Bí Mật Giấu Kín!

3

Tiết trời mùa đông kéo dài như không muốn rời đi. Bầu không khí xám xịt như phủ một lớp mỏng u uất lên thành phố Gyeongju. Tuyết vẫn rơi từng đợt mỏng, tan nhanh khi chạm xuống mặt đường nhưng vẫn đủ làm lạnh đôi bàn tay nhỏ của tôi.

Buổi học chiều trôi qua trong mệt mỏi. Tôi ngồi sau cùng, trong góc lớp, mắt dõi ra cửa sổ nhìn cây phong đã trơ trụi. Tiếng giảng bài đều đều, giọng nói giáo viên đôi lúc vọng lại như tiếng vọng xa xăm. Mấy bạn phía trên xì xào bàn tán về chiếc túi hàng hiệu mới, về lớp học thêm sắp mở, về buổi party sinh nhật của ai đó – toàn những điều không liên quan đến tôi.

Tôi cúi đầu ghi chép. Mỗi nét chữ như một nỗ lực để giữ lấy chính mình trong lớp học này. Giờ tan học, tôi thu dọn sách vở thật nhanh. Hôm nay tôi không có ca làm, chỉ muốn về sớm để nấu cháo cho bà. Bà lại ho cả đêm qua, giọng khàn hẳn đi.

Ra khỏi cổng trường, gió tạt thẳng vào mặt. Tôi rụt cổ, kéo khăn choàng lên cao hơn. Nhưng chưa kịp bước tới trạm xe thì một bàn tay nắm lấy vai tôi, kéo lại.

– Ơ…

Là một trong nhóm học sinh hôm nọ. Cô ta cười khẩy, phía sau là hai người khác nữa, cả nam lẫn nữ, ánh mắt lạnh lùng.

– Đi đâu mà vội thế? Chưa chào hỏi ai mà đã bỏ đi rồi?

Tôi không đáp, chỉ cúi đầu. Cô ta tiến tới gần, đưa tay vỗ vào mặt tôi, không mạnh nhưng đủ khiến tôi tê rát vì lạnh.

– Con gái nhà nghèo mà còn kiêu ha? Nghe nói làm ở GS25 hả? Thử mất việc xem sống sao?

Tôi cắn môi, không muốn khóc nhưng nước mắt lại cứ ứa ra vì ấm ức. Không phải vì bị đánh, mà vì sự bất lực. Tôi không thể phản kháng. Tôi không có quyền lực. Tôi không có ai chống lưng. Tôi chỉ có bà.

Một cậu con trai tiến tới, kéo balo tôi.

– Định trốn học thêm hả? Về sớm đi “hầu” bà nội à?

Hắn cười khùng khục. Bọn họ vây lấy tôi giữa sân trường vắng dần người. Trái tim tôi đập thình thịch. Tôi toan vùng chạy thì một bàn tay đã kéo giật tôi ra sau, rất mạnh.

– