Chung Thư Ninh ngẩng nhẹ đầu đàn ông mặt — một mà đến trong mơ cô cũng ngờ sẽ xuất hiện ở đây…
Hạ Văn Lễ!
Sao là ?
Tại xuất hiện ở đây?
Anh sống ở khu ?
Trước đây cô từng Chung Triệu Khánh nhắc đến Hạ Văn Lễ khi trò chuyện ở nhà, rằng gặp một còn khó.
Hoặc thể — trong mắt , nhà họ Chung căn bản xứng, khinh thường chuyện xã giao.
Vậy mà một như thế, mặt ở đây?
Là trùng hợp ?
Chung Thư Ninh lúc chẳng còn lòng nghĩ nhiều đến nữa, cô chỉ cố gắng gượng một nụ nơi khóe miệng, để bản trông quá t.h.ả.m hại, khẽ cất tiếng:
“Hạ .”
Ánh mắt Hạ Văn Lễ cụp xuống, cô để ý chiếc ô trong tay gần như nghiêng hết về phía cô.
Anh che mưa cho cô — tạo nên một thế giới nhỏ tách biệt giữa cơn mưa cuồng loạn.
Chung Thư Ninh đó, lúng túng và bối rối.
Cô chỉ một đôi dép lê, ướt đẫm.
“Xin …
vốn định dịp sẽ trả áo cho , ướt áo của , …”
Giọng nghẹn trong cổ họng, cô thể tìm bất kỳ lý do hợp lý nào để giải thích cho tình cảnh hiện tại của .
Thân hình cô mảnh mai, run rẩy trong gió mưa.
Cô theo phản xạ c.ắ.n nhẹ môi , đến nỗi môi trắng bệch, còn chút huyết sắc.
Anh cất giọng — lạnh nhạt mà xa cách: “Chung tiểu thư, lên xe ?”
Không vì nước mưa rửa trôi cảm giác , mà Chung Thư Ninh cảm thấy giọng của Hạ Văn Lễ — đồn là tàn nhẫn, m.á.u lạnh — dịu dàng đến lạ thường.
Cô thực sự quá mệt mỏi.
Chân đau.
Tim cũng đau.
Có thể vì từng giúp , nên trong khoảnh khắc , cô dễ dàng buông lỏng cảnh giác.
Như ai điều khiển, cô… gật đầu.
Cô lên xe của Hạ Văn Lễ.
Trong xe bật điều hòa, Hạ Văn Lễ hiệu cho Trần Tối chỉnh nhiệt độ cao hơn, làn ấm nhanh ch.óng bao trùm lấy cơ thể cô.
“Xin …
Người nước, bẩn xe của .” – cô nhỏ.
Hạ Văn Lễ đáp, chỉ đưa cho cô một tờ khăn giấy.
Tay , ngón tay thon dài, xương khớp rõ ràng.
Cô khẽ cảm ơn, nhận lấy vội vàng lau qua .
Có lẽ vì dầm mưa quá lâu, cộng thêm cơn sốt từ tối hôm qua khỏi, đầu cô nặng trĩu.
Giờ đây ấm bao bọc, cùng với sự chuyển động của xe, lý trí của cô dần trở .
Ánh mắt cô liếc đàn ông bên cạnh.
Khuôn mặt ẩn trong ánh sáng mờ nhạt, rõ ràng, nhưng hình thoải mái tựa ghế, đường nét gương mặt càng thêm sâu sắc — tùy ý, cao quý.
Trên phảng phất mùi gỗ trầm, mang theo cảm giác chiếm lĩnh mạnh mẽ.
Chung Thư Ninh khẽ c.ắ.n môi — chắc là cô điên !
Tại lên xe của Hạ Văn Lễ chứ?!
Chắc là vì cô quá mong một nơi tránh mưa, tránh gió.
giữa đêm khuya, lên xe một đàn ông quen, rõ ràng là lựa chọn sáng suốt.
Cô lúng túng mấp máy môi: “Hạ , phía cứ tùy tiện dừng đó, thả xuống là .”
Hạ Văn Lễ đầu cô: “Em thể ?”
Không —
Mà là thể !
Không thể , Hạ Văn Lễ quá nhạy bén.
Giống như thấu sự túng quẫn của cô.
Những gì cô cố gắng che giấu — tất cả sự khổ sở, lúng túng — mặt dường như nơi nào để trốn.
Lúc , điện thoại rung lên, Chung Thư Ninh mở xem, là một tin tức từ tài khoản công cộng địa phương gửi đến:
【Cậu ấm nhà họ Chu xuất hiện mật bên mới】
Anh — cô thì .
Thế mà giờ, mới ?
Tốc độ cũng nhanh thật đấy!
Mưa mỗi lúc một lớn, hạt mưa đập cửa kính xe, như những tiếng trống dồn dập vang lên, từng tiếng từng tiếng gõ mạnh dây thần kinh của cô.
Trong xe, khí yên tĩnh đến kỳ lạ.
Trần Tối co trong ghế lái, cố gắng giảm hết mức sự tồn tại của .
Điện thoại rung lên, là viện trưởng Hách gọi đến.
Giọng bà đầy khó xử: “Ninh Ninh , Chủ tịch Chung bên đó máy, con thể giúp bác nhắn với ông một tiếng ?
Bác mời ông ăn bữa cơm, cảm ơn ông giúp đỡ bao nhiêu năm nay.”
Chung Thư Ninh hiểu rõ — mời ăn cơm chỉ là cái cớ, viện trưởng đích cầu xin Chung Triệu Khánh.
cô thì đuổi khỏi nhà , còn thể gì nữa đây?
Cô cầu xin ông , nhưng cũng thể trơ mắt trại trẻ mồ côi vì mà gặp rắc rối.
Đôi môi cô c.ắ.n đến trắng bệch: “Mẹ Hách, con…”
Ở trại trẻ mồ côi, ai cũng gọi bà như , Chung Thư Ninh cũng thế, đến nay vẫn từng đổi cách gọi .
“Bác Chủ tịch Chung bận, chắc thời gian.
Vậy con nghỉ sớm , đừng để áp lực quá nặng.”
Viện trưởng Hách , “Chuyện tình cảm với chủ nhà họ Chu vẫn chứ?
Ăn uống đầy đủ nhé, nhớ chăm sóc bản , nhất là cái chân của con.”
Cuộc gọi kết thúc, sắc mặt Chung Thư Ninh càng trở nên tái nhợt.
“Hạ , …”
Cô xuống xe.
Có quá nhiều chuyện cùng ập đến, khiến cô vô cùng mệt mỏi.
Cô chỉ ở một , yên tĩnh một chút.
Cô quen sống một , cũng quen với việc tự giấu tất cả yếu đuối.
Ngón tay đặt đầu gối của Chung Thư Ninh siết c.h.ặ.t , như một con nhím lập tức dựng gai lên để tự vệ.
Cô cố gắng khiến bản trông bớt t.h.ả.m hại một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-11-ha-tien-sinh-em-co-muon-lay-anh-khong.html.]
Trong ánh đèn ấm áp dịu nhẹ trong xe, Hạ Văn Lễ nghiêng đầu cô:
“Em … với ?”
Cô mới dựng lên lớp phòng , câu đó đ.á.n.h cho ngẩn tại chỗ.
Cô ngơ ngác một lúc lâu, gương mặt tràn ngập sự khó tin: “Hạ … gì ạ?”
“ tin là em rõ .”
Tất cả đều là trưởng thành, câu “ với ”, rõ ràng nghĩa đen đơn giản như .
Chung Thư Ninh đột nhiên nhận điều gì đó, các ngón tay siết c.h.ặ.t : “Hạ , nếu đang tìm để mua vui, thì tìm nhầm !”
Anh định b.a.o n.u.ô.i cô ?
Muốn biến cô thành tình nhân?
Hay đây chỉ là một trò đùa?
Muốn thấy cô lúng túng, nhục nhã?
Cô đầu về phía tài xế: “Dừng xe!”
Trần Tối đương nhiên sẽ theo cô, chỉ lặng lẽ quan sát Hạ Văn Lễ qua gương chiếu hậu.
Anh vẫn giữ vẻ thản nhiên, phong thái đúng kiểu đang bàn đàm phán — bình tĩnh, điềm đạm, nhưng luôn nắm đúng điểm yếu, khiến đối phương trở tay kịp.
Và chính Chung Thư Ninh cũng lời tiếp theo của cho choáng váng, hình tại chỗ.
Vì :
“Chung tiểu thư, nghĩ lẽ em hiểu lầm.”
“Ý là…”
“Em … kết hôn với ?”
Lời đó… cứ như là đang đùa!
Ngay cả khí trong xe cũng như đông cứng trong một khắc.
Trần Tối thì gần như ngất luôn tại chỗ!
Cha nội ơi, ông ơi… ông chiêu mạnh quá đó!
