Dụ Em Động Tâm

Chương 29: Em chủ động, anh rất thích

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lòng bàn tay nóng, Chung Thư Ninh từng chủ động như bao giờ, chỉ cảm thấy tim loạn nhịp, dồn dập như trống trận, đến cả vành tai cũng bất giác nhuộm một tầng đỏ ửng.

 

Hạ Văn Lễ cũng ngờ cô chủ động nắm lấy tay , thoáng ngẩn .

 

Đã diễn, thể hiện tình cảm…

 

Thì luôn cần chủ động .

 

Trước đây Hạ Văn Dã từng , chuyện công khai kết hôn, là một Hạ Văn Lễ gánh lấy.

 

Người ngoài , nhưng cô thì rõ ràng, đang bảo vệ .

 

Bởi vì dù là nhà họ Hạ hỏi tới, tất cả cũng là trách nhiệm do gánh.

 

Một Hạ như thế, Chung Thư Ninh đương nhiên hồi đáp .

 

Vậy nên…

 

Cô chọn chủ động phối hợp cùng diễn vở kịch .

 

Chỉ là thấy phản ứng gì, cô dùng móng tay trỏ khẽ cọ nhẹ lòng bàn tay : “Hạ , em trai đang đấy.”

 

Hạ Văn Lễ chỉ cảm thấy hô hấp như nghẹn , một luồng cảm giác tê dại khó diễn tả lan nhanh khắp cơ thể.

 

Anh thầm thương cô lâu

 

Sự chủ động của cô, như một thứ vô hình nào đó tức khắc tràn ngập bốn chi, bao phủ từng tấc xương tấc thịt.

 

Gió cuối hạ man mác nóng nực, sắc mặt bình thản, nhưng trong lòng thứ gì đó đang gào thét, sôi trào, cuộn trào.

 

Va đập l.ồ.ng n.g.ự.c, tuôn chảy qua từng mạch m.á.u.

 

Thế nhưng bề ngoài, vẫn bình lặng như mặt nước.

 

Chung Thư Ninh thấy phản ứng gì, cũng lo đột ngột nắm tay như vượt quá giới hạn, sợ vui, đang định rút tay

 

Bàn tay cô nắm c.h.ặ.t lấy!

 

Lòng bàn tay —Dường như còn nóng hơn nãy.

 

“Hạ ?”

 

Chung Thư Ninh khẽ liếc một cái.

 

Hạ Văn Lễ cúi đầu cô, khẽ cong môi : “Ninh Ninh, em .”

 

Anh lúc nào cũng giữ gương mặt lạnh lùng, bất chợt mỉm , khiến Chung Thư Ninh nghẹt thở, vành tai càng đỏ hơn: "Em chỉ là thấy em trai ở cửa sổ lên mới... lẽ đường đột, nếu thích em..."

 

“Em chủ động, thích.”

 

Thích ?

 

Chung Thư Ninh chỉ cảm thấy luồng nhiệt bốc lên, bàn tay nắm c.h.ặ.t bắt đầu toát mồ hôi.

 

“Anh vui vì em thể nhanh ch.óng nhập vai.”

 

Hạ Văn Lễ xong, Chung Thư Ninh mới khẽ .

 

Vừa ...

 

Cô suýt nữa nghĩ, Hạ Văn Lễ đối với cô… là thật lòng thích!

 

Hai cứ thế nắm tay , tản bộ ngoài sân.

 

Mây nổi, gió chiều thu bớt oi.

 

Khi vầng trăng non leo lên ngọn cây, bóng hai cũng hòa một.

 

Hạ Văn Dã ở cửa sổ, giơ điện thoại chụp mấy tấm ảnh gửi nhóm.

 

[Mũi Nhọn]:【Các tin nổi , đầu tiên em thấy em nắm tay con gái đó!

 

Em vô cùng cảm động!

 

Nói thật, em còn từng nắm tay như .】

 

【Sao, ghen với chị dâu ?

 

Chúng còn tình cảm dành cho cả sâu nặng đấy.】

 

chỉ tò mò, trời nóng như thế, họ nắm tay thấy nóng ?】

 

Mọi đều im lặng.

 

Đứa nhỏ đúng là hiểu chuyện lớn!

 

Hạ Văn Dã thấy trong nhóm ai trả lời, lên tiếng:

 

[Mũi Nhọn]:【Nói nè, tối nay em nên lén ngoài cửa phòng cả ?】

 

【Dám lén phòng cả, Hạ Tiểu Dã, can đảm đấy.】

 

【Anh hùng, livestream .】

 

【Nhớ giữ an , lỡ như bắt tại trận thì nhất định tự chịu trách nhiệm nhé.】

 

Hạ Văn Dã hừ lạnh—một xông địa bàn địch, ai hiểu cho nỗi khổ tâm chứ!

 

Ước chừng một khắc , Hạ Văn Lễ và Chung Thư Ninh .

 

“Có nóng ?

 

Em tắm ?”

 

Giọng dịu dàng, nhẹ như gió thoảng.

 

Hạ Văn Dã đang ăn vải suýt nữa hạt vải nghẹn.

 

Đây là á?!

 

Có khi nào là yêu quái giả dạng đeo mặt nạ !

 

“Em uống chút gì đó,”

 

Chung Thư Ninh đầu , “Tiểu Dã, em uống ?”

 

“Em…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/du-em-dong-tam/chuong-29-em-chu-dong-anh-rat-thich.html.]

Hạ Văn Dã đang định giơ tay, liếc thấy ánh mắt cả nửa nửa như cảnh cáo , lời đến miệng hóa thành:

 

“Em… thể uống ạ?”

 

“Có gì mà thể.”

 

“Cảm ơn chị dâu, chị đúng là tiên nữ!”

