Dụ Em Động Tâm

Chương 13: Lại một lần đáng xấu hổ mà động lòng

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chung Thư Ninh tiếng “Hạ phu nhân” của khiến mặt bỗng nóng bừng.

 

Trước khi rời , Hạ Văn Lễ còn đầu thêm một câu: “Chuyện của cô nhi viện, sẽ để Trần Tối xử lý.”

 

Chung Thư Ninh ngẩn .

 

Bởi vì cô… còn kịp mở miệng nhắc đến chuyện đó với .

 

Sau đó, cô theo dì Trương lên tầng hai một phòng ngủ.

 

Cả căn biệt thự lấy tông đen – trắng – xám chủ đạo, phòng ngủ cũng mang khí lạnh lẽo, đơn điệu, khiến cảm giác áp lực và đè nén – hệt như con Hạ Văn Lễ – khí tràng quá mạnh, khiến khác thở nổi.

 

“Đồ dùng vệ sinh cá nhân đều chuẩn đầy đủ, quần áo cũng chuẩn sẵn, chỉ là chắc , nếu cần gì cô cứ với .” – Dì Trương nhẹ giọng dặn dò.

 

Chung Thư Ninh ngơ ngác trong phòng, khuôn mặt đầy vẻ bàng hoàng.

 

Chuyện rốt cuộc là diễn biến thế nào mà thành như ?

 

Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ,Cô…

 

Đã trở thành chồng?!

 

còn là vợ của Hạ Văn Lễ?!

 

Nếu chắc chẳng ai tin nổi!

 

Chung Thư Ninh tắm qua loa bước , phát hiện bên giường đốt tinh dầu giúp ngủ ngon, hương đàn hương pha lẫn tuyết tùng – vị ấm áp của gỗ hòa quyện cùng sự thanh mát, như thể cô đang giữa một khu rừng.

 

Bên cạnh còn một ly nước ấm, cùng mấy viên t.h.u.ố.c cảm phòng bệnh.

 

Bên ngoài vẫn mưa rả rích.

 

Đáng lý trong môi trường xa lạ, cô cảm thấy căng thẳng, khó ngủ.

 

khi ôm chăn lòng, cô thấy một cảm giác yên tâm lạ thường.

 

Trong mơ, cô thấy thời gian ở cô nhi viện, thấy lúc vợ chồng Chung Triệu Khánh nhận nuôi – khi đó cô vui, bạn bè nhỏ trong viện thì ghen tỵ…

 

những ngày tháng ở nhà họ Chung, như giẫm lớp băng mỏng.

 

Nửa đêm ngủ yên, trằn trọc mãi, đến tận gần sáng mới nữa.

 

 

Cùng lúc đó, tại thư phòng bên

 

Hạ Văn Lễ cả đêm ngủ.

 

Trần Tối thì sắp gục đến nơi, mà “gia” nhà hề ý định nghỉ ngơi, từ lúc Chung Thư Ninh ngủ, liền lập tức bật chế độ việc điên cuồng, giống như “tiêm m.á.u gà”, năng lượng tăng vọt.

 

Tận đến khi trời sắp sáng, mới thu dọn văn kiện, ánh mắt liếc qua bản hợp đồng kết hôn đặt bên cạnh.

 

“Gia, ngài cũng nên chợp mắt một chút .” – Trần Tối sắp chống đỡ nổi nữa – “Dạo ngài mấy ngày ngủ ngon , cứ tiếp tục thế , cơ thể cũng chịu nổi .”

 

Ai mà bọn họ chờ phục ngoài khu biệt thự nhà họ Chung bao lâu .

 

Anh giống như dự đoán Chung Thư Ninh sẽ đuổi ngoài – chỉ là sớm muộn.

 

Giống như một con dã thú ẩn trong bóng tối, chỉ cần con mồi lộ mặt—

 

Là sẽ lập tức lao đến c.ắ.n c.h.ặ.t—

 

Tuyệt đối nhả !

 

“Gia, giờ ký xong hợp đồng , Chung tiểu thư cũng ngài ‘bắt’ về .

 

Dù cô hối hận thì cũng muộn .”

 

Chân tướng vụ tai nạn, màn cầu hôn, đuổi khỏi nhà… tất cả chuyện xảy dồn dập như , khiến Chung Thư Ninh còn đủ tỉnh táo để suy nghĩ.

 

“Bắt về?” Chẳng qua chỉ là một màn tính toán kỹ lưỡng, lợi dụng thời cơ mà chen !

 

Hạ Văn Lễ liếc mắt Trần Tối, ánh mắt khiến da đầu căng lên.

 

sai gì ?” – Trần Tối lúng túng hỏi.

 

“Không gọi là Chung tiểu thư.”

 

“Hả?” – Trần Tối mơ màng.

 

“Sau , cô là Hạ phu nhân.” – Hạ Văn Lễ thản nhiên chỉnh .

 

Trần Tối: “…”

 

Khó mà bắt bẻ luôn đấy.

 

 

Khi Chung Thư Ninh tỉnh , là hơn mười giờ sáng.

