho cô áo khoác?
Chu Bách Vũ bật , ánh mắt đầy mỉa mai:
“Chung Thư Ninh, cô bịa chuyện cũng chừng mực!
Hạ Văn Lễ là thế nào?
Chỉ cần chuyện với cô một câu, cô là trèo cao , còn dám cho cô áo mặc?”