Chung Thư Ninh cảm thấy bản như đang gặp ảo giác — thể thấy những lời như từ Hạ Văn Lễ?
Chuyện thực tế.
Huống chi, tính hai họ gặp mặt nhiều nhất cũng chỉ ba bốn .
Kết hôn?
Là điên , là thế giới phát rồ ?
Hạ Văn Lễ đan các ngón tay đặt đầu gối, giọng bình tĩnh nhưng lạnh nhạt:
“Nhà họ Chung sẽ buông tha cho em.
Trong xã hội bây giờ, em tránh bọn họ khó.
Với thế lực của họ, việc hủy hoại bộ cuộc sống của em là chuyện khó.
Em và Chu Bách Vũ cũng rơi bế tắc, với tính cách của , em lấy ai, chắc chắn cũng sẽ gặp ít phiền phức.”
“ nếu em kết hôn với , tất cả những rắc rối đó sẽ lập tức giải quyết.
Bao gồm cả điều em lo lắng và quan tâm nhất.”
Anh đang đến trại trẻ mồ côi!
“Có ở đây, sẽ ai dám coi thường gây khó dễ cho em nữa.”
Cô hề gì, mà hiểu rõ tất cả những khó khăn và bế tắc cô đang đối mặt.
Chung Thư Ninh cảm thấy đầu óc như đặc quánh , vô thức bật câu hỏi: “Hạ … kết hôn với , là vì… thích ?”
Thích cô?
Làm thể?
Người đó là Hạ Văn Lễ mà!
Chỉ cần , kiểu phụ nữ nào mà chẳng ?
Hạ Văn Lễ trả lời câu hỏi đó, ngược , hỏi : “Vậy em đính hôn với Chu Bách Vũ, là vì yêu ?”
Đương nhiên .
Chung Thư Ninh từ nhỏ lớn lên trong trại trẻ mồ côi, về sống ở nhà họ Chung thì yêu thương.
Việc đính hôn với Chu Bách Vũ, phần lớn là vì sự cảm động sự chăm sóc của khi cô thương, và cũng vì cha nuôi sắp đặt.
“Tại là ?” – cô thấy chuyện chân thực – “Với địa vị và quyền lực của , thể cưới một gia thế trong sạch, môn đăng hộ đối.”
Hạ Văn Lễ bình thản đáp: “Trong nhà đang giục gấp, vì ép liên hôn, thà tự chọn một mắt còn hơn.”
Chung Thư Ninh c.h.ế.t lặng.
Anh kết hôn với cô — chỉ vì giục cưới, và vì…
Cô thuận mắt hơn khác?
“Chủ yếu là, thích cảm giác khác kiểm soát.” – bổ sung.
Nghe Hạ Văn Lễ là nắm quyền lực lớn ở kinh thành, cũng là khuấy đảo cả giới thương trường.
Không ngờ một như , cũng thoát khỏi việc ép cưới như bình thường?
Không thích kiểm soát?
Nếu là liên hôn, tất yếu sẽ ràng buộc bởi lợi ích, thế lực.
nếu là cô, thì chỉ kiểm soát cô, chứ ngược .
“ tin em cũng phận của mãi mãi trong tay khác.” – ánh mắt Hạ Văn Lễ cô, sâu thẳm như biển, ẩn chứa trong đó là những cơn sóng ngầm mà Chung Thư Ninh thể nào thấu.
“Chung tiểu thư, chẳng lẽ em tự chủ cuộc đời ?”
Chung Thư Ninh thở dốc một .
Anh …
Anh dường như hiểu rõ điều cô thực sự .
Không để thấu , Chung Thư Ninh vội vàng chuyển chủ đề, lảng tránh:
“Bị giục cưới ạ?
Hạ … còn trẻ mà.”
“ năm nay 29.”
“Hơn tận 5 tuổi đấy.” – cô vô thức thốt lên.
…
Trần Tối suýt thì ngã ghế lái: Cô đang kiểu: Gì cơ?
Anh lớn hơn tới 5 tuổi lận á?!
Hạ Văn Lễ chẳng để tâm, chỉ tiếp tục: “Chung tiểu thư, nếu kết hôn với , em chỉ cần phối hợp cùng diễn tròn vai vợ mặt gia đình .
Còn , em thể bất cứ điều gì thích.
Tất cả yêu cầu của em, đều thể đáp ứng.”
“Chỉ cần , sẽ khiến cả đời em vinh quang rạng rỡ.”
“Nếu em đồng ý — ngay bây giờ, thể cho em một mái nhà.”