Bí Mật Giấu Kín!
10
Buổi sáng ấy trời có nắng.
Lần đầu tiên sau hơn một tuần âm u, mưa lạnh triền miên, ánh sáng vàng nhẹ nhàng rọi qua cửa sổ, chiếu xuống gương mặt An đang ngủ say. Minh Hiếu tỉnh sớm, nằm nghiêng người ngắm cậu trong yên lặng. Ánh nắng chiếu vào đôi mi dài khẽ rung, làn da trắng mịn như được phủ một lớp sương mỏng. Cảnh tượng ấy khiến tim anh như chùng xuống một nhịp.
An vẫn chưa tỉnh. Cậu khẽ xoay người, co vào lòng anh như thói quen từ tối qua. Tay cậu vô thức ôm lấy anh, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ.
– Em mơ gì thế? – Hiếu khẽ hỏi, tay vuốt tóc cậu.
– Em... thấy bà làm bánh trôi... – An mơ màng nói, mắt nhắm nghiền.
Anh bật cười, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cậu rồi rời khỏi giường, bước vào bếp pha trà.
Sáng hôm nay là chủ nhật. Bà An vẫn còn ngủ. Hiếu ngồi bên bàn, cầm cuốn báo sáng và gói quà nhỏ. Là chiếc khăn tay anh mới mua ở tiệm dệt tay gần trụ sở. Vải lụa mềm, có thêu hoa văn đơn giản – là món quà anh định tặng bà An nhân dịp lễ đầu đông, như một cách ra mắt chính thức... dù bà đã xem anh là cháu rể từ lâu.
An bước ra sau đó, tóc rối bù, mặc áo len rộng. Cậu dụi mắt, giọng ngái ngủ:
– Anh Hiếu...
– Ừ, dậy rồi à?
– Có nắng...
– Anh biết, nên hôm nay mình dắt bà ra công viên nha? Trời thế này mà ở nhà thì phí lắm.
An sáng bừng mắt. Cậu gật đầu lia lịa, chạy vào phòng gọi bà dậy.
Tiếng bà An vọng ra từ trong phòng:
– Lão già rồi, không thích đi đâu... nhưng mà... ờ, dắt đi cũng được.
An và Hiếu nhìn nhau cười.
Công viên Bách Thảo sáng Chủ nhật thường rất đông. Nhưng hôm ấy, thời tiết lạnh kéo dài nên không nhiều người ra ngoài. Bà An ngồi trên ghế đá, tay cầm ly sữa nóng, mắt nhìn hồ nước lặng yên phía trước. Gió nhẹ thổi qua hàng cây, lá vàng rơi lác đác xuống mặt đường lát gạch cũ kỹ.
An ngồi bên, nắm tay bà. Minh Hiếu đứng sau, giơ điện thoại chụp lại khoảnh khắc ấy – một bức ảnh đơn sơ nhưng khiến tim anh ấm đến lạ.
– Cháu nội bà ngoan quá ha? – Bà cười, quay sang Hiếu.
– Dạ… ai dạy được như bà, tụi con chỉ biết học theo thôi.
– Cái miệng dẻo... – Bà cười khẽ, nhưng mắt lặng đi trong một khoảnh khắc rất ngắn – Tụi bây… yêu nhau như này, cố giữ nghen. Đừng như mẹ nó… khổ rồi bỏ con mình lại.
An siết tay bà. Đôi tay già gầy gò run nhẹ. Mặt cậu cụp xuống, cắn môi. Minh Hiếu ngồi xuống bên cạnh, tay đặt lên vai An, vững chãi và dịu dàng.
– Bà... tụi con sẽ cố. Sẽ sống tốt... vì bà, vì mẹ An.
Bà không đáp, chỉ khẽ gật đầu.
Chiều hôm ấy, cả ba về nhà trong ánh nắng nhạt. Bà vào trong nằm nghỉ, còn An với Hiếu ra ban công trồng lại mấy chậu hoa nhỏ.
– Anh thích mấy cái cây bé bé thế này hả? – An hỏi, tay lấm lem đất.
– Ừ. Vì nó cần mình chăm, thì mới sống nổi.
– Như em hả?
– Em là cây lan. Mọc trong nhà. Phải ấm, phải có người che chở.
– Em yếu vậy sao? – An phụng phịu.
– Không. Em yếu đuối, nhưng không hề yếu lòng.
An đỏ mặt. Cậu cúi xuống, giả vờ vùi phân bón để che giấu. Nhưng nụ cười lúm đồng tiền thì vẫn cứ lộ rõ trên má.
Trước khi trời tối, Hiếu đón một cuộc gọi từ đội điều tra. Một vụ mới.
– Em ở nhà với bà được không? Anh phải đi trực đêm.
– Ừ… – An gật đầu – Nhưng mai về sớm nha. Bà nói mai muốn nấu canh cá cho anh ăn đó.
– Anh sẽ cố.
Hiếu cúi xuống, ôm An một cái thật chặt trước khi rời khỏi.
Đêm hôm đó, bà An mất ngủ. Bà ngồi bên bàn thờ nhỏ, châm nến, nhìn ảnh con gái – mẹ của An. Gió lùa vào khe cửa khiến ngọn nến chao đảo. An dậy, bước ra, thấy bà ngồi một mình nên tới ngồi cạnh.
– Bà không ngủ sao?
– Ừ… bà hơi mỏi. Không sao.
– Bà uống thuốc rồi nằm nha, lạnh lắm.
Bà quay sang nhìn An. Ánh mắt già nua ấy sâu thẳm:
– An này…
– Dạ?
– Nếu mai bà không còn... con có sống tốt được không?
– Bà! – An sững người.
– Bà nói vậy thôi… già rồi, ai mà biết được.
An siết tay bà.
– Con có anh Hiếu. Con còn sống vì mẹ. Vì cả bà nữa. Bà mà bỏ con, con không tha đâu.
Bà bật cười. Nhưng nụ cười ấy chậm rãi, buồn đến thắt lòng.
Sáng hôm sau, trời lại âm u. Minh Hiếu về sớm, mang theo hộp đựng đồ ăn mà An đặt làm từ quán nhỏ gần nhà. Khi anh bước vào, thấy bà đang nằm, An thì ngồi bên giường, ánh mắt lạ lùng:
– Anh… bà nói nhiều chuyện kỳ lắm.
Hiếu vào, ngồi xuống giường. Bà mở mắt, nhìn anh:
– Hiếu này… lo cho nó giùm bà, được không?
– Dạ.
– Nó yếu, mà cố quá. Bà sợ…
– Con sẽ chăm sóc em ấy. Cả đời.
Bà cười, mắt khẽ nhắm lại, giọng nhỏ hơn:
– Vậy thì tốt…
Hiếu siết tay An. Cậu nhìn anh, gật đầu.
Ngày hôm ấy, bà ngủ sớm. Minh Hiếu ở lại ăn tối. Hai người không nói gì nhiều. Chỉ im lặng dọn bát, pha trà, rồi cùng ngồi ngoài hiên nghe tiếng xe cộ thưa thớt ngoài phố. Ánh đèn vàng rọi lên khuôn mặt An, khiến đôi mắt cậu có gì đó xa xăm.
– Em sợ...
– Anh biết.
– Nhưng… cũng yên tâm. Vì có anh.
Hiếu kéo cậu vào lòng, ôm thật lâu.
“Bình yên nhất là những buổi tối ở bên bà.”
An từng nói như vậy khi đang xếp mền lại gọn gàng cạnh chiếc giường nhỏ nơi bà An ngủ. Hôm ấy là một tối se lạnh cuối thu, cậu vừa giúp bà thoa dầu gió, vừa kể đủ chuyện vặt vãnh ở trường lớp và cửa hàng. Bà An nằm im lặng, thỉnh thoảng "ừ" khẽ, ánh mắt vẫn đầy trìu mến. Dù bà chẳng đáp nhiều, An vẫn kể mãi, vì cậu biết bà nghe.
Tối đó, Minh Hiếu đến muộn. Anh mang theo một hộp sữa hạt, mấy củ khoai nướng và áo khoác mới mua cho An. Khi mở cửa ra, thấy cậu đang chải tóc cho bà, anh đứng lặng vài giây rồi mới nhẹ nhàng nói:
– Anh về rồi.
An quay lại, mỉm cười:
– Bà đang nhắc anh đấy. Bảo “thằng đó hôm nay đi đâu mà trễ”.
Bà An bật cười khẽ khàng. Minh Hiếu bước vào, ngồi xuống bên cạnh giường. Anh rót sữa vào ly, đỡ lấy tay bà và nói bằng giọng nửa đùa nửa thật:
– Con đi làm mà bà ghen như người yêu của con vậy.
– Gớm, tao mà là người yêu mày thì đời tao khổ lắm.
Bà nói rồi nhắm mắt lại, môi mấp máy gì đó như một lời thì thầm. Có lẽ là lời cầu nguyện, hoặc một câu nói cho chính mình. Mấy hôm nay bà ngủ nhiều hơn, ăn ít đi, đi lại cũng chậm rãi. Dù bà vẫn trêu đùa như thường, An cảm thấy rõ ràng bà đang yếu đi.
– Ngủ sớm nha bà. Mai mình làm bánh chay ăn sáng hen?
– Ừ... làm đi. Tao nhớ mùi bột nếp...
An đắp chăn cho bà rồi ngồi xuống bên Hiếu ở ghế ngoài hiên. Cậu ngả đầu lên vai anh, giọng dịu dàng:
– Hình như... bà đang chuẩn bị.
– Ừ.
– Em không muốn nghĩ đến. Nhưng...
Minh Hiếu siết vai An. Gió đêm lùa qua khe cửa, làm rung khẽ chiếc chuông gió treo bên cửa sổ. Hai người không nói thêm gì, chỉ ngồi đó, cùng lắng nghe đêm dịu lại.
Sáng hôm sau, trời không có nắng.
An tỉnh giấc sớm hơn thường lệ. Cậu vươn vai, đi qua phòng bà, định gọi bà dậy nấu bánh chay. Nhưng... cậu đứng khựng lại.
Bà nằm yên. Rất yên. Gương mặt an lành như đang ngủ. Nhưng An biết – chỉ bằng một ánh nhìn – cậu biết.
– Bà…?
Cậu gọi khẽ. Không động tĩnh.
– Bà... dậy đi mà. Bánh chay nè...
Không có gì đáp lại ngoài tiếng gió vờn qua cửa sổ.
An ngồi xuống bên giường, cầm tay bà. Lạnh.
Tim cậu như rơi vào khoảng trống không đáy. Cậu lắc tay bà, cố gọi:
– Bà ơi... Bà đừng mà... Con còn chưa làm bánh xong. Bà hứa ăn cùng con mà... Bà hứa rồi...
Giọng An vỡ òa. Cậu run lên. Bờ vai nhỏ bé ấy nức nở, cả người đổ gục lên người bà như một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa chợ.
Minh Hiếu nghe tiếng khóc vội chạy vào. Nhìn cảnh tượng ấy, anh đứng chết lặng. Rồi lập tức bước tới, vòng tay ôm lấy An.
– Bà ngủ rồi... Bà ngủ rồi, anh à... – An nghẹn ngào, tay vẫn ôm lấy bà không buông.
– Anh biết. Anh biết mà...
Minh Hiếu không nói thêm gì. Anh ngồi đó, ôm lấy An, để cậu khóc, để nước mắt cậu thấm ướt áo anh, để nỗi đau kia trút hết vào vòng tay anh – như một cách để giữ lấy điều cuối cùng còn sót lại.
Tang lễ diễn ra trong im lặng.
An không nói nhiều. Cậu như cái bóng di động, chỉ gật đầu hoặc lắc đầu khi người ta hỏi. Hiếu lo hết mọi thủ tục, đi lại giữa nhà tang lễ và nhà An như một người lớn thực thụ. Mọi người đều tưởng anh là cháu bà, hoặc là anh trai An.
Chỉ riêng cậu biết – anh là điểm tựa duy nhất lúc này.
Đêm sau lễ tang, nhà vắng. Người thân về hết. Hương khói vẫn còn nghi ngút. An ngồi bên bàn thờ, mắt đỏ hoe, tay mân mê chuỗi hạt cũ của bà.
– Em... không biết phải sống sao nữa...
Minh Hiếu bước lại, ngồi bên cạnh, lấy tay cậu đặt vào tay mình.
– Bà đi bình yên rồi. Không đau đớn gì cả. Em từng bảo... “Chỉ mong bà ngủ một giấc yên bình.” Giờ bà được vậy rồi.
An gục mặt vào vai anh, khóc nấc.
– Nhưng... em không yên bình nổi...
– Anh biết. Nhưng em có anh.
Câu nói ấy tưởng chừng đơn giản. Nhưng khi phát ra, cả người An run lên. Cậu nắm chặt lấy áo anh, ôm anh thật chặt.
– Đừng bỏ em. Làm ơn.
– Anh hứa. Dù gì cũng không rời em nữa.
Minh Hiếu vuốt tóc cậu. Trong bóng tối mờ nhạt của ngọn đèn bàn thờ, hai người ngồi ôm nhau – như hai kẻ đang tự sưởi ấm chính mình sau bão tố.
Vài ngày sau, căn nhà bắt đầu trống trải. Không còn tiếng bà nhắc nhở An đi học, không còn mùi canh rau ngót loãng hay âm thanh radio phát tin buổi sáng. Mỗi góc nhà đều in đậm dấu vết của người bà đã khuất.
An bắt đầu dọn đồ của bà. Cậu gấp lại từng chiếc áo cũ, lau từng cuốn sổ tay, nhặt từng mảnh giấy ghi chép thuốc men. Cậu không khóc nữa, chỉ im lặng.
– Em muốn giữ lại cái áo bông này. Bà hay mặc nó mùa đông.
– Ừ. Mình giữ.
– Em treo nó ngoài ban công nhé? Như thể bà vẫn còn phơi đó.
Minh Hiếu gật đầu. Anh không phản đối bất cứ điều gì cậu muốn làm để níu kéo hình bóng bà.
Đêm hôm đó, họ nằm trên chiếc giường nhỏ của An. Lần đầu tiên Hiếu ngủ lại chính thức – không còn e dè, không còn sợ ánh mắt người lớn. Chỉ còn lại hai kẻ cô đơn tìm đến nhau.
An vòng tay ôm lấy Hiếu, vùi mặt vào ngực anh.
– Hồi nhỏ, mỗi khi sợ ma hay mất ngủ, em đều chui vào lòng bà.
– Giờ chui vào anh.
– Anh có thơm như bà không?
– Không thơm dầu gió đâu. Nhưng thơm mùi em.
An cười nhẹ. Cậu dụi dụi vào anh như con mèo nhỏ.
Minh Hiếu hôn lên trán cậu, thì thầm:
– Chúng ta sống tiếp nhé. Vì bà. Vì mẹ em. Vì cả những người đã không kịp sống hết mình.
– Ừ. Sống thiệt lâu...
– Rồi đi đâu cũng nắm tay nhau?
– Nắm luôn, không buông.
Khi mất một người thân, có lẽ không ai thật sự vượt qua nỗi đau. Chỉ là họ học cách sống chung với nỗi mất mát đó. An cũng vậy. Cậu không bao giờ thôi nhớ bà. Nhưng trong những bữa cơm cùng Hiếu, những sáng sớm mở cửa ra hít một hơi khí lạnh, hay lúc đặt áo len cũ lên ghế đá ngoài hiên… cậu bắt đầu thấy bình yên.
Chỉ cần còn người để yêu. Còn người để ôm mỗi tối. Là còn một lý do để sống tiếp.
1. Căn nhà cũ trở nên quá rộng khi chỉ còn một người.
Sau lễ bốn mươi chín ngày của bà, An đứng lặng rất lâu trước bàn thờ. Những nén nhang tàn cong cong. Tấm ảnh bà cười vẫn đặt ngay ngắn giữa gian phòng nhỏ.
Minh Hiếu đứng sau lưng cậu, tay đút túi, không nói gì. Anh hiểu, không cần thúc giục. Mọi chuyện phải do An quyết định.
– Anh nghĩ... nếu giờ em sống ở đây một mình, có ổn không?
An im lặng. Mắt cậu vẫn nhìn vào tấm ảnh. Một lúc sau, cậu mới khẽ nói:
– Em nhớ bà lắm.
– Ừ.
– Nhưng... mỗi ngày đi làm về, mở cửa ra là tối đen, im lặng. Không còn ai gọi tên em, không còn nồi cháo bắp nóng, không còn cả tiếng quát “nhét áo vào quần”.
– Em sợ sự im lặng?
– Em sợ bản thân em trong sự im lặng đó.
Hiếu không nói gì thêm. Anh rút tay ra khỏi túi, chạm nhẹ vào vai cậu:
– Vậy thì dọn về ở với anh.
– Ở cùng anh... có chật không?
– Có. Nhưng sẽ ấm.
2. Căn hộ của Minh Hiếu nằm ở tầng 3 một khu chung cư cũ.
Nơi đó không lớn, chỉ có một phòng khách nhỏ, bếp liền kề và một phòng ngủ. An đến đây nhiều lần rồi, nhưng đây là lần đầu cậu mang theo hành lý, dọn vào như một người thuộc về nơi này.
– Em mang nhiều đồ quá không? – An hỏi, đặt chiếc vali xuống.
– Em mang gì, thì nhà này chứa hết.
– Kể cả tâm trạng?
– Tâm trạng em, anh cất trong tim.
An phì cười. Hiếu vươn tay, kéo cậu lại gần, ôm cậu vào lòng.
– Từ nay... đây là nhà của mình.
Hai chữ "của mình" khiến An hơi giật mình. Nhưng rồi cậu gật nhẹ.
– Ừ. Là nhà.
3. Những ngày đầu sống chung là chuỗi ngày thử nghiệm.
Hiếu là kiểu người sạch sẽ, kỹ tính, còn An thì hơi lộn xộn. Cậu thường vứt áo lên ghế, vắt khăn tắm trên đầu tủ, và có thói quen dậy muộn vào cuối tuần.
– Em phơi khăn kiểu gì vậy trời?
– Em tưởng anh thích hương gỗ ẩm mốc…
– Anh thích hương của em, không phải hương nấm mốc.
Cả hai cười vang trong phòng tắm. Sự khác biệt không gây mâu thuẫn, mà trở thành gia vị khiến cuộc sống chung trở nên sống động hơn bao giờ hết.
An học nấu ăn. Cậu kiên trì đứng nấu suốt ba tiếng chỉ để làm một nồi lẩu chay.
– Dở hả?
– Không, ngon mà.
– Anh ăn như đang khóc.
– Vì xúc động.
Hiếu nói rồi gắp thêm một miếng nấm, cố giấu nước mắt vì… cay. Nhưng An biết cả, và cả hai lại phá lên cười.
Đêm xuống, trong không gian yên ắng, họ nằm cạnh nhau.
Hiếu đọc sách. An gối đầu lên tay anh, lắng nghe tiếng trái tim đập đều.
– Anh có thấy bà không?
– Thấy gì cơ?
– Thấy bà vẫn đang nhìn em, từ nơi nào đó.
– Có chứ. Bà đang ngồi đầu giường, cau mày vì tụi mình ngủ muộn.
– Bà mà thấy anh ôm em thế này chắc chửi rủa dữ lắm…
– Không đâu. Bà thương anh mà.
– Anh lấy lòng bà bằng khoai nướng chứ gì?
– Đúng rồi. Mỗi lần anh nướng khoai, bà bảo “thằng này được đấy”.
– Em thấy bà thích anh từ sớm rồi.
An cười. Nhưng rồi ánh mắt cậu dần trở nên trầm lặng. Cậu xoay người lại, nằm nghiêng đối diện Hiếu.
– Anh này...
– Hửm?
– Nếu một ngày em không còn, anh sẽ thế nào?
Hiếu khựng lại. Quyển sách rơi xuống giường. Anh chạm nhẹ vào má cậu.
– Em sẽ còn ở đây lâu. Rất lâu.
– Nhưng nếu...?
– Nếu em không còn, anh cũng không cần sống nữa.
An nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt chảy xuống gối. Nhưng đó không phải nước mắt của đau buồn, mà là của cảm xúc quá lớn, không thể kìm.Cuộc sống chung dần vào quỹ đạo.
An học cách làm bento cho Hiếu mang đi làm. Mỗi sáng cậu dậy sớm, chuẩn bị cơm hộp với hình mặt cười. Thỉnh thoảng còn viết giấy nhắn nhỏ:
“Ăn xong nhớ đánh răng. Đừng làm mặt lạnh với đồng nghiệp, tốn nhân duyên!”
Hiếu cất từng mẩu giấy vào ví. Mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần lôi ra đọc lại, anh lại mỉm cười.
Tối đến, họ cùng nhau rửa bát, dọn dẹp, cùng đi siêu thị hoặc đơn giản là nằm cạnh nhau xem phim.
– Em muốn đi học lại.
– Ừ. Học đi. Anh lo phần còn lại.
– Phần còn lại là gì?
– Là cơm, áo, gạo, tiền, và cả tình yêu.
Đôi khi An vẫn bật khóc trong mơ.
Những cơn ác mộng không còn thường xuyên, nhưng vẫn ghé qua vào đêm đông lạnh.
Hiếu tỉnh giấc giữa đêm, ôm lấy cậu thật chặt.
– Em chỉ mơ thôi. Có anh đây rồi.
An chạm vào tay anh, giọng run run:
– Đừng đi. Đừng như mẹ. Đừng như bà.
– Anh hứa.
Hiếu kéo chăn, áp cậu vào ngực. Tiếng tim anh vững vàng như lời ru ấm áp.
Một buổi chiều, họ cùng nhau ra công viên.
An mang theo ảnh bà. Cậu chọn một góc có nắng, đặt ảnh xuống băng ghế.
– Bà từng nói muốn đi công viên một lần. Nhưng sức khỏe bà yếu quá.
Hiếu ngồi xuống bên cậu, nhẹ nhàng nắm tay:
– Vậy mình đưa bà đi theo bằng cách khác.
– Như này được không?
– Được. Rất được.
Gió khẽ lùa qua tóc. Những chiếc lá khô xoay tròn trong không khí. An ngước nhìn trời. Mắt cậu ngấn nước nhưng môi cười nhẹ.
– Em nghĩ… bà đang mỉm cười.
– Vì em đang sống tốt.
– Và đang yêu.
Hiếu siết tay cậu chặt hơn.
– Anh cũng vậy. Yêu em. Yêu tất cả những gì em mang đến cuộc đời anh.
Cuộc sống chung, dẫu ngọt ngào bao nhiêu, cũng không tránh khỏi những va chạm. Những thói quen nhỏ xíu tưởng chừng vô hại lại âm thầm trở thành ngòi nổ cho những lần cãi vã đầu tiên. Với An và Hiếu, điều ấy không phải là ngoại lệ.
Sáng sớm, ánh nắng len qua tấm rèm mỏng, rọi vào khuôn mặt An đang say ngủ. Hiếu đã dậy từ sớm, anh mặc sơ mi trắng, cà vạt chỉnh tề, ngồi ở bàn ăn, nhấm nháp cà phê đen.
Trên bàn, hộp cơm trưa An chuẩn bị từ tối hôm trước vẫn nằm nguyên. Hiếu nhìn hộp cơm, rồi nhìn đồng hồ. Bảy giờ rưỡi. Anh nhíu mày.
"An! Em dậy chưa?" – Anh gọi.
Trong phòng, An trở mình, rúc đầu vào gối, giọng ngái ngủ: "Thêm năm phút nữa..."
Hiếu thở dài. Đây đã là lần thứ ba trong tuần An trễ giờ làm bữa sáng.
Buổi tối hôm đó, khi cả hai ngồi ăn cơm, không khí lặng lẽ đến kỳ lạ. An nhận ra sự im lặng của Hiếu, nhưng không dám hỏi. Mãi đến khi rửa bát, cậu mới cất tiếng:
"Anh... giận em à?"
Hiếu lau tay vào khăn, quay sang nhìn An:
"Anh không giận. Chỉ là, nếu em muốn sống cùng anh, mình nên chia sẻ trách nhiệm. Em hứa dậy sớm nấu cơm mà."
An cúi đầu:
"Em xin lỗi. Em mệt quá nên quên."
Hiếu không nói nữa. Nhưng cái "im lặng" ấy khiến lòng An như trùng xuống. Từ khi bà mất, Hiếu là người duy nhất cậu còn lại. Cậu sợ đánh mất.
Một tuần sau đó, An cố gắng hơn. Cậu dậy sớm hơn, nấu ăn cẩn thận hơn. Nhưng đôi lúc, sự nỗ lực lại khiến cậu quá sức.
Sáng chủ nhật, An ngất trong nhà tắm. Khi Hiếu phát hiện, anh hoảng hốt bế cậu ra, gọi bác sĩ ngay trong đêm.
Sau khi khám, bác sĩ nói:
"Cậu ấy suy nhược cơ thể. Áp lực và thiếu ngủ. Tôi khuyên hai người nên để cậu ấy nghỉ ngơi."
Hiếu nắm lấy tay An. Tay cậu lạnh ngắt. Anh cảm thấy như mình vừa làm điều gì sai trái.
Khi An tỉnh dậy, Hiếu ngồi bên giường. Ánh mắt anh không còn giận dữ, mà chỉ toàn lo lắng.
"Em xin lỗi... vì đã ngất."
"Đừng. Là anh mới phải xin lỗi. Anh đã kỳ vọng quá nhiều. Em không cần phải cố gắng đến mức kiệt sức."
An nhìn anh, giọng nghèn nghẹn:
"Em chỉ sợ nếu em không tốt, anh sẽ bỏ em."
Hiếu siết lấy tay cậu:
"Ngốc quá. Anh yêu em không phải vì em nấu ăn giỏi hay dậy sớm. Anh yêu em... vì em là chính em."
Những ngày sau đó, họ học cách điều chỉnh. An không còn ép mình dậy sớm nếu mệt. Hiếu cũng học cách lùi một bước. Họ học cách nói chuyện khi buồn, khi tức giận. Học cách tha thứ những điều nhỏ nhặt.
Một tối muộn, khi cả hai cùng nằm trên ghế sofa, xem lại những đoạn clip cũ trong điện thoại, An khẽ nghiêng đầu:
"Sống cùng nhau không dễ như em tưởng. Nhưng... em không muốn sống với ai khác ngoài anh."
Hiếu hôn nhẹ lên trán cậu:
"Vì vậy mình mới học cách sống cùng nhau, mỗi ngày một chút. Cho đến khi... trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời nhau."
Bên ngoài cửa sổ, trời đổ mưa nhẹ. Nhưng trong căn phòng nhỏ, vẫn là không gian ấm áp nhất.
Căn nhà mới nằm ở góc cuối con phố nhỏ. Nó không rộng rãi hay sang trọng gì, chỉ là một căn hộ hai phòng ngủ cũ kỹ, tường ố vàng và cửa sổ hơi lỏng bản lề, nhưng có ban công nhỏ đón nắng. Đó là điều An thích nhất – một nơi có ánh sáng và gió. Căn nhà ấy không phải của ai khác, là nơi Minh Hiếu từng sống một mình suốt nhiều năm. Giờ có thêm người, từng đồ vật dường như cũng bắt đầu thở khác đi.
Ngày dọn về, trời mưa rả rích. Mưa nhỏ nhưng lạnh. Hiếu đội chiếc áo gió đen, đứng che ô cho An đang tay xách nách mang mấy túi đồ lỉnh kỉnh. Dù anh bảo cậu đừng mang nhiều, nhưng An vẫn cố gắng đem theo một vài món đồ quen thuộc từ nhà bà: tấm khăn trải bàn họa tiết hoa cúc, chiếc cốc gốm sứ cũ màu xanh ngọc có vết nứt, và khung ảnh có ảnh chụp ba người – cậu, bà và mẹ.
Hiếu không nói gì khi thấy cậu giữ những thứ đó, chỉ lẳng lặng giúp xếp lên kệ.
Họ chính thức sống chung như thế.
Ngày đầu tiên, cả hai đều giữ một khoảng cách vừa đủ. An dậy sớm hơn Hiếu, dọn dẹp bếp, pha cà phê – dù không biết Hiếu uống ngọt hay đắng, nên cứ để đường bên cạnh. Cậu nấu một bữa sáng đơn giản: trứng rán và cháo trắng, rồi ngồi chờ Hiếu từ phòng tắm đi ra.
“Anh ăn được không ạ?” – An hỏi nhỏ, mắt vẫn dán vào đĩa thức ăn, cảm giác cứ như đang phục vụ một người xa lạ.
“Ừ, ngon.” – Hiếu đáp, giọng đều đều nhưng không hề lạnh. Anh ăn hết, không sót lại gì. Nhưng rồi chỉ im lặng.
Không khí trong căn bếp nhỏ yên ắng như thể đang gắng gượng tìm lời mở đầu cho một cuộc sống chung mà cả hai đều chưa biết phải xoay xở sao cho đúng.
Ngày thứ ba, họ cãi nhau lần đầu tiên.
Lý do rất nhỏ – chuyện chăn gối. Không phải theo nghĩa đó, mà là... chăn mền thật sự. An hay quấn chăn kín mít trong khi Hiếu ngủ rất nóng. Đêm ấy trời bất ngờ trở lạnh, An kéo hết chăn về phía mình mà không hề hay biết. Đến khi Hiếu lạnh run, với tay tìm chăn thì chăn đã nằm gọn dưới cằm An. Anh chán nản thở dài, bật dậy đi tìm cái mền mỏng khác trong tủ.
Sáng hôm sau, An tỉnh dậy thấy anh nằm quay lưng, trùm chiếc mền mỏng cũ, liền cảm thấy áy náy. Cậu loay hoay làm bữa sáng, đặt một tờ giấy ghi nguệch ngoạc:
“Em xin lỗi vì cướp chăn tối qua. Tối nay mình trải thêm mền nhé?”
Hiếu nhìn mảnh giấy, bật cười. Nhưng anh không nói gì.
Tối đó, anh là người chủ động trải thêm chăn cho cả hai.
Ngày thứ năm, An lần đầu khóc khi sống cùng Hiếu.
Cậu làm đổ nồi canh rong biển. Không phải chuyện lớn. Chỉ là khi đang bê nồi canh ra bàn, tay cậu trượt – nồi rơi xuống, nước văng tung tóe, nóng rát khắp tay. An giật mình, mắt đỏ hoe vì đau. Nhưng điều khiến cậu bật khóc không phải vì bỏng, mà là câu nói vô tình của Hiếu:
“Làm gì cũng vụng thế…”
Không to tiếng. Không nặng nề. Nhưng với An – người từ nhỏ luôn cố gắng tỏ ra mình có ích, có thể giúp đỡ người khác – câu nói ấy như lưỡi dao.
Cậu cúi gằm mặt, nước mắt chảy không kiểm soát.
Hiếu bối rối. Anh không giỏi dỗ người khác, càng không giỏi xin lỗi. Nhưng thấy An ngồi thụp xuống đất, tay đỏ ửng, mắt hoe đỏ – anh bước tới, rút lọ kem từ tủ thuốc, bôi nhẹ vào tay cậu.
“…Lần sau đừng để tay bị thương như vậy nữa.”
Giọng anh nhỏ, khẽ khàng, như thể là một lời xin lỗi chẳng nói ra.
An không đáp, chỉ lẳng lặng gật đầu, mắt vẫn rưng rưng.
Tuần đầu tiên sống chung kết thúc bằng một buổi tối không lời.
Hai người ngồi ở ghế sofa, cùng xem một bộ phim cũ. An ôm gối, Hiếu dựa lưng vào thành ghế. Không ai nói gì, chỉ ánh đèn màn hình phản chiếu lên mặt họ.
Đến đoạn nhân vật chính ôm người yêu của mình từ phía sau, An lén liếc Hiếu một chút – nhưng anh không nhìn lại. Dường như không nhận ra.
Cậu cúi đầu, siết gối trong tay chặt hơn.
Một sáng chủ nhật, An thức dậy sớm hơn bình thường.
Cậu mơ thấy bà – bà ngồi ở hiên nhà cũ, tay lần tràng hạt, giọng dịu dàng gọi:
“Dậy đi con. Trời nắng rồi.”
An giật mình mở mắt. Căn phòng lạ, ánh sáng lọt qua rèm cửa, mùi trà gừng vương vất đâu đó trong không khí. Cậu quay sang – Hiếu đang ngủ. Người anh hơi nghiêng về phía cậu, hàng mi khẽ động mỗi lần thở đều.
An ngắm một lúc lâu. Có một cảm giác lạ, vừa buồn vừa ấm. Cậu thầm nghĩ: Giá như bà còn sống để thấy mình có một nơi để về.
Hiếu không hay biết An đã dậy sớm, đang lúi húi làm bữa sáng dưới bếp. Cậu lần đầu thử món mới – trứng hấp kiểu Hàn. Lục tìm công thức cả tiếng đồng hồ, rồi nấu theo bản năng. Khi Hiếu xuống, mùi trứng bốc lên nghi ngút.
“Em dậy sớm thế?” – Hiếu hỏi, giọng vẫn ngái ngủ.
“Em mơ thấy bà…” – An nói, rồi im bặt, tay múc canh trứng run nhẹ.
Hiếu không hỏi thêm. Anh chỉ đến gần, đặt tay lên vai cậu:
“Bà chắc vui khi thấy em vẫn sống tốt.”
Chỉ một câu, An bất giác muốn khóc. Nhưng cậu gượng cười, rót sữa đậu ra cốc, khẽ nói:
“Anh ăn thử món em nấu đi… đừng chê đấy.”
Hiếu không chê. Ăn hết. Lại còn gắp thêm. An cười, nụ cười đầu tiên trong suốt mấy ngày sống chung.
Nhưng không phải mọi thứ đều êm đềm.
Một ngày nọ, An mang về một hộp cơm trưa để đưa cho Hiếu. Cậu đã chuẩn bị rất kỹ, từ canh rong biển tới thịt kho tàu – món mà anh từng bảo thích. Cậu định tạo bất ngờ nên không báo trước. Nhưng khi đến đồn cảnh sát, cậu thấy Hiếu đang nói chuyện với một người phụ nữ.
Người ấy mặc váy công sở, môi đỏ, tóc xoăn. Cười rất dịu. Còn Hiếu… cũng đang cười.
Tim An thắt lại. Không phải vì ghen – hay có thể là ghen, nhưng cậu không gọi tên được. Cậu quay người, lặng lẽ về.
Hộp cơm được đặt trong tủ lạnh suốt đêm. Sáng hôm sau, Hiếu tìm thấy, hỏi:
“Đây là cơm em nấu à?”
“Dạ… hôm qua em ghé đồn… nhưng thấy anh bận.”
Hiếu im lặng. Một lúc sau, anh mở nắp, mùi thơm vẫn còn. Anh múc một muỗng ăn thử, rồi gật đầu:
“Ngon. Lần sau đến thì cứ vào. Không cần ngại.”
An không nói gì. Nhưng từ sau hôm đó, cậu bắt đầu viết ghi chú dán vào hộp:
“Chúc anh làm việc tốt.”
“Em mua thêm rong biển rồi đó.”
“Hôm nay trời lạnh, nhớ mặc ấm.”
Hiếu dường như chờ những tờ giấy nhỏ đó mỗi ngày. Còn An – cậu bắt đầu tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ nhặt như vậy.
Tối nọ, Hiếu bị thương nhẹ trong lúc làm nhiệm vụ. Chỉ là một vết trầy, nhưng An sợ đến tái mặt. Cậu vội vàng lấy bông băng, thuốc đỏ, cẩn thận chấm từng vết. Tay run run. Mắt đỏ hoe.
“Không sao đâu mà…” – Hiếu trấn an, nhưng giọng anh cũng dịu hơn mọi khi.
“Em… em sợ lắm.” – An thốt lên, nước mắt rơi lúc nào không hay. “Nếu… nếu anh không về thì…”
Hiếu không nói. Anh chỉ nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng, vỗ lưng thật nhẹ.
“Anh về rồi đây.”
Câu đó – nghe như gió, như tiếng thở dài, nhưng với An, là tất cả.
Ngày hôm sau, An quyết định đặt một món quà nhỏ cho Hiếu – là một chiếc móc chìa khóa bằng da, có khắc tên anh bằng chữ nổi. Cậu lén bỏ vào túi áo khoác của anh, không ghi tên mình.
Nhưng khi tối về, Hiếu cầm chiếc móc khóa, đặt vào tay cậu:
“Cảm ơn.”
An sững người. “Anh… biết là em à?”
Hiếu nhếch môi, không trả lời. Chỉ nhẹ nhàng kéo tay An, đặt lên má mình.
“Lần sau tặng gì thì đừng lén. Anh muốn biết rõ người cho.”
Tối ấy, An không ngủ được.
Cậu trằn trọc, rồi bật dậy mở tủ, lấy tấm ảnh của bà đặt nơi đầu giường. Nhìn thật lâu.
“Bà ơi… con nghĩ con thích anh ấy rồi.”
Nói xong, cậu cười nhẹ – cười như một người vừa chạm ngưỡng hạnh phúc, mà vẫn sợ mất đi.
Sau hôm đó, An bắt đầu quen dần với việc sống cùng Hiếu – như một thói quen đã định sẵn, êm đềm, không cần gọi tên.
Cậu vẫn đi học, làm thêm ở tiệm sách gần nhà vào cuối tuần. Còn Hiếu – anh bận hơn thường lệ, đôi khi về rất muộn, người phảng phất mùi khói thuốc và hồ sơ. Dù vậy, anh luôn ghé phòng An trước khi ngủ. Chỉ để nhìn. Đôi lúc để nhẹ giọng hỏi:
“Hôm nay ổn không?”
An luôn gật. Dù có mệt, có đau đầu, có buồn, cậu cũng cười, trả lời: “Ổn.”
Và Hiếu – luôn tin.
Mùa đông về sớm. Gió lạnh thốc qua từng khung cửa, len lỏi trong cổ áo, khiến An hắt hơi mãi không dứt.
Hiếu mua thêm chăn dày, đổ đầy tủ thuốc, nhưng An vẫn cảm lạnh.
Một chiều, khi Hiếu đang họp ở cơ quan, An gọi điện – giọng lạc đi vì sốt.
“Anh ơi… em đau đầu quá…”
Chỉ vậy. Rồi cậu ngất lịm.
Hiếu lao ra khỏi phòng họp, lái xe như bay về nhà.
Khi mở cửa, anh thấy An nằm co ro trên ghế sofa, mặt đỏ bừng, môi khô, chăn văng ra sàn. Căn phòng lạnh buốt như không khí trong tim anh lúc đó.
“An!” – Anh gào lên, lao đến bế cậu lên. Người cậu nóng hầm hập, nhưng tay chân lạnh toát. Mồ hôi rịn ướt trán.
“Đừng dọa anh kiểu này…” – Hiếu lặp đi lặp lại như lời cầu nguyện, khi đặt cậu lên giường, gọi bác sĩ đến tận nhà.
Đêm đó, Hiếu thức trắng.
An mê man, thỉnh thoảng rên khẽ. Cậu mơ thấy bà. Mơ thấy thời còn nhỏ, khi bị ốm, bà ôm cậu suốt đêm, nấu cháo, đắp khăn lạnh, ru khẽ:
“Ngủ đi con, mai khỏe rồi mình đi chợ…”
Cậu muốn quay về giấc mơ ấy. Nhưng lại nghe thấy một giọng trầm hơn, vụng về hơn – nhưng đầy run rẩy:
“An… tỉnh lại đi… anh đây…”
Cậu mở mắt.
Hiếu đang ngồi bên, tay vẫn nắm tay cậu. Mắt anh đỏ ngầu, tóc rối, môi mím chặt.
“Anh… không sao…” – An thều thào, giọng lạc hẳn.
“Không phải anh. Là em. Em làm anh sợ…”
Một câu nói đơn giản – nhưng lần đầu tiên, Hiếu để lộ rõ cảm xúc đến vậy. Không còn là người cảnh sát lạnh lùng, không còn là người đàn ông giấu kỹ tâm tư. Lúc này, anh chỉ là một người đã quen mất mát, và sợ hãi đến tột cùng nếu lại mất thêm An.
“Em không được làm anh sợ như thế nữa. Dù là một lần.”
An bật cười yếu ớt. Cậu đưa tay chạm lên má anh – nơi còn đọng nước mắt chưa kịp lau khô.
“Anh khóc à?”
“Không.” – Hiếu quay đi. Nhưng giọng anh khàn hẳn.
Sáng hôm sau, An khỏe hơn. Cậu uống hết cháo gừng Hiếu nấu, tựa vào vai anh, thì thầm:
“Bà từng nói… nếu có ai khiến con ốm mà vẫn thấy bình yên… thì đó là người con thương.”
Hiếu quay sang, nhìn sâu vào mắt cậu. Không nói gì. Nhưng trong đôi mắt anh – tất cả đã rõ.
Cả hai không cần nói thêm. Vì từ hôm đó, không còn là "ở chung". Họ bắt đầu "sống cùng".
Một căn nhà. Hai trái tim. Một quá khứ đau, nhưng một tương lai có thể rất ấm.