Dụ Em Động Tâm

Chương 14: Khoe khoang – Cuộc gọi của vợ yêu

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả nhà họ Hạ lập tức nổ tung, nhưng vì ông cụ Hạ ở đó, nên ai dám lên tiếng.

 

Im lặng kéo dài lâu, chẳng ai dám thêm một câu.

 

Hạ Văn Lễ gửi thêm một tin nhắn:【Ông ơi, ông vẫn còn đó ạ?】

 

Lão gia nhà họ Hạ:【Kết hôn?

 

Thằng nhóc nhà mày đang giỡn mặt ông đúng !】

 

【Cháu nghiêm túc.】

 

【Mày cút về đây ngay cho ông!】

 

【Ông từng trong nhà chỗ cho cháu, cháu chỉ về lấy sổ hộ khẩu ngay, sẽ phiền ông lâu .

 

Nếu ông gặp cháu, cũng thể gửi bưu điện.】

 

【Hạ Văn Lễ, mày là đồ hỗn xược——】

 

【……】

 

 

Cùng lúc đó, Chung Thư Ninh chẳng gì về chuyện “chồng nhà ” đang gây bão ở kinh thành.

 

Buổi trưa, bầu trời âm u, mây dày che kín ánh nắng.

 

Khi một trận mưa bất chợt ào đến, cô đang chợp mắt, đến lúc tỉnh dậy thì trời ngả chiều.

 

Dì Trương đang chuẩn bữa tối.

 

Vì rảnh rỗi, Chung Thư Ninh liền bếp phụ giúp, tiện thể tìm hiểu thêm về gia thế nhà họ Hạ qua lời dì Trương.

 

Dì kể: ông bà nội họ Hạ vẫn còn khỏe, ba con trai, trừ con út kết hôn thì hai còn đều gia đình và sự nghiệp riêng.

 

Cha của Hạ Văn Lễ là con cả, và cũng là cháu đích tôn đời thứ ba trong nhà.

 

“Chú út của vẫn kết hôn ạ?”

 

Chung Thư Ninh ngạc nhiên – tuổi chắc cũng nhỏ nữa .

 

, ông bà cụ sốt ruột lắm, nhưng mấy chuyện thể gấp .

 

Còn bảo là vì út ‘gương ’ nên lớp trẻ mới học theo.”

 

“Về chú thì… ở kinh thành mấy lời đồn đãi…” – Dì Trương đến đó thì vội ngậm , tiện sâu hơn.

 

“Dù thì mỗi trong nhà giục cưới, chủ cũng lôi chú cái cớ.” – Dì Trương .

 

Chung Thư Ninh ngốc, chỉ qua đoán – chú út của Hạ Văn Lễ hẳn là câu chuyện phía .

 

Biết điều, dì Trương thêm chuyện riêng của chủ nhà, nên đổi đề tài:

 

“Nghe Hạ còn một em trai?”

 

Về đại thể nhà họ Hạ, Chung Thư Ninh cũng từng từ Chu Bách Vũ và nhà họ Chung nhắc đến.

 

“Ừ, ruột của mất sớm, chỉ mỗi , còn em là con cùng cha khác .” – Dì Trương nhẹ giọng giải thích.

 

Chung Thư Ninh gật đầu hiểu .

 

Cô từng Chu Bách Vũ ruột của Hạ Văn Lễ qua đời rõ ràng.

 

Anh hòa thuận với kế, sợ đối xử tệ, nên từ nhỏ ông bà nội nuôi dưỡng, quan hệ với cha cũng chẳng thiết.

 

Anh ngày hôm nay, là nhờ ít thủ đoạn cứng rắn.

 

Có lẽ chính vì , mới còn tin tưởng tình cảm, hôn nhân… nên mới cưới đại một để đối phó với gia đình?

 

Nếu nghĩ , thì Hạ Văn Lễ… sống cũng dễ dàng gì.

 

“Chắc là vì ruột mất sớm, nên tính cách của lạnh nhạt… mà, giờ , sinh thêm đứa nhỏ, nhà cửa sẽ rộn ràng hơn hẳn.” – Dì Trương rạng rỡ.

 

Đứ—

 

Đứa nhỏ?!

 

Lúc , Chung Thư Ninh mới chợt nhận một vấn đề:

 

Cô và Hạ Văn Lễ là kết hôn theo hợp đồng, cô nhận lợi ích, đương nhiên cũng phối hợp với , giả vờ ân ái mặt nhà.

 

mà… cái gọi là “giả vờ yêu ”, diễn đến mức nào đây?

 

Nếu Hạ Văn Lễ con thì ?

 

Cô nên gì?

 

Nghĩ đến đó, Chung Thư Ninh chỉ thấy đầu đau như b.úa bổ.

 

Tối qua thứ đến quá nhanh, bản mơ màng hồ đồ, bỏ qua quá nhiều thứ.

 

Giờ hối hận thì cũng muộn.

 

“Thực cũng chỉ phụ trách sinh hoạt hàng ngày của chủ thôi, chuyện nội bộ nhà họ Hạ, cũng rõ lắm…” – Đang dở, điện thoại của Chung Thư Ninh rung lên, dì Trương lập tức im bặt.

 

Là cuộc gọi từ Chu Bách Vũ.

 

Dì Trương cô một cái: “Phu nhân, điện thoại kìa, cô ?”

 

“Gọi quấy rối thôi.” – Chung Thư Ninh thản nhiên đáp.

 

Vừa , cô dứt khoát tắt máy.

 

Điện thoại reo, cô thẳng tay chặn .

 

Sau đó thêm hai lạ gọi đến, cô cũng lập tức đưa hết danh sách đen.

 

Chung Thư Ninh nhớ những kỷ niệm qua cùng Chu Bách Vũ, trong lòng khỏi chút cảm xúc.

 

cái máy, thể quên là quên sạch thứ.

 

kết hôn với Hạ Văn Lễ, cô nên nỗ lực buông bỏ quá khứ.

 

Hạ Văn Lễ đúng.

 

Cuộc đời của cô – nên do chính cô chủ!

 

Thấy Chung Thư Ninh vẻ thất thần, dì Trương như lơ đãng :

 

“Giờ , chủ về đến kinh thành nhỉ?”

 

“Chắc đến ạ.” – Chung Thư Ninh ngoài cửa sổ, trời tối đen, ánh đèn rải khắp thành phố.

 

“Phu nhân,” – dì Trương cô – “Hay là… cô gọi hỏi thử xem?”

 

“Con… con gọi á?”

 

“Vâng, , hỏi thăm hành tung của chủ nhà thì tiện.”

 

mà…” – Chung Thư Ninh ngập ngừng, cô và Hạ Văn Lễ chỉ là vợ chồng hợp đồng, giữa họ tình cảm.

 

Gọi điện lỡ phiền thì ?

 

“Con… điện thoại của .” – Cô viện cớ từ chối.

 

Dì Trương mỉm , rút điện thoại :

 

.”

 

“……”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-14-khoe-khoang-cuoc-goi-cua-vo-yeu.html.]

 

 

Tại một hội sở cao cấp ở kinh thành

 

Một nhóm hiếm khi tụ tập đang chơi mạt chược, tất cả đều đảo mắt cho , nhưng ánh thì cứ dán Hạ Văn Lễ – đang xa, mặt là một chiếc laptop, đang tham gia một cuộc họp trực tuyến.

 

ở đó, ai dám to.

 

Bỗng điện thoại rung lên.

 

Anh liếc mắt màn hình một cái.

 

Mọi xì xào – ghét phiền khi đang việc, chắc gọi đến sắp xui .

 

ngờ, khẽ :

 

“Cuộc họp tạm dừng.”

 

Gập laptop , nhanh ch.óng cầm điện thoại lên, bắt máy:

 

“Alo.”

 

“Em là Chung Thư Ninh.” – Giọng đầu dây bên vang lên.

 

Hạ Văn Lễ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

 

“Em phiền chứ?” – Giọng Chung Thư Ninh nhỏ, phần dò xét.

 

Từ một tiếng ‘’ (您) của cô, rõ ràng là lịch sự, khách khí.

 

“Không .

 

Có chuyện gì ?”

 

Giọng lớn, nhưng những quen lâu năm ở đó lập tức nhận điều bất thường – quá dịu dàng!

 

Bình thường mà là khác gọi, chỉ đáp đúng một chữ: “Gì?”

 

Lần thêm cả từ “” – dịu giọng hỏi han.

 

Mấy lập tức vểnh tai hóng chuyện, nhưng cách xa, rõ gì cả.

 

“Em chỉ hỏi, … về đến kinh thành ?”

 

“Về…” – Hạ Văn Lễ định trả lời, thì cửa phòng đẩy , kèm theo tiếng lanh lảnh:

 

“Các vị các vị, tin nóng đây!

 

Nghe lão Hạ ông cụ nhà họ Hạ đuổi khỏi nhà đúng ?!

 

Còn đặc biệt gọi điện cho ông nội , mắng là thứ khốn nạn, dọa xoá tên khỏi gia phả, buồn c.h.ế.t mất, lão Hạ cũng ngày hôm nay cơ đấy…”

 

Người còn hết câu thì ánh mắt của Hạ Văn Lễ quét qua, lạnh lẽo như d.a.o.

 

Rõ ràng ngờ “ trong cuộc” cũng đang ở đây.

 

Sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u.

 

Vì giọng to rõ vang dội, Chung Thư Ninh bên đầu dây điện thoại cũng thấy, thoáng sững .

 

Bị đuổi khỏi nhà?

 

Chẳng lẽ là vì …?

 

“Hạ , …” – Cô dè dặt mở lời.

 

Hạ Văn Lễ đáp:

 

về tới kinh thành an .

 

Em còn việc gì khác ?”

 

“Không gì ạ, cứ bận việc .” – Cô khẽ .

 

Cúp máy, Chung Thư Ninh còn tâm trạng ăn uống nữa.

 

Rất nhiều chuyện, e là cô nghĩ quá đơn giản.

 

Nhà họ Hạ thể dễ dàng để một như cô bước ?

 

 

Trong phòng bao, đàn ông nãy lớn tiếng lúc mím c.h.ặ.t môi, nịnh bợ với Hạ Văn Lễ: “Lão Hạ, ngờ cũng ở đây.

 

Vừa chỉ là…”

 

Hạ Văn Lễ dậy bước về phía , khiến căng thẳng đến mức sợ phát khiếp, lo lắng sắp g.i.ế.c mất!

 

Muốn cầu cứu khác, nhưng những còn chỉ cúi đầu nín .

 

“Vừa gì?” Hạ Văn Lễ .

 

“Không, gì.

 

Lâu gặp , tối nay mời, ăn gì, uống gì cứ .”

 

Anh cố tình chuyển chủ đề.

 

“Không tò mò vì đuổi ?”

 

“Không!

 

tò mò.”

 

“Không, tò mò.”

 

“…”

 

“Cậu hỏi , ai gọi điện cho .”

 

Người cạn lời.

 

Sao kiểu ép hỏi như thế ?

 

Đối diện ánh mắt ‘nhân hậu’ của ai , đành c.ắ.n răng hỏi: “Vừa ai gọi điện cho ?”

 

“Vợ .”

 

Nói xong, khóe miệng nhếch lên.

 

Mọi còn kịp phản ứng, thì Hạ Văn Lễ tiếp: “Tối nay mời khách, ăn mừng kết hôn.”

 

Mọi : “?”

 

Giây tiếp theo, đồng loạt trợn tròn mắt.

 

Ánh mắt Hạ Văn Lễ thản nhiên lướt qua từng : “Sao ?

 

kết hôn, các ngạc nhiên lắm ?”

 

Kết hôn là chuyện lớn mà, còn thể bình tĩnh hơn nữa ?

 

Hạ Văn Lễ: đang khoe kết hôn, vợ .

 

chỉ nghĩ giữa bạn bè thì nên chân thành.

 

Mọi : (O_o)??

 

Tin cái quỷ !

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận