Dây xích ch.ó?
Trói ?
Lẽ nào… đang ví Chu Bách Vũ là ch.ó?
“Cậu là ai đấy?!” – Chung Minh Nguyệt biến sắc, cau mày.
Từ chui cái tên nhóc hôi sữa ?
Lễ phép mất ?!
Hạ Văn Dã nhướng mày, lạnh: “Liên quan gì đến cô?”
“Không liên quan, thì đến lượt lên tiếng ?”
…
Chung Thư Ninh cảm thấy đau đầu — lúc nhóc mới xuất hiện, mặc vest nghiêm túc, tay còn cầm bình giữ nhiệt, cô cứ tưởng là kiểu trầm , điềm đạm giống Hạ Văn Lễ.
Giờ thì thấy rõ .
Cậu nhóc đúng là… ngốc ngốc!
Tuy em trông cũng nét giống , nhưng tính cách thì khác một trời một vực.
Thấy khí căng thẳng, nhân viên bán hàng vội tiến tới can ngăn.
Hạ Văn Dã chẳng thèm để tâm, chỉ nhàn nhã Chung Minh Nguyệt từ xuống bật một câu:
“Cướp vị hôn phu của khác còn dám ngẩng đầu lên chuyện, xã hội bây giờ ?
Tiểu tam cũng vênh váo là ?”
“ tiểu tam!”
Chung Minh Nguyệt đỏ bừng mặt.
Cô và Chu Bách Vũ dây dưa thế nào, dân Thanh Châu ai mà ?
Nhân viên bán hàng tiện chen lời, chỉ cúi đầu, liếc Hạ Văn Dã: Cậu nhóc … chuyện đúng là “gắt thật sự”.
“Cậu linh tinh gì đấy?
Con gái là tiểu tam?” – Vợ chồng nhà họ Phùng cùng Phùng Duệ Dương cũng chạy bên, giọng đầy bất mãn.
“Chính cô đấy chứ ai.
Bảo là kiểm soát nổi tình cảm, lòng hôn ước.”
“Người khác tiểu tam, còn tự hổ mà trốn chỗ nào kín kín.”
“Còn cô thì ?
Dám chạy tới mặt phản bội mà khoe khoang.”
Chung Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t chiếc túi trong tay, tức đến run rẩy: “Họ hủy hôn !”
“Thế là nhờ công lao to lớn của cô chứ ai.”
“Cậu—!”
“Có những , rẻ tiền và thấp kém tận xương, cứ tưởng mặc lên vài cái logo hàng hiệu là trở thành hàng cao cấp.”
Hạ Văn Dã bĩu môi, nhấn thêm một cú chí mạng: “Còn cái kiểu giả giọng mềm mại gọi là chị gái… Trong khi qua thấy già hơn chị cả mấy tuổi .
Cô thấy hổ ?”
Chung Thư Ninh tròn mắt: Cái miệng nhóc … chắc tẩm độc !
Chung Minh Nguyệt thì suýt nổ tung tại chỗ — dám cô… già?!
Nói gì thì , chê phụ nữ “già” là đòn chí mạng, ai mà chịu nổi!
Chung Thư Ninh chỉ khẽ cúi đầu, mỉm .
Những câu Hạ Văn Dã , nếu đổi là cô, chắc chẳng thể nghĩ nổi từ nào sắc sảo đến .
Gần như theo phản xạ, Chung Minh Nguyệt giơ tay định tát .
Hạ Văn Dã vốn sợ, nhưng thấy cô động tay, Chung Thư Ninh lập tức nhíu mày, nắm lấy cánh tay kéo về phía , tay còn nhanh như chớp tóm lấy cổ tay của Chung Minh Nguyệt đang vung tới!
Hạ Văn Dã sững .
Cúi đầu bàn tay kéo, ngước đang chắn mặt — Chung Thư Ninh.
Được một phụ nữ che chở…
Cảm giác đó…
Cảm giác… chút kỳ diệu.
“Cô…” – Chung Minh Nguyệt nghiến răng, cố vùng vẫy, nhưng sức bằng Chung Thư Ninh.
“Chung Thư Ninh, buông !
Không thì sẽ về mách ba , cô cấu kết với ngoài bắt nạt !”
“Người ngoài?”
Chung Thư Ninh khẽ lạnh.
“Với mà , là …”
“Còn các mới là ngoài.”
Lời dứt, cô liền buông tay.
Chung Minh Nguyệt mất đà, ngã phịch xuống đất.
Hạ Văn Dã nhếch môi, bật một câu cực chua: “Ngã thì ngã , ngã còn màu như phim chậm .
Bây giờ ở cũng camera đấy, chị tính giở trò ăn vạ hả?”
Nhân viên bán hàng xung quanh suýt thì phì , vội vàng chạy tới đỡ Chung Minh Nguyệt dậy.
Cô hổ tức giận, gương mặt đỏ rực.
Vợ chồng nhà họ Phùng thì rành chuyện ở Thanh Châu, thấy con gái mắng thì nổi đóa.
Ông bố nuôi Phùng Vĩ xông thẳng tới: “Con nhóc thế hả!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-27-mieng-nho-boi-doc-dong-benh-tuong-lien.html.]
Con gái gì mà mắng nó là tiểu tam?
Có bằng chứng ?”
Chung Thư Ninh nhạt: “Cả thành phố Thanh Châu đều là bằng chứng sống.”
“Giờ chú thể bước đường, hỏi đại một , cũng Chung Minh Nguyệt và Chu Bách Vũ quan hệ gì.”
“Không , ba!
Cô bậy đấy!”
Chung Minh Nguyệt vội giải thích.
“Cô là con nuôi của ba con, từ nhỏ ghen tị với con vì con với Bách Vũ tình cảm !”
Chung Thư Ninh nhướng mày: “Cô từng thấy vị hôn thê chính thức nào ghen với tiểu tam ?”
“Thì… thì là do tình cảm giữa hai vấn đề …” – Chung Minh Nguyệt bắt đầu ngụy biện.
“Vậy chen chân lúc rạn nứt thì tiểu tam chắc?”
“Cậu…”
Không đấu lý, Chung Minh Nguyệt c.ắ.n môi, mắt đỏ hoe, tức đến sắp .
Lúc , Phùng Duệ Dương lên tiếng: “Thôi mà, dù cô cũng là con gái chú Chung, chẳng cũng là một nhà ?”
Từ lúc Chung Thư Ninh xuất hiện, mắt gã cứ dính lấy cô rời.
“Anh hai!” – Chung Minh Nguyệt suýt nghẹn m.á.u tại chỗ.
“Giờ cũng tối , là tối nay cùng ăn một bữa?” – Phùng Duệ Dương , sang Chung Thư Ninh, ánh mắt lấp lóe đầy mờ ám.
“Cô là Chung Thư Ninh đúng ?
là Phùng Duệ Dương, là của Minh Nguyệt…”
Chung Thư Ninh chẳng buồn để tâm, như thấy.
“Ăn ăn ăn!”
Chung Minh Nguyệt tức chịu nổi, giơ chân đá gã một cái, “Anh chỉ ăn thôi, ăn cho c.h.ế.t nghẹn !”
Nói giận dữ ôm túi, chạy vụt ngoài.
Vợ chồng Phùng đuổi theo , còn Phùng Duệ Dương thì vẫn dứt ánh khỏi Chung Thư Ninh — tham lam, trơn tuột, khiến buồn nôn.
“Nhìn gì mà , tin đ.â.m mù mắt ?” – Hạ Văn Dã cau mày, mặt lạnh như tiền.
“Thằng nhóc , nhỏ tuổi mà nóng tính quá.” – Phùng Duệ Dương lẩm bẩm, tiếng bố gọi mới đành lưu luyến rời .
Chờ bọn họ rời khỏi, Chung Thư Ninh mới sang Hạ Văn Dã, mỉm dịu dàng: “Em chứ?
Xin vì để em kéo chuyện .”
“Không , là tự nguyện kéo mà.”
“Cách mười dặm cũng ngửi thấy mùi xanh .” – Hạ Văn Dã lẩm bẩm.
Câu đó khiến Chung Thư Ninh bật thành tiếng.
Hạ Văn Dã cúi đầu, lúc Chung Thư Ninh mới nhận — cô vẫn còn nắm tay , lúc nãy vội quá nên mạnh, chỗ cổ tay hằn đỏ cả lên.
“Xin nhé…” – Cô buông tay, giọng áy náy.
“Không .” – Hạ Văn Dã liếc theo hướng đám bỏ , hỏi: “ gây phiền cho chị đấy chứ?”
“Không .”
Chung Thư Ninh lắc đầu, nhẹ nhàng: “Chúng trở mặt từ lâu , cả.”
Không còn đối phó với Chung Minh Nguyệt như nữa, Chung Thư Ninh cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Chọn xong trâm cài ve áo, đường từ trung tâm thương mại trở về Lan Đình, cô sang Hạ Văn Dã:
“Em và gia đình em… đều hết chuyện của nhỉ?
mới hủy hôn, là trẻ mồ côi.”
“Anh kể .” – Hạ Văn Dã thẳng thắn.
Dù , với năng lực của nhà họ Hạ, cả ngàn cách để điều tra cô rõ từng chi tiết.
“Bọn … cùng cảnh ngộ đấy.”
“Gì cơ?” – Chung Thư Ninh nghiêng đầu.
“Chị đừng gia đình đông đúc tưởng sung sướng.
sống trong cái nhà đó, cũng chẳng khác gì trẻ mồ côi .”
“…”
“Có thể hỏi chị một chuyện ?” – Hạ Văn Dã nghiêng đầu cô.
“Cứ hỏi .” – Chung Thư Ninh lúc tâm trạng đang .
“Lúc nãy gọi, còn đặc biệt dặn ngoài cẩn thận lời , vì hiện tại công khai quan hệ giữa hai .” – Cho nên Hạ Văn Dã mới gọi cô là “chị”.
Ngón tay đang đặt vô lăng của Chung Thư Ninh siết : “Anh … công khai?”
“Ừ, cũng hiểu nổi.” Hạ Văn Dã nhún vai.
" chị cũng đừng buồn quá. Dù hai sống cùng , nhà cũng hết cả . Tính cách của … kiểu chơi bỏ .”
Chung Thư Ninh “ừ” một tiếng, giọng trầm thấp: “Hạ … thật sự là một .”
Hạ Văn Dã phát điên : Chị ơi… chị thể đừng gán cái từ “ ” đó cho em ?
Nghe nó cứ sai sai, sởn hết cả gai ốc!
Người công khai chị, chị còn bảo là ?
Chị tẩy não thật ?!
Một lúc , Chung Thư Ninh đột ngột mở lời: “Có thể hỏi em một chuyện ?”
“Chị .”
“Anh em… thích ai ?”