 

Trời hửng nắng, kiểu thời tiết điển hình của mùa mưa – lúc mưa, lúc tạnh.

 

sớm muộn cũng rời khỏi cái “nhà” đó, nhưng nhà họ Chung đối với cô luôn như đề phòng kẻ trộm.

 

Sau khi , cô mới tích góp một ít tiền, mà nhà ở Thanh Châu đắt đỏ.

 

Số tiền chỉ đủ trả cho một căn hộ đơn ngoài rìa thành phố – dù xảy chuyện gì, ít nhất vẫn một nơi để ở.

 

Chỉ là, còn kịp mua nhà, thì Chung Minh Nguyệt về, kế hoạch đều đảo lộn.

 

Mà đảo lộn nhất chính là…

 

Tại kết hôn với Hạ Văn Lễ?!

 

Kết hôn?!

 

Chung Thư Ninh bật dậy khỏi giường, quan sát căn phòng ngủ xa lạ quanh .

 

Sau một giấc ngủ, đầu óc cô trở nên vô cùng tỉnh táo.

 

Cô khinh thường bản vì hành vi tối qua – thể chống cám dỗ, dễ dàng sa ngã.

 

Kể từ lúc Hạ Văn Lễ xuất hiện, cô như đang mơ…

 

Thế mà—

 

Tất cả đều là thật!

 

giường, ngẩn hồi lâu.

 

Rốt cuộc vì đồng ý?

 

Còn nữa, tại Hạ Văn Lễ xuất hiện ở nơi đó giữa đêm mưa gió?

 

Chỉ là trùng hợp?

 

Tại là cô?

 

Sau khi tỉnh táo, hàng loạt câu hỏi trào dâng, nhưng chuông điện thoại cắt ngang.

 

Cô cầm máy lên – là cuộc gọi của viện trưởng Hách.

 

“Ninh Ninh, con lấy nhiều tiền thế?” – giọng viện trưởng đầy kinh ngạc.

 

“Cái gì cơ ạ?”

 

“Sáng nay một vị họ Trần tới, mặt con quyên góp cho viện chúng một khoản tiền— lớn!” – viện trưởng Hách đầy xúc động.

 

Chung Thư Ninh chỉ , nhẹ nhàng chuyển chủ đề.

 

Viện trưởng im lặng một lát, cẩn trọng hỏi:

 

“Con… và thiếu gia nhà họ Chu xảy chuyện gì ?”

 

Tối qua Chu Bách Vũ cùng tình mới lên hẳn hot search các trang giải trí.

 

Sáng nay cả Thanh Châu ai ai cũng .

 

“Bọn con hủy hôn ước .” – Chung Thư Ninh nhỏ.

 

“Con cái gì?

 

Sao thế?

 

Trước giờ vẫn đối xử với con mà, chẳng lẽ là do bên nhà họ Chung…” – viện trưởng Hách dừng , hỏi khẽ:

 

“Ninh Ninh, con… ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-13-lai-mot-lan-dang-xau-ho-ma-dong-long.html.]

 

Chỉ một câu , khiến sống mũi Chung Thư Ninh cay xè.

 

Cô cố gắng nặn một nụ :

 

“Con lắm ạ!”

 

Thế nhưng chính cô cũng , tối qua cưỡng cám dỗ, chấp nhận một cuộc giao dịch với Hạ Văn Lễ.

 

“Lúc nào rảnh thì về viện chơi nhé,” – viện trưởng Hách vẫn yên tâm – “Lâu thấy con, đều nhớ con.”

 

“Dạo thời tiết thất thường, chân con đau.

 

Mấy hôm nữa khỏe con sẽ về thăm .”

 

Cúp điện thoại xong, Chung Thư Ninh dậy, phát hiện trong tủ quần áo chuẩn sẵn đủ loại trang phục, đều là chất liệu cao cấp nhất.

 

đồ xong, mất một lúc lâu để trấn tĩnh tinh thần mới bước xuống lầu.

 

Không ngờ Hạ Văn Lễ vẫn còn ở nhà.

 

Trước cửa sổ sát đất ở phòng khách là một tiểu cảnh hồ nước với đá xếp tầng, hòn non bộ là những bụi cây xanh, nước suối róc rách chảy qua, trong hồ mấy con cá nhỏ tung tăng bơi lội.

 

Hạ Văn Lễ đang bên cạnh, khí chất cao quý mà thản nhiên, tay rắc chút thức ăn cho cá, bên cạnh là một bình , một lò đốt hương bằng quả thông đang cháy dở, tỏa mùi đàn hương cổ xưa.

 

Cô vốn thích mùi hương… ngờ Hạ Văn Lễ cũng dùng trầm hương.

 

“Chào buổi sáng, Hạ .” – Chung Thư Ninh lúng túng vì quen.

 

Hạ Văn Lễ chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

 

“Phu nhân,” – dì Trương thấy cô xuống thì lập tức bưng điểm tâm – “Sắp đến giờ nấu bữa trưa , mời cô ăn chút điểm tâm lót .”

