Chung Thư Ninh trở về phòng với thể lạnh lẽo, giường chuẩn sẵn lễ phục và một bộ trang sức.
Cô tự giễu trong im lặng, bản thật vô dụng, mà dễ dàng nắm thóp như thế.
Dù khó khăn đến , cô cũng sợ.
tại lôi kéo cả những vô tội ?
Chẳng lẽ cuộc đời cứ như là hết ?
Một cảm giác bất lực trào dâng trong lòng.
Những ngày đó, tâm trạng của Chung Minh Nguyệt , Lưu Huệ An cùng cô ngoài giải sầu, còn Chung Triệu Khánh thì bận rộn xử lý công việc công ty.
Chung Thư Ninh vì đau chân nên xin nghỉ phép ở nhà, cũng xem như yên tĩnh.
Chẳng mấy chốc đến ngày nhà họ Chu tổ chức yến tiệc, đồng thời cũng là ngày khám bệnh định kỳ của cụ Lữ Bồi An.
Người đến khám đông, Chung Thư Ninh dậy từ sáng sớm để lấy , dù cũng chờ đến chiều mới đến lượt.
Khi cô cầm bệnh án bước phòng khám, liền thấy một ông lão tóc bạc phơ đang , bên cạnh là hai bác sĩ trẻ đang phụ trách ghi chép.
“Chào bác sĩ Lữ.”
Chung Thư Ninh lễ phép chào.
Lữ Bồi An đẩy kính sống mũi, tỉ mỉ quan sát cô, “Ngồi .”
“Cảm ơn, đây là bệnh án của .”
Chung Thư Ninh đưa bệnh án cho ông.
Ông chỉ lật xem vài trang, liền bảo cô xắn ống quần lên, đặt chân lên ghế nhỏ bên cạnh để tiện kiểm tra.
“Bị thương thế nào?”
Ngón tay ông nhấn nhẹ vùng bắp chân và mắt cá chân bên của cô để kiểm tra.
Chung Thư Ninh c.ắ.n môi, “Tai nạn thôi ạ.”
“Cô từng học múa?”
Nhìn mức độ mài mòn của bàn chân là ngay.
Chung Thư Ninh gật đầu.
Lữ Bồi An hỏi tiếp, “Khi đó chọn điều trị bảo tồn, phẫu thuật?”
“Vâng, bác sĩ phẫu thuật ý nghĩa nhiều.”
“Vớ vẩn!”
Lữ Bồi An bỗng lớn tiếng, khiến Chung Thư Ninh giật , hai bác sĩ trẻ ghi chép bên cạnh cũng dọa đến run .
“Cụ Lữ, chuyện gì ạ?”
Một bác sĩ trẻ hỏi.
“Chân của cô , năm đó nếu phẫu thuật kịp thời thì sớm hồi phục như bình thường , đây vấn đề gì nghiêm trọng.
Cho dù chuyên gia bác sĩ xương khớp hàng đầu cũng thể .
Rốt cuộc là tên lang băm nào bảo chân cô thể chữa …”
Chung Thư Ninh chỉ cảm thấy tai ù , những lời ông cụ tiếp theo, cô chẳng gì nữa.
Năm đó khi thương, việc khó khăn, cha nuôi từng đưa cô đến gặp nhiều bác sĩ, Chu Bách Vũ cũng từng sẽ liên hệ với các chuyên gia xương khớp trong và ngoài nước.
Những bác sĩ …
Đều chữa .
Phẫu thuật ý nghĩa, thậm chí còn thể để di chứng.
Cô cũng từng nhiều bệnh viện, kết quả đều giống , thế là cô từ bỏ phẫu thuật, cũng từ bỏ luôn vũ đạo.
Không tham gia thi đấu nữa, kết thúc sự nghiệp chuyên nghiệp, từ đó đổi quỹ đạo cuộc đời cô.
Bác sĩ thì lý do gì để lừa cô cả, thì chính là cha nuôi và Chu Bách Vũ…
Ở Thanh Châu, bọn họ đủ năng lực để !
Còn cô thì cảm động, bởi trong quãng thời gian thương đó, cha nuôi đối xử với cô , Chu Bách Vũ thì càng ân cần chăm sóc tất cả hóa chỉ là giả dối.
Thì , bọn họ từ đầu hề ý định để cô sân khấu.
Thậm chí còn lợi dụng chấn thương của cô để đạt mục đích riêng.
Chu Bách Vũ thì như ý, trở thành yêu và đính hôn với cô; Nhà họ Chung thì cũng toại nguyện liên hôn với nhà họ Chu.
Cuộc đời của cô, vốn dĩ nên như thế !
Tại chứ?
Một luồng lạnh lẽo từ khắp bốn phương tám hướng ập đến, bao phủ cô.
Thật đáng sợ!
Đáng sợ đến mức cô run rẩy.
Cô cha nuôi vốn thương yêu , tình cảm của Chu Bách Vũ đối với cô lẽ chỉ vì vẻ ngoài xinh .
cô bao giờ nghĩ đến chuyện để đạt mục tiêu, lòng thể hiểm độc đến thế.
Chung Thư Ninh bước khỏi bệnh viện trong trạng thái mơ hồ, trời mùa mưa, bầu trời phủ mờ bởi lớp sương xám, giống hệt như cuộc đời cô...
Mây mù che kín mặt trời, chẳng thấy nổi một tia sáng.
Cô thậm chí còn quên cả bệnh án.
May là trợ lý của Lữ Bồi An đuổi theo đưa cho cô.
“Cảm ơn, phiền .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-7-am-muu-cau-hon-lay-anh-nhe.html.]
Chung Thư Ninh gượng gạo nặn một nụ nơi khóe môi.
Nụ đó mỏng manh như một bông hoa dễ vỡ cơn gió.
“Thầy Lữ , nếu cô phẫu thuật thì thể liên hệ với ông .
Vì chân của cô trì hoãn quá lâu, thể đảm bảo sẽ giúp cô sân khấu, nhưng ít nhất thể giảm đau trong những ngày mưa gió.”
Chung Thư Ninh cảm ơn tìm đại một chỗ , động tác chậm chạp, nặng nề, từng thở hít như đang bóp nghẹt.
Dòng và xe cộ qua tấp nập, còn cô như một linh hồn lạc lõng giữa thế gian …
Không nơi nương tựa, chẳng về .
Và ngay lúc đó, bên đường, âm thầm dõi theo cô từ lâu.
Trần Tối thở dài: “Gia, vạch trần sự thật với cô như thế, e là quá tàn nhẫn .”
Hạ Văn Lễ ánh mắt rời khỏi bóng dáng Chung Thư Ninh: “ đợi quá lâu, thể tiếp tục chờ nữa.”
Đã là cơn mưa định sẵn đến, thì chi bằng để nó trút xuống dữ dội, ào ạt hơn.
Mãi đến khi trời tối, điện thoại rung lên.
Chung Thư Ninh lướt qua, là cuộc gọi từ Lưu Huệ An.
Cô hít sâu một , cố gắng giữ bình tĩnh.
“Alo, ạ?”
“Con đang ở đấy?
Tiệc của nhà họ Chu sắp bắt đầu , con mau đến .”
Chung Thư Ninh đáp lời, đầu óc vẫn còn rối như tơ vò.
Cô đến để hỏi cho lẽ vì bọn họ đối xử với cô như ?
Cô mặc lễ phục, cũng chẳng đeo trang sức, cứ thế mà xông thẳng khách sạn nơi nhà họ Chu tổ chức yến tiệc.
Nhân viên phục vụ dẫn cô đến cửa một phòng bao.
Ngay khoảnh khắc đẩy cửa …
Cô còn kịp phản ứng, bên tai vang lên tiếng “bùm bùm’’ pháo giấy rực rỡ bay tới từ bốn phía…
Theo phản xạ, cô khẽ nheo mắt .
