Bí Mật Giấu Kín!

Ngoại truyện (4)

(1)

Hiếu không còn đếm ngày. Anh cũng không ghi sổ, không khắc vạch, không bấm đốt tay. Thời gian đối với anh giờ chỉ còn là cảm giác - một loại trầm tích vô hình, lặng lẽ lắng xuống từng phần trong người như rong rêu dưới đáy nước.

Đã bảy tháng trôi qua kể từ phiên tòa. Bảy tháng kể từ buổi chiều anh ngồi trước vành móng ngựa, lặng như đá, và nghe những từ ngữ được đọc lên như một bản cáo trạng dành cho linh hồn - chứ không còn dành cho một công dân.

Trong trại giam, anh không nói nhiều. Những người cùng buồng ban đầu còn dè chừng. Sau, họ quen dần với cái dáng ngồi co gối, mắt nhìn sàn nhà, tay thường bóp nhẹ vào nhau như thể có một thứ gì đó bên trong anh không ngừng co rút lại - run rẩy, héo dần.

Hiếu không khóc. Người ta nói, nước mắt là thứ dễ dàng rơi nhất khi lương tâm trỗi dậy. Nhưng anh đã đi qua giai đoạn đó quá lâu. Đến một lúc nào đó, sự đau đớn không còn tìm được đường để chảy ra nữa - nó chỉ đứng yên một chỗ và mốc lên.

---

Ban đêm là đoạn khó sống nhất. Không có tiếng còi xe. Không có ánh đèn. Không có gì ngoài tiếng thở của những người đã ngủ và tiếng nhớ lại của những kẻ không thể quên.

Hiếu hay mơ. Trong giấc mơ, lúc thì An còn bé - tay bấu lấy vai áo anh, miệng mở nhưng không phát ra tiếng. Lúc thì An trưởng thành, ngồi quay lưng lại, trước mặt là một bức tường toàn gương vỡ. Và lúc nào, cũng là ánh mắt đó - không phẫn nộ, không trách cứ - chỉ là cái nhìn như xuyên qua mọi lời biện hộ.

Hiếu tỉnh dậy, tim đập chậm và nặng, như một cánh cửa rỉ sét đang cố mở ra trong câm lặng. Anh không hét lên, không vật vã. Chỉ nằm lặng, hai tay đan chặt vào nhau đến khi tê dại.

---

Có người từng hỏi anh: “Nếu được quay lại, anh có làm khác đi không?”

Hiếu không trả lời. Không phải vì anh không biết. Mà vì trong thẳm sâu, anh hiểu rằng: không một câu trả lời nào đủ để làm dịu đi những gì đã mất.

Anh từng là cảnh sát. Được tin tưởng. Được giao chìa khóa phòng hỏi cung. Được vỗ vai khen “người tốt.” Và chính vì vậy, tội lỗi của anh không chỉ là việc anh đã làm gì - mà là việc anh đã làm với gương mặt của một người tử tế.

Anh không bị phát hiện ngay. Anh còn sống, còn thăng tiến, còn được yêu quý. Đó mới là phần đáng sợ nhất. Bởi khi công lý đến muộn, nỗi đau không chỉ đến từ sự tổn thương - mà còn đến từ việc nạn nhân đã tin vào chính kẻ gây ra nó.

---

Trại giam có lịch trình như một cỗ máy lạnh lùng: ăn - lao động - nghỉ - kiểm tra - ngủ. Không có gì mới. Nhưng bên trong Hiếu, mỗi ngày đều là một lần lột da.

Anh không viết thư. Không đọc sách. Chỉ thi thoảng ngồi đối diện tường, tay chạm vào nền đá lạnh và tưởng tượng, như một kẻ mê muội, rằng có thể cảm được lời em từng để lại, thấm qua cả những viên gạch già nua này.

Không ai đến thăm. Không ai viết gì cho anh. Và anh cũng không mong ai đến.

Một người như anh - đã bước quá xa ranh giới - không nên nhận được bất kỳ sự dịu dàng nào nữa. Nhưng chính vì thế, đôi khi anh lại trở nên đáng thương một cách tuyệt vọng.

---

Một lần, trời mưa rất lớn.

Nước dột qua mái ngói mục, rơi xuống cổ tay anh lạnh buốt. Anh ngồi co chân, nhắm mắt lại. Không phải vì lạnh, mà vì cơn mưa khiến anh nhớ về ngày em mất.

Ngày đó, anh đứng cạnh em suốt buổi tang. Là người thay em lau nước mắt, đỡ vai, đứng chắn gió.

Cũng là người từng khiến em không thể khóc thành tiếng.

Nỗi đau của em - anh chứng kiến từ đầu đến cuối - nhưng chỉ để trấn an em rằng “anh ở đây.” Trong khi chính anh… là lý do khiến em không còn tin ai có thể thực sự “ở đây” vì em.

---

Hiếu không còn cố sống tốt trong tù. Không nỗ lực “cải tạo gương mẫu”. Anh không xin giảm án. Không biện hộ. Không lấy lý do. Không hỏi ngày ra.