 

Một tiếng “phu nhân” khiến Chung Thư Ninh ngượng chín mặt, thật sự vẫn quen nổi.

 

Chung Thư Ninh ăn vài miếng điểm tâm sang Hạ Văn Lễ:

 

“Hạ , ngoài một lát.”

 

“Hửm?” – Hạ Văn Lễ nhướng mày cô.

 

chỗ lấy vài món đồ… ghé qua cô nhi viện một chút.”

 

Hạ Văn Lễ cô, bình thản : “Đây là nhà của em.”

 

“Gì… gì cơ?” – Chung Thư Ninh vốn sợ , đối diện luôn cảm giác rụt rè, căng thẳng.

 

Đầu óc rối bời, chẳng hiểu gì.

 

kịp phản ứng thì dậy, bước đến mặt cô.

 

Tối qua cô để ý, nhưng bây giờ mới nhận – cô chỉ cao đến n.g.ự.c .

 

Anh cúi đầu, ánh mắt rũ xuống, mà chỉ riêng việc đến gần thôi, cái khí chất sắc bén, mạnh mẽ như xâm chiếm bộ gian, từng thở của cô đều khống chế.

 

Ánh mắt sắc như dã thú, khiến dây thần kinh cô căng như dây đàn.

 

“Hạ phu nhân…”

 

Giọng trầm thấp, khẽ như tiếng thì thầm của tình nhân.

 

“Vâng.” – Chung Thư Ninh lí nhí đáp.

 

Anh :

 

“Dù kết hôn, nhưng cần một bình hoa ngoan ngoãn.”

 

“Nơi là nhà em, em tự do.”

 

“Muốn cũng .

 

Nếu em chia sẻ lịch trình, sẵn lòng lắng , nhưng cần báo cáo.”

 

“Em thể bất cứ điều gì .”

 

Giọng của Hạ Văn Lễ nhẹ nhàng, thanh thoát, lạnh lùng, nhưng những lời khiến lòng cô ấm lên.

 

Chung Thư Ninh một nữa – đáng hổ mà động lòng.

 

Ở cô nhi viện, chỉ cần đến nhận nuôi, cô luôn là “chọn”.

 

Sau khi nhà họ Chung, cô liên tục dạy rằng ơn, ngoan ngoãn, suy nghĩ riêng…

 

Ngay cả việc ăn mặc cũng nuôi kiểm soát – cô gần như chút tự do nào.

 

Ai cũng là “vì cho cô”, nhưng chẳng ai từng hỏi – cô thấy ?

 

Số phận của cô, từ đến nay… đều do cô quyết định.

 

Vì thế, cô rung động!

 

Ai Hạ Văn Lễ lạnh lùng vô tình?

 

Rõ ràng là nhất thế gian còn gì!

 

“Chiều nay về kinh thành, vài hôm nữa sẽ .” – Hạ Văn Lễ cho cá ăn.

 

Điều khiến Chung Thư Ninh thở phào nhẹ nhõm.

 

Hạ Văn Lễ cụp mắt, nhưng khi xoay , bất giác khẽ .

 

Nghe sắp , cô vui đến ?

 

 

Hạ Văn Lễ ăn trưa rời .

 

Chung Thư Ninh giống như một vợ tiêu chuẩn, đưa xe tiễn.

 

Trần Tối chút kinh ngạc:

 

“Gia, gấp , về kinh thành ăn trưa xong hẵng .”

 

“Cô vẫn thấy thoải mái khi ở bên .”

 

“…”

 

“Cho cô thêm thời gian.”

 

Hơn nữa, còn việc quan trọng khi về kinh thành.

 

“Lớn hơn năm tuổi… nhiều ?” – Hạ Văn Lễ đột ngột hỏi.

 

Trần Tối sửng sốt, đó vội đáp:

 

“Không lớn ạ!

 

Ngài đang ở thời kỳ phong độ đỉnh cao, với phu nhân thì quá xứng đôi!”

 

Hạ Văn Lễ gì thêm, mở điện thoại , trong nhóm chat [Nhóm bàn việc nhà họ Hạ – phiên bản chính thức], khí đang vô cùng im lặng.

 

Cho đến khi gửi một tin nhắn:

 

【Tối nay cháu về nhà.】

 

Rất nhanh.

 

【Mày còn đường về ?

 

Mày về gì!

 

Cái nhà chỗ cho mày, thấy mày ông thấy chướng mắt !】— là ông cụ nhà họ Hạ phản hồi, khẩu khí vô cùng bực bội, khiến cả nhóm im bặt ai dám hó hé.

 

Hạ Văn Lễ: 【Về lấy sổ hộ khẩu.】

 

【Sao? Mày định ngoài tách hộ khẩu riêng ! Ông còn c.h.ế.t đấy! Mày chia nhà đúng ?!】

 

【Không .】

 

【Không cho! Cút】

 

Hạ Văn Lễ: 【 cần sổ hộ khẩu để kết hôn.】

 

Cả nhóm nổ tung!

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận