Bí Mật Giấu Kín!
Ngoại truyện (1)
Ngày mười hai tháng hai
Tuyết rơi trắng cả hiên nhà. Như lần đầu em gặp anh - người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, cầm hộp sữa nóng chìa ra trước mặt em, ánh mắt thì thầm: “Mau uống đi, đứng đây lạnh lắm.”
Anh có nhớ không?
Hồi đó, em chỉ là một học sinh cấp ba - gầy, nghèo, kiệm lời, ôm chiếc khăn rách và nỗi cô đơn của người mất mẹ, mất công lý, mất cả khả năng khóc thành tiếng.
Anh đến - như “chữa lành”.
Nhưng giờ đây, em mới hiểu - thứ anh trao cho em chưa bao giờ là yêu thương, mà là liều thuốc gây mê tinh thần - để em quên mất người đầu tiên đã chạm vào mình năm mười một tuổi.
Chính là anh.
Không ai nói cho em biết. Không ai chỉ ra.
Chỉ là hôm nay… khi vô tình dọn sách cũ, trong góc tủ gỗ cũ kỹ bà vẫn khóa lại mỗi lần có khách, em thấy một cuốn sổ da nâu. Không đề tên. Không có dòng mở đầu.
Nhưng dòng chữ đầu tiên thì… run tay em đến giờ vẫn chưa dừng nổi:
- "Ngày mười bảy tháng ba - một giờ bốn mươi hai phút sáng: Thằng bé khóc rất nhỏ, cứ gọi mẹ trong mơ. Bàn tay nó nắm chặt cổ tay tôi như cầu cứu. Nhưng tôi lại thấy điều đó… khiến mình nổi điên lên vì ham muốn."
…
Em không tin.
Thật sự không tin.
Em đã nghĩ có thể là ai khác. Một người nào đó anh từng điều tra. Một vụ việc nào đó không liên quan đến em.
Cho đến khi lật trang thứ tư.
- “An. Nó tên là An. Cái tên nghe cũng ngoan như mặt nó vậy.”
Trời ơi.
Từng chữ như ném đá vào ngực em. Từng dòng như vạch trần tất cả những giấc mơ em từng có - hóa ra không phải ác mộng. Mà là… ký ức.
---
Anh từng hỏi: “Tại sao em không tin vào công lý?”
Vì công lý từng lau má em bằng bàn tay chính là kẻ từng bịt miệng em bằng khăn trắng năm em mới học lớp sáu.
Công lý từng ôm em vào lòng, bảo “ngoan” - nhưng lòng bàn tay đặt ngay trên phần thân thể em chưa từng dám tự chạm đến.
Công lý là anh.
Và em - là thằng bé mù mờ về thế giới, đã yêu kẻ từng huỷ hoại mình.
---
Em không biết mình đang viết gì nữa.bé
Tay em vẫn còn mùi mực từ cuốn nhật ký đó - cuốn mà anh giấu kỹ đến mức chính em cũng chưa từng chạm vào, cho đến khi bà mất, phòng cũ được dọn, và chiếc tủ gỗ bị bung khoá vì ẩm mốc.
Em đã từng nghĩ, anh là người duy nhất còn lại trên đời này không phản bội em.
Anh đi bên em những ngày em không còn ai, gạt tuyết khỏi vai em, đưa em về từ cửa hàng lúc muộn, gọi em dậy từ giấc ngủ hoảng loạn.
Em yêu anh.
Thật sự.
Yêu đến mức không dám tin vào tất cả những gì lý trí nói.
Yêu đến mức em từng nghĩ: "Nếu quá khứ em bị ai đó chạm vào, thì người đó không thể là anh được. Vì anh là tất cả những gì tốt đẹp còn lại."
Em bảo vệ hình ảnh đó như một cái vỏ. Một thế giới song song. Em sống trong nó, vì ngoài nó, em chỉ còn lại sự thật - và sự thật đó làm em muốn chết.
---
Đêm nay em đã thử đốt cuốn sổ ấy.
Nhưng trang thứ mười lăm không cháy hết. Một góc còn sót lại.
- “Nó vẫn không nhớ gì. Vẫn gọi tôi là anh. Vẫn tin vào tôi. Có khi nào… tôi đã thật lòng thương nó rồi không?”
Thương?
Anh gọi đó là thương?
Thương là khi anh nhẫn tâm làm em quỳ gối xin sữa miễn phí cho bà mà vẫn đứng ngoài nhìn?
Thương là khi em gọi anh trong cơn sốt, anh chỉ cười: “Ngoan nào, anh đây…”?
Thương là khi anh nói “anh chưa từng đụng vào em” - nhưng tay anh vẫn in trên cơ thể em suốt bao năm qua như một bản án âm thầm?
---
Không ai tin đâu anh.
Kể cả em, em cũng chẳng muốn tin.
Vì niềm tin đó… là tất cả những gì giữ em còn sống.
Giờ thì hết rồi.
Không ai sẽ nghe em nói.
Không ai cần biết “công lý” mà em tin vào đã bóp méo em thành một đứa trẻ không dám ngủ, không dám yêu ai khác, không dám để ai chạm vào mình dù chỉ là ôm vai.
---
Nếu một ngày người ta tìm thấy em, em chỉ mong họ đừng thương hại.
Em không cần họ khóc thay.
Em chỉ mong, nếu ai đó đủ can đảm đọc hết cuốn nhật ký anh viết - thì xin hãy nói ra.
Xin hãy nói với thế giới rằng có một thằng bé tên An - từng sống rất ngoan.
Và từng yêu rất sai người.
---
Đây không phải là thư tuyệt mệnh. Cũng chẳng phải là đơn tố cáo.
Đây là lời tạm biệt của một linh hồn bị lột sạch khỏi chính mình - nhưng vẫn muốn để lại một dấu vết, dù nhỏ, rằng: em từng tồn tại.
Từng yêu anh.
Từng tin anh.
Và giờ…
Từng hận anh đến tận cùng.
Em đã gấp thư lại, đã đặt vào phong bì… nhưng rồi tay em lại run, lại mở ra. Lại viết.
Vì em biết - nếu em không nói hết, thì chẳng ai sẽ hiểu nổi vì sao em chọn cách này.
Không phải vì em yếu đuối.
Cũng không phải vì em cần được thương hại.
Mà là vì công lý không dành cho những đứa trẻ như em.
---
Nếu em đem cuốn nhật ký ấy đến đồn cảnh sát, họ sẽ nhìn em thế nào?
- “Cậu ở với anh ta suốt bảy năm, giờ mới nói?”
“Không có nhân chứng, không có bằng chứng vật lý. Một cuốn sổ tay thì chứng minh được gì?”
“Cậu có bị rối loạn trí nhớ không?”
“Có thể là em tự tưởng tượng thôi?”
Người ta luôn hỏi nạn nhân:
- “Tại sao không hét lên?”
“Tại sao không bỏ chạy?”
“Tại sao còn yêu hắn?”
“Tại sao không báo sớm hơn?”
Nhưng không ai từng hỏi thủ phạm:
- “Tại sao mày lại làm vậy với một đứa trẻ?”
---
Em mệt rồi.
Mệt với việc phải giải thích vì sao mình im lặng.
Mệt với việc phải chứng minh mình từng bị hại.
Mệt với việc xin phép được đau.
Cả đời em đã phải im lặng vì cái tên anh.
Em giấu cơn hoảng loạn mỗi lần anh đặt tay lên vai.
Giấu cả sự run rẩy khi nghe giọng anh gọi từ bếp: “Dậy đi, ăn sáng.”
Giấu cả nỗi ám ảnh khi anh đưa khăn tắm cho em, rồi mỉm cười như không có gì.
Anh sống ung dung trong bộ cảnh phục - mỗi ngày là một lời sỉ nhục với đứa trẻ em từng là.
Mỗi bước chân anh đi trong lòng tin của người khác - là một nhát dao xoáy vào tim em.
---
Em từng tưởng mình sẽ mạnh mẽ.
Từng nghĩ sẽ giữ được lý trí, sẽ chờ đợi thời cơ, sẽ lên tiếng.
Nhưng có những nỗi đau không thể đưa ra ánh sáng - vì ánh sáng đó không dành cho những vết thương bị bóp méo thành “tình cảm.”
Xã hội này dạy em:
- “Muốn được tin - phải sạch sẽ.”
“Muốn được bảo vệ - phải hét to ngay lập tức.”
“Muốn được gọi là nạn nhân - thì đừng yêu thủ phạm.”
Xin lỗi.
Em đã làm sai hết.
Em không sạch.
Không hét lên.
Và em - ngu ngốc thay - lại yêu anh.
---
Em sẽ không để lại gì ngoài thư này.
Không gọi ai. Không báo ai. Không làm ồn.
Cũng như cách em từng sống - lặng lẽ, nhường chỗ, ngoan ngoãn, biết điều.
Nếu anh thấy xác em, đừng giả vờ đau lòng.
Anh biết lý do. Và em - cũng biết.
Anh không giết em bằng dao. Mà bằng cái ôm. Cái nhìn. Cái vuốt tóc mỗi đêm.
Anh giết em bằng cách sống cùng em - như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
---
Nếu ai đó tìm thấy thư này và còn nghi ngờ...
Thì thôi.
Hãy cứ để họ nghĩ em điên. Dối trá. Hận đời. Dở người.
Vì suốt cuộc đời này - cái em mất nhiều nhất… không phải là tuổi thơ.
Mà là quyền được nói thật.
---
Em viết đến đây là hết thật rồi.
Không còn gì để giữ.
Không còn gì để giãi bày.
Chỉ còn một điều duy nhất em muốn khắc lại - không phải trên bia mộ, mà trong trí nhớ của kẻ đã bóp nghẹt linh hồn em:
- “Em biết.
Và em nhớ.
Dù cả thế giới có quên.”
---
Gửi Minh Hiếu
Người em gặp vào những ngày cuối đông.