 

Hạ Văn Dã miệng ngọt như mía lùi, khiến Chung Thư Ninh bật khúc khích.

 

“Muốn thêm đá ?”

 

“Em…”

 

Hạ Văn Dã lén liếc cả.

 

“Em đang dưỡng sinh đúng ?

 

Tuổi còn nhỏ mà chăm lo sức khỏe, đấy.”

 

Đợi cô rời , Hạ Văn Lễ lập tức thu nụ mặt.

 

Da đầu Hạ Văn Dã tê rần—Diêm Vương , ai chọc giận ?

 

Hạ Văn Lễ nhướng mày: “Bao giờ em bắt đầu dưỡng sinh thế?”

 

“Anh ơi, em thừa nhận, em chỉ giả vờ thôi!”

 

“…”

 

“Em thấy chú nhỏ lúc nào cũng cầm bình giữ nhiệt, chín chắn khí chất, nên em bắt chước theo.”

 

Hạ Văn Dã lầm bầm.

 

Cậu chỉ là học theo tiểu thúc mà thôi.

 

Hạ Văn Lễ chậm rãi : “Cảm nhận của em về chú nhỏ, sẽ chuyển lời nguyên văn đến cho .”

 

Nghe đến đó, Hạ Văn Dã suýt òa : Em là em ruột của đấy!

 

Sao nỡ nhẫn tâm phản bội huyết thống ?!

 

Chung Thư Ninh từ trong tủ lạnh lấy nguyên liệu, Hạ Văn Lễ thấy cô cầm quá nhiều, lập tức dậy bước tới: “Còn cần gì nữa ?”

 

“Đá lạnh.”

 

Hạ Văn Lễ gật đầu, khi lấy đá xong cầm luôn những thứ tay cô “Để cầm cho.”

 

“Cái …”

 

Chung Thư Ninh liếc mắt thấy Hạ Văn Dã đang dán mắt hai , khẽ gật đầu, mỉm : “Cảm ơn .”

 

Hạ Văn Dã nhíu mày—Vừa nãy còn mặt lạnh như sương, giờ sang chị dâu dịu dàng như nước, cái tốc độ đổi sắc mặt lẽ cả bí mật theo học đại sư biến diện trong kịch Tứ Xuyên hả?

 

Quá thiên vị đó!

 

Em là em ruột của mà!

 

“Nhà bình lắc ?”

 

Chung Thư Ninh sang hỏi Hạ Văn Lễ.

 

“Có lẽ là .”

 

Nếu cô tới, Hạ Văn Lễ gần như chẳng bao giờ ở đây, đương nhiên rõ nhà những gì.

 

Chung Thư Ninh pha sẵn lài, cầm cây chày nghiền chuẩn ép dầm dưa hấu và chanh cắt nhỏ trong ly thường.

 

Ánh mắt lướt qua liền thấy Hạ Văn Lễ đang cạnh cô chăm chú, trong lòng khẽ khựng— chút căng thẳng.

 

Nếu bình lắc thì nước trái cây sẽ dễ văng tung tóe, còn ly thường thì tiện lắm…

 

Quả nhiên, mới dầm hai cái b.ắ.n nước ngoài, còn b.ắ.n luôn hai giọt lên mặt cô.

 

Ngay lúc đó, cô phát hiện Hạ Văn Lễ đang tiến gần, tưởng việc, liền dừng tay đầu thì— giơ tay .

 

Chung Thư Ninh khẽ nghẹn một , bản năng né tránh, nhưng liếc thấy Hạ Văn Dã đang rình ngoài cửa bếp.

 

Ngón tay , nhẹ nhàng lau giọt nước má cô—

 

Lớp chai nhẹ nhàng đầu ngón tay lướt qua làn da, để cảm giác tê ngứa đến mức mặt cô cũng khẽ đỏ bừng.

 

Một làn nhiệt cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c, tim cô đập loạn như trống giục.

 

“Hạ …”

 

Chung Thư Ninh khẽ run giọng, cổ họng như nghẹn , buông hết đồ trong tay từ lúc nào, “Em em trai ở ngoài … nhưng em cảm giác kiểm soát nổi cảm xúc.”

 

diễn viên chuyên nghiệp, ở ngoài thì còn cách xa, đỡ hơn.

 

Hạ Văn Dã cứ như sắp dí mặt xem .

 

Cô vẫn quen sự gần gũi giữa và Hạ Văn Lễ, lo sẽ lộ sơ hở vì căng thẳng.

 

“Có ở đây, đừng lo.”

 

Thấy cơ thể cô cứng đờ, Hạ Văn Lễ bật khẽ, ngón tay nhẹ nhàng đỡ lấy gáy cô—

 

Giây tiếp theo, ôm lấy cô.

 

Anh vẫn giữ đúng chừng mực, dùng sức, hẳn là ôm c.h.ặ.t, nhưng khuôn mặt Chung Thư Ninh gần như dán n.g.ự.c , thở đầy mùi hương gỗ bao trùm lấy cô, gần đến mức như thể cô cảm nhận cả nhịp tim .

 

Từ phía , tư thế giống như đang ôm cô trong vòng tay.

 

Hơi thở ấm nóng của lướt qua đỉnh đầu cô, giọng trầm thấp thì thầm:

 

“Như thì… nhóc sẽ thấy .”

 

Tim Chung Thư Ninh như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, mặt đỏ bừng lên.

 

dám cử động.

 

Hạ Văn Dã thì choáng váng luôn—Hai thế?

 

Cậu chỉ xem chị dâu định gì cho uống thôi mà… mới đó mà ôm hả?

 

Chỉ một ly nước thôi mà, nếu nấu cơm chắc hôn tám trăm mất!

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận