Bí Mật Giấu Kín!
6
Tuyết vẫn rơi. Những bông tuyết nhỏ li ti cứ thế phủ dày lên mái nhà, mặt đường, rồi cả tâm trí của An. Cậu bắt đầu ngửi thấy mùi của mùa đông, mùi của hoang hoải, và mùi của một cơn bão sắp tới.
Sau khi gửi thư cho toà soạn và nhận được sự từ chối cay đắng, An trở nên ít nói hơn. Những nụ cười của cậu, vốn đã thưa thớt, nay càng trở nên hiếm hoi. Cậu không kể chuyện gì nữa cho bà, không còn ngồi tỉ mẩn viết nhật ký lúc đêm khuya. Bà biết cậu buồn, nhưng không biết phải nói gì. Chỉ có thể nắm tay cháu mình, lặng lẽ nhìn ra màn tuyết ngoài hiên.
Tối hôm đó, cửa hàng GS25 không đông khách như mọi khi. An làm ca 8 giờ đến nửa đêm, một ca dài và buốt giá. Bàn tay cậu lạnh cóng khi đẩy thùng hàng vào kho sau, hơi thở tạo thành khói trắng mỗi lần thở ra. Như thường lệ, cậu vẫn cắm tai nghe, bật playlist cũ kỹ với những bản ballad nhẹ nhàng để xoa dịu sự cô đơn đang lớn dần trong lòng.
Bỗng, cửa mở ra. Tiếng chuông reng reng vang lên báo hiệu khách đến.
An ngẩng đầu. Là nhóm học sinh kia.
Chúng bước vào, không hề e dè như những người mua hàng thông thường. Vẻ mặt tự mãn, ngang ngược, và ánh mắt tràn ngập sự chọc phá.
– Ô kìa, lại gặp cô nhân viên chăm chỉ này rồi! – Một tên con trai lên tiếng, nhếch mép cười.
– Còn nhớ bọn tôi chứ? Lần trước còn dám từ chối cơ hội làm giàu cơ mà!
An im lặng. Cậu nhìn thẳng vào chúng, giọng nhẹ nhưng dứt khoát:
– Tôi đang làm việc. Nếu các bạn không có nhu cầu mua gì, xin mời rời khỏi cửa hàng.
– Ủa sao ghê thế? – Một đứa tóc hồng cười khẩy. – Chúng tôi đến để mua đồ, đúng luật đấy nhé!
Nói rồi, chúng bắt đầu đi quanh cửa hàng, cầm lấy từng món vặt vãnh, cố tình để rớt xuống, bày bừa trên sàn. An hít một hơi, nén giận. Cậu không muốn gây chuyện. Thật sự không muốn.
Lúc cậu cúi xuống nhặt thanh socola bị đá văng, một bàn tay đưa điện thoại lên – kèm theo tiếng nói chế giễu:
– Cô nhân viên GS25 đang phục vụ khách nè mấy bạn ơi! Đúng là chăm chỉ thật đó, cúi sâu thế kìa!
An quay phắt lại. Một trong số chúng đang quay clip, rõ ràng muốn bôi nhọ cậu. Không chỉ thế, tên cầm máy còn zoom sát vào mặt An, rồi tủm tỉm cười:
– Chịu khó cười cái coi. Không là tụi này nghĩ chị khinh khách đó!
– Xoá đi. – An nói, lần đầu cậu gằn giọng. – Tôi yêu cầu mấy người xoá clip đó đi. Cửa hàng có gắn camera, tôi sẽ báo lên công ty.
– Ghê chưa kìa! Cô nhân viên nhỏ xinh dọa tụi mình đó, nghe mà rùng mình ghê chưa! – Tên tóc xanh bật cười ha hả.
Chúng bắt đầu áp sát, giọng càng lúc càng lớn, như cố tình để quay clip lẫn khiêu khích. Một đứa trong nhóm thậm chí rút ví, ném tờ tiền mệnh giá lớn xuống quầy:
– Đây, mua ly trà sữa! Nhưng… tôi muốn cô đứng lên bàn quỳ gối xin lỗi vì dám đuổi khách hôm trước, nghe rõ chưa?
An đứng lặng. Trái tim cậu đập mạnh. Trong đầu cậu là hình ảnh mẹ, là bà, là những ca làm dài đến mười hai tiếng… và cả tiếng khinh miệt hôm nay.
Cậu không nói gì, lẳng lặng nhặt tiền lên, đặt lại lên quầy:
– Tôi không thể bán. Mời mấy bạn rời khỏi.
– Aizz… – Một đứa rút điện thoại khác. – Thế thì clip này sẽ được share khắp hội học sinh. Tên đầy đủ của cậu là gì nhỉ? An đúng không? À, Đặng Thành An nhỉ? Hay quá, chúng ta cùng lớp hệ mười một a hai còn gì.
Câu nói như cú đập vào đầu.
An giật mình.
Cậu quen giọng nói này.
Là… người bạn cùng lớp. Người từng mượn cậu sách, từng ngồi sau cậu trong các giờ tiếng Anh.
Từng gọi cậu là "An ngoan."
Giờ đây lại đang cầm máy quay, nhìn cậu bằng ánh mắt khinh rẻ như một món đồ giải trí rẻ tiền.
An muốn hét lên.
Muốn chửi.
Muốn vứt tạp dề, đập vỡ quầy tính tiền, lao ra ngoài và chạy thật xa.
Nhưng cậu không thể.
Cậu cần việc.
Cậu cần tiền.
Cậu cần trả tiền thuốc cho bà, tiền ăn, tiền học phí học kỳ tới.
Cậu chỉ cúi đầu, siết tay thành nắm. Cậu lặp lại:
– Xin mời rời khỏi.
Chúng cười ầm lên, một đứa còn cúi xuống thì thầm vào tai An:
– Mày ngoan quá đó, An à. Nhưng nhớ nhé, tụi tao không dễ quên người dám sỉ nhục bọn tao. Mày sẽ thấy hậu quả.
Đêm đó, An đi bộ về nhà.
Trời lạnh hơn thường lệ. Nhưng thứ lạnh nhất là trong lòng.
Khi cậu mở điện thoại ra, đã thấy vài tin nhắn ẩn danh trên Instagram:
"Người như mày cũng dám đi học với tụi tao à?"
"Gái nghèo còn làm màu. Đừng tưởng ai cũng thương hại được."
"Clip chuẩn bị lên TikTok. Chuẩn bị xấu hổ nhé, con điếm!"
An đứng chết lặng dưới gốc cây khô, tuyết phủ trắng vai.
Mắt cậu nhìn vào màn hình, tay run lẩy bẩy. Đến lúc này, cậu mới thực sự hiểu: thế giới mạng còn đáng sợ hơn đời thật. Một cú share, một đoạn clip dàn dựng, một vài lời ác ý… cũng đủ để bóp nghẹt một trái tim đang yếu ớt.
Cậu không khóc.
Chỉ lặng lẽ tắt máy.
Về đến nhà, bà đang ngồi đợi như thường lệ.
– An về rồi à? Trễ thế…
– Dạ… – Cậu đáp, cởi giày.
– Con ăn gì chưa? Bà có làm chút canh rau.
An không đáp. Cậu đi vào phòng, đóng cửa.
Nằm dài xuống giường, mắt mở to.
Cậu nghĩ đến mẹ. Nếu mẹ còn sống, liệu có tin cậu không?
Cậu nghĩ đến bà. Nếu bà biết chuyện, có đau lòng mà đổ bệnh không?
Cậu nghĩ đến Hiếu. Không hiểu vì sao, lúc ấy cậu thật sự muốn anh xuất hiện. Chỉ một lần thôi. Chỉ cần giọng nói ấy vang lên:
“An à, không sao đâu, có anh đây.”
Nhưng anh không đến.
Không ai đến cả.
Thế giới của An chỉ còn tiếng im lặng và ánh đèn mờ đục.
Trong mơ, cậu thấy mình đứng giữa sân trường, xung quanh là hàng trăm học sinh đang giơ điện thoại, cười cợt.
Cậu bị quay lại, bị ném đá, bị xé xác bằng lời nói.
Mẹ cậu đứng đằng xa, giơ tay ra không với tới.
Bà ngồi khóc bên vệ đường.
Minh Hiếu thì quay lưng đi.
Cậu gào thét. Nhưng không ai nghe thấy.
Chỉ có tuyết… vẫn rơi.
Trời vẫn đổ tuyết. Cơn lạnh cứ thấm qua từng lớp áo, ngấm vào da thịt, rồi dồn xuống tim. Những ngày cuối tháng, ai cũng bận rộn với học hành, việc làm, lo cho những đợt kiểm tra cuối kỳ. Nhưng với An, đó là những ngày đáng sợ nhất. Từng tiếng chuông báo tin nhắn, từng ánh nhìn dò xét trên hành lang lớp học, từng câu xì xào mập mờ… tất cả như móng vuốt siết chặt lấy cổ họng cậu.
Sau vụ việc ở cửa hàng tiện lợi, An đã bị chủ quán nhắc nhở. Clip tuy chưa bị phát tán công khai, nhưng một vài ảnh đã bị gửi đến hộp thư cửa hàng. Một lời cảnh cáo. Một kiểu tống tiền bằng danh dự.
– "Không kiểm soát được khách thì nghỉ việc đi."
Người quản lý nói với cậu bằng giọng lạnh lùng. An chỉ biết cúi đầu xin lỗi. Trong đầu cậu chỉ còn bà. Nếu cậu mất việc, tiền thuốc tháng tới của bà sẽ phải vay mượn từ hàng xóm. Mà ai cũng khó khăn…
Hôm đó là một đêm muộn. Tuyết rơi dày đặc, phủ trắng lối về.
An kết ca lúc mười một giờ bốn mươi lăm phút hai giây, đã quá muộn nếu cứ đi bộ về như thế này thì có khi đến sáng cậu mới về đến nhà mất- cậ đã nghĩ như thế thật mệt mỏi. Cậu đã định gọi taxi, nhưng tài khoản trong điện thoại chỉ còn hơn mười một nghìn đồng. Không đủ. Đành đi bộ, người tính không bằng tiền trong người tính. Quãng đường từ cửa hàng về nhà chỉ khoảng một phẩy bảy ki lô mét, nhưng trong trời lạnh như thế này, bước chân dường như bị đóng băng lại.
Đi qua những con hẻm nhỏ, đèn đường vàng nhạt, An thở ra khói trắng. Tai cậu đau nhói vì gió lùa, bàn tay đã tím ngắt. Nhưng lạ lắm… trong lòng cậu vẫn cứ tê đi, không còn biết mình đang lạnh vì thời tiết, hay lạnh vì con người.
Cậu rẽ vào một ngõ tắt – đoạn đường mà cậu hay đi về vì gần hơn. Bình thường khu này vắng người, ít đèn, nhưng An vẫn quen thuộc. Cậu nghĩ: “Chỉ cần mười phút nữa thôi… là được nằm bên bà… là được an toàn…”
Nhưng tối đó, có người đang đợi sẵn.
An nghe thấy tiếng bước chân phía sau.
Nhanh. Lặng. Rít nhẹ trên nền tuyết.
Cậu quay lại. Không có ai.
Nhưng trái tim cậu đập loạn.
Cậu bước nhanh hơn. Vừa đi vừa thở gấp. Đôi giày vải đã ngấm nước. Mỗi bước chân đều đau buốt. Và rồi…
Một bàn tay bịt miệng cậu từ phía sau. Cậu bị kéo mạnh vào trong một góc tường khuất đèn, nơi có một căn nhà bỏ hoang lâu năm. Mùi mốc meo, thuốc lá, mùi rượu rẻ tiền xộc vào mũi.
Cậu vùng vẫy. Tay bị siết chặt. Chân đạp loạn. Cổ họng gào thét trong câm lặng.
Nhưng tiếng tuyết rơi dày che lấp hết tất cả.
Không ai nghe thấy.
Không ai xuất hiện.
Không ai cứu cậu.
Cậu không nhớ rõ chuyện gì xảy ra sau đó.
Chỉ nhớ mình bị đẩy xuống nền đất lạnh ngắt.
Chỉ nhớ bàn tay thô bạo lục tung áo khoác.
Chỉ nhớ ánh mắt đục ngầu ghì xuống, ánh lên sự khát máu của một kẻ không coi con người là con người.
“Đừng… xin đừng…”
Câu đó thoát ra từ miệng cậu, yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Tay cậu níu lấy không khí.
Tóc cậu bị giật ngược ra sau.
Cả người cậu đau buốt. Rát. Bị xé toạc. Bị đè xuống.
Nhưng điều đau nhất… lại là khi kẻ đó ghé vào tai cậu, khàn khàn:
– "Im. Tao quay clip rồi. Mày kêu thêm nữa… tao up lên mạng ngay."
An buông xuôi.
Trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy mình như đã chết.
Không còn ý thức.
Không còn phản kháng.
Không còn hy vọng.
Chỉ có tuyết. Vẫn rơi.
Trắng xoá.
Như muốn xóa sạch đi cơ thể đang run lên bần bật vì nhục nhã.
Không biết bao lâu sau, kẻ đó bỏ đi.
Cậu nằm đó. Trên nền tuyết bẩn thỉu.
Máu từ hai đầu gối rỉ ra.
Cổ họng khàn đặc.
Cậu không khóc.
Cậu chỉ mở mắt, nhìn lên bầu trời tối đen, nơi không có một vì sao.
"Thế giới này… là thế giới nào vậy?"
"Con người sao có thể làm thế với nhau?"
"Con đã làm gì sai mà phải chịu như vậy hả mẹ?"
Cậu không nhớ mình đã bò đến đồn cảnh sát bằng cách nào.
Chỉ biết, khi cánh cửa mở ra, mùi thuốc sát trùng tràn đến, cậu gào lên, đổ sập.
Một nữ cảnh sát trẻ lao đến đỡ cậu. Một giọng nói hoảng hốt:
– "Em sao vậy? Trời ơi! Có ai không?! Gọi cấp cứu! Nhanh lên!!"
Mọi thứ sau đó như một giấc mơ mờ mịt.
Cậu được đưa vào phòng cấp cứu. Cậu không thể mở mắt. Nhưng nghe được tiếng bác sĩ.
– “Bị tổn thương vùng bụng dưới. Có dấu hiệu bị tấn công tình dục. Lập hồ sơ.”
– “Gọi cảnh sát hình sự ngay. Đây là vụ khẩn.”
Minh Hiếu chạy đến bệnh viện khi đồng hồ điểm hai giờ sáng.
Anh đứng ngoài phòng bệnh, mặt trắng bệch.
Khi thấy An nằm trên giường bệnh, cổ tay trầy xước, môi rách, mắt nhắm nghiền, anh gần như ngã quỵ.
Đội trưởng của đội cảnh sát hình sự, người từng đối mặt với biết bao tội phạm tàn nhẫn, chưa bao giờ thấy tim mình thắt lại như thế này.
Anh không nói gì.
Chỉ ngồi xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay bé nhỏ đang lạnh toát ấy.
Buổi sáng hôm sau, An tỉnh lại.
Ánh nắng nhẹ xuyên qua rèm cửa, chiếu xuống khuôn mặt tái nhợt của cậu.
Cậu mở mắt. Nhìn thấy trần nhà trắng xoá.
Cậu hoảng hốt bật dậy. Cả người run rẩy. Cậu hét lên:
– “Không… đừng… ĐỪNG LẠI GẦN TÔI!!”
Minh Hiếu đang ngồi cạnh giật mình. Anh giữ vai cậu:
– “An! Là anh đây! Hiếu đây! Em an toàn rồi… bình tĩnh lại đi…”
An thở gấp, nước mắt tuôn ra không kiểm soát. Cậu ôm đầu, gào lên như thể muốn xé tan mọi thứ trong lồng ngực:
– “Tại sao… tại sao lại là em… tại sao lại là em…”
Hiếu không nói gì. Chỉ ôm lấy An. Xiết chặt cậu vào lòng.
Ngày hôm đó, báo cáo bệnh viện được đưa lên. Hiếu đọc từng dòng chữ mà bàn tay anh run không ngừng.
"Nạn nhân có dấu hiệu bị cưỡng ép. Có tổn thương ở vùng kín. Không có dấu vết DNA rõ ràng. Kẻ tấn công mang bao. Không để lại vật chứng."
Một vụ án… không manh mối.
Một hung thủ… quá tinh vi.
Một cậu bé… quá trong trắng, lại chịu tổn thương không gì xóa nổi.
Hiếu về phòng làm việc.
Lần đầu tiên trong đời, anh đập mạnh lên bàn, gào lên với cấp dưới:
– "Tôi không cần biết các cậu phải làm gì, nhưng tôi muốn tên đó bị bắt! Phải bị bắt!!"
An không nói gì thêm trong những ngày tiếp theo.
Cậu được đưa đến trung tâm hỗ trợ tâm lý.
Mỗi sáng, Hiếu đến – không mặc đồng phục, chỉ là một người anh trai mang theo hộp cơm và một ánh nhìn dịu dàng.
– “Anh mua cháo cho em này.”
– “Đừng ép bản thân phải nói chuyện. Anh ở đây… chỉ để em biết, em không cô độc.”
An không nói.
Nhưng một ngày, cậu ngước lên nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe, hỏi nhỏ:
– “Anh không thấy em… dơ bẩn sao?”
Hiếu ngẩn người. Rồi cúi đầu, nói khẽ:
– “Không. Em là người can đảm nhất mà anh từng gặp.”
Ngày hôm ấy, An khóc.
Lần đầu tiên sau nhiều đêm, cậu òa khóc trong vòng tay của một người.
Không phải mẹ. Không phải bà.
Là Minh Hiếu.
Mùa đông năm ấy, tuyết vẫn rơi.
Nhưng bên trong căn phòng nhỏ ở trung tâm chữa trị, có một tia sáng nhỏ.
Từ bàn tay nắm lấy tay.
Từ một ánh nhìn dịu dàng.
Từ trái tim đau đớn vẫn còn biết rung lên vì hy vọng.