Khi lấy tinh thần, mắt cô là một căn phòng tràn ngập bóng bay và hoa tươi.
Chu Bách Vũ mặc vest trắng, ôm một bó hoa lớn, mỉm rạng rỡ với cô.
Trong phòng, ngoài Chu Bách Vũ, còn ba , vợ chồng Chung Triệu Khánh và Chung Minh Nguyệt, một họ hàng, bạn bè…
Và cả Hạ Văn Lễ đang xa!
Trần Tối liếc mắt đàn ông đang ghế sofa…
Dáng vẻ như chẳng mảy may quan tâm.
khi ánh mắt dừng Chung Thư Ninh đang ở cửa, những ngón tay đặt đầu gối của Hạ Văn Lễ bỗng siết c.h.ặ.t , các đốt ngón tay trắng bệch.
Chung Thư Ninh ngốc, cô hiểu rõ cái gọi là “yến tiệc” tối nay…
Thực chính là màn cầu hôn Chu Bách Vũ tỉ mỉ sắp đặt.
“Chung tiểu thư, còn ngẩn gì thế, mau chứ!”
Có đẩy cô bước lên phía .
Trong phòng bao, đều hò reo náo nhiệt, khí rộn ràng.
Chỉ gia đình nhà họ Chung là gượng, đặc biệt là Chung Minh Nguyệt cô gần như sắp , nhưng chỉ thể cố gắng nặn một nụ nơi khóe môi.
“Được , Minh Nguyệt, Chu Bách Vũ thì ba sẽ tìm cho con hơn.”
Chung Triệu Khánh thấp giọng an ủi con gái.
Chung Minh Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến trắng bệch, lặng lẽ gật đầu.
“Ban đầu con và Bách Vũ vẫn còn cơ hội đấy chứ, chỉ là…”
Lưu Huệ An con gái đau lòng, ánh mắt tràn đầy xót xa, “Nhà họ Chu lấy lòng Hạ Văn Lễ, thông qua bước chân giới thượng lưu ở thủ đô, nên chắc chắn giữ hình tượng mặt .”
“Vì , cho dù Chu Bách Vũ , một khi đính hôn thì tuyệt đối thể để ấn tượng là ‘bắt đầu bỏ rơi’ trong mắt Hạ Văn Lễ.”
Chung Minh Nguyệt ngơ ngác : “Vậy… Anh Bách Vũ thực sự cầu hôn ?”
Lưu Huệ An vỗ nhẹ vai con gái: “Trước lợi ích gia tộc, suy nghĩ của nó quan trọng.”
Chung Minh Nguyệt mím môi, thêm gì nữa.
Lúc , Chu Bách Vũ ôm bó hoa, trong tiếng nhạc du dương, chậm rãi bước về phía Chung Thư Ninh.
Tiến gần, quỳ một gối, rút từ túi áo một chiếc hộp nhung màu đỏ, mở , một chiếc nhẫn kim cương hiện lên mắt , ánh đèn càng thêm lấp lánh rực rỡ.
“Thư Ninh, dạo xảy nhiều chuyện, em thất vọng về , nhưng thật sự thích em.
Từ cái đầu tiên, yêu em sâu sắc…”
Âm nhạc dừng , Chung Thư Ninh cúi đầu đàn ông mặt, lòng dậy lên muôn vàn cảm xúc hỗn độn.
Chỉ cần nghĩ đến tất cả sự “ ” của đều xây dựng việc hủy hoại cuộc đời cô, cô như chìm trong nước lạnh.
Lạnh đến thấu xương!
“Anh hứa với em, từ nay về , sẽ tâm ý chăm sóc em, yêu thương em, tuyệt đối để em chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.”
“Thư Ninh…”
Chu Bách Vũ nhận sự khác lạ trong ánh mắt cô, vẫn chân thành tha thiết.
“Làm vợ nhé!”