Anh sống từng ngày như một cách chịu phạt. Không phải phạt về mặt pháp lý - mà là trả dần từng mảnh linh hồn anh đã lấy mất.

Và lạ thay… khi sống đến tận cùng của tội lỗi, con người ta lại có thể lắng nghe được chính mình - rõ hơn bao giờ hết.

---

Người gác trại nói rằng, một lần có người phụ nữ trẻ ghé qua, đứng trước cổng rất lâu nhưng không vào. Chỉ để lại mẩu giấy gập đôi, không tên, không gửi, không lời nhắn.

Trên đó chỉ có một câu, viết bằng nét chữ rất nhỏ:

- “Tôi vẫn sống. Nhưng không còn là tôi nữa.”

Hiếu cầm mẩu giấy đó cả đêm. Không khóc. Không mở ra lần hai.

Chỉ gấp lại, đặt dưới gối, và nằm yên.

Như thể… anh cũng vừa được chôn.

(2)

Tháng Bảy. Trời đổ mưa từ sáng.

Cơn mưa không lớn, nhưng dai dẳng. Nó bám vào mái tôn cũ, rớt xuống sân gạch từng giọt rỗng. Gió lùa qua khe cửa buồng giam, lạnh như một bàn tay không có da.

Hiếu ngồi một mình ở góc phòng, nơi ánh sáng không tới hẳn, cũng không hoàn toàn tối. Đó là nơi anh quen ở nhất - chênh vênh và không chọn bên nào.

Trên đầu anh, đồng hồ chỉ đúng mười một giờ mười hai phút. Và bất giác, anh khựng lại.

Ngày này.

Giờ này.

Mười một giờ mười hai phút - đúng thời điểm ba năm trước, bác sĩ ký vào giấy báo tử của An.

Không đèn, không kèn. Cậu bé năm nào, rồi chàng trai sau này - từng sống một đời lặng như nước - cũng chết nhẹ như gió.

---

Không ai trong trại biết hôm nay là ngày giỗ ai. Cũng không ai hỏi. Nhưng Hiếu nhớ. Anh không thể không nhớ. Tâm trí anh, dẫu đã chai sạn đến cạn nước mắt, vẫn lưu lại từng chi tiết của ngày đó - như một người thuộc lòng lỗi sai nhưng không bao giờ được sửa.

An chết trong một đêm lạnh.

Không để lại gì ngoài một cuốn thư tuyệt mệnh - được giấu dưới gối, nét chữ nghiêng và nhòe, dường như viết trong tay run.

Không oán. Không mắng. Không la hét.

Chỉ có những câu nói đơn giản đến mức tàn nhẫn:

- “Em từng yêu anh.”

“Và giờ… em từng tồn tại.”

“Thế là đủ rồi.”

---

Hiếu đưa tay lên ngực, nắm lấy vạt áo tù. Anh không mặc áo khoác - dù mưa kéo gió vào buốt cả sống lưng. Cái lạnh vật lý không khiến anh khó chịu. Chỉ có một thứ duy nhất đâm xuyên anh - là sự im lặng.

Im lặng của em, của thế giới, và của lương tri mà anh từng chôn sống nó bằng danh nghĩa “tình yêu.”

---

Một lát sau, ông lão nằm giường dưới nhổm dậy. Ông ta khoảng ngoài năm mươi, mái tóc bạc như muối, mắt trũng nhưng không lẫn.

Ông không nói nhiều, nhưng hay nhìn Hiếu lâu hơn bình thường. Có lẽ vì họ giống nhau ở điểm: không ai đến thăm, không ai gọi tên, không ai chờ.

Lúc ấy, ông hỏi:

- - Hôm nay trông cậu… không giống mọi khi.

Mặt lạnh, nhưng mắt lại mềm.

Hiếu không trả lời.

Ông lại nói:

- - Có người chết à?

Hiếu khẽ gật. Không rõ là do thừa nhận hay đơn giản vì cổ họng đã không còn đủ sức giữ lại câu trả lời.

Ông ngồi xuống nền đất, cách Hiếu một khoảng vừa đủ để không xâm phạm.

- - Con tôi cũng chết. Tám năm rồi.

Nó đi vì tôi. Vì tôi đã không về đúng hẹn.

Một khoảng lặng trôi qua.

- - Lúc đầu tôi oán cả nhà tù này. Oán cả cái đời.

Sau tôi mới hiểu… người chết không cần oán giùm.

Mà người sống, chỉ cần sống đúng để không làm thêm ai chết nữa.

Hiếu nhắm mắt.

- - Tôi giết em ấy.

Ông không ngạc nhiên. Chỉ im. Rồi chậm rãi:

- - Người ta chết một lần.

Còn cậu… sống để chết nhiều lần.

Mỗi ngày là một lần nữa.

Hiếu quay mặt vào tường. Không phải trốn chạy. Chỉ là… hôm nay, anh không thể để ai thấy mình còn thở.

---

Chiều đó, mưa vẫn không dứt.

Trại giam im lìm như nghĩa trang chưa có bia.

Hiếu ngồi vẽ nguệch ngoạc trên nền xi măng bằng ngón tay: một cái tên. Bốn chữ. Không thêm dấu chấm nào. Chỉ là:

Nguyễn An

Anh ngồi đối diện cái tên ấy đến khi trời tối hẳn. Không ai gọi anh vào. Cũng không ai la. Có lẽ lính canh cũng biết - hôm nay là một ngày tang.

Tang không treo cờ.

Không ai viếng.

Không ai thắp nhang.

Chỉ có một người sống - nhớ về người chết, bằng cả một đời không dám tha thứ cho chính mình.

Cơn mưa đã ngớt từ lâu, chỉ còn vệt nước chảy lăn tăn trên đường rãnh.

Hiếu vẫn ngồi yên, hai đầu gối co lại, tay run nhẹ. Trên nền xi măng, dòng tên Nguyễn An đã bị nhòe đi bởi những bước chân qua lại, bởi thời gian, bởi chính lòng bàn tay của anh khi vô thức chạm vào nó lần thứ mười.

Ngón tay anh không viết nữa. Chỉ còn đặt hờ lên mặt đất, như thể cố giữ một điều gì đó đang trượt khỏi mình mãi mãi.

Ông bạn tù già, người vẫn gọi anh là “thằng nhỏ bên góc tường”, lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống gần. Không thuốc, không khăn, không trà nóng. Chỉ là ngồi cùng.

Một lúc lâu, ông mới nói:

- - Cậu còn trẻ lắm.

Câu ấy, thốt ra nhẹ như gió, mà rơi xuống lòng người nghe thì nặng như đá.

Hiếu không quay sang. Nhưng bờ vai anh hơi động. Như ai đó vừa gõ lên phần lưng đã quên phản ứng.

- - Tôi không nói là cậu không có tội. Tôi cũng không nói là cậu nên sống vui.

Nhưng cậu còn sống. Mà sống thì không được lặng lẽ như người chết.

Hiếu khẽ khàng lắc đầu:

- - Em ấy chết vì tôi.

Ông bạn nhìn anh rất lâu. Đôi mắt già ấy đã chứng kiến nhiều bản án. Nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên ông chứng kiến một người không cần ai phán tội - vì chính anh ta đã mang bản án nặng nhất lên lưng mình từ rất lâu.

Ông nói, giọng chậm nhưng dứt:

- - Không. Nó chết vì yêu.

Câu nói đó khiến bầu không khí như lật ngược.

- - Đứa trẻ ấy chọn cách im lặng đến phút cuối không phải vì nó muốn bảo vệ tội lỗi của cậu.

Nó chỉ muốn giữ lại hình bóng tốt đẹp cuối cùng mà nó tin là thật.

- - Cậu là người mà nó yêu, dù có là kẻ mang tội. Và nó yêu cậu… hơn cả mạng của nó.

Hiếu cắn môi. Răng anh nghiến nhẹ, không vì giận dữ, mà vì cơn buốt từ trong tim dội ngược lên thái dương.

Ông lại nói, nhẹ như không:

- - Nếu nó dám chết để giữ lại hình ảnh cậu, thì cậu cũng phải sống… để giữ lại hình ảnh của nó.

- - Sống không phải để tha thứ cho mình. Mà để không quên cái người đã vì mình mà chết đi.

Hiếu bỗng thấy lạnh. Không phải lạnh da thịt. Mà là cái lạnh khi nhận ra: có thể mình chưa từng thực sự hiểu hết tình yêu mà một người từng dành cho mình.

---

Một lát sau, ông già đứng lên, phủi quần.

- - Cậu còn sống.

Thì phải biết yêu mạng mình, như cách cậu từng yêu nó.

Vì nếu cậu cũng tự buông luôn… thì ai sẽ nhớ lại em ấy, bằng sự tỉnh táo, không méo mó?

Ông quay lưng bước đi.

- - Thằng bé ấy… yêu cậu đến nỗi chọn chết để cậu được sống như một người không mang tội.

Vậy giờ cậu sống - thì đừng sống như một kẻ chỉ còn vỏ xác.

---

Hiếu ngồi lại một mình.

Câu nói ấy - không chạm vào tay, không chạm vào vai - mà rơi thẳng xuống chỗ sâu nhất trong tim anh: nơi anh vẫn tin rằng mình không còn xứng đáng để giữ bất cứ điều gì liên quan đến An nữa.

Vậy mà hôm nay, lần đầu tiên sau bao tháng trong tù, có người nói rằng: Em ấy chết không phải để trừng phạt anh. Mà là để giữ lại một hình ảnh, dù méo mó… vẫn là yêu.

---

Trời tối hẳn.

Hiếu lấy mẩu giấy nhỏ trong túi áo tù - dòng chữ mờ:

- “Tôi vẫn sống. Nhưng không còn là tôi nữa.”

Lần đầu tiên, anh đọc lại, nhưng không khóc.

Chỉ khẽ gấp nó lại.

Đặt lên tim.

Và thì thầm:

- Em sống rồi. Giờ đến lượt anh.

.. một khởi đầu mới nên được bắt đầu. 



Bạn cần đăng nhập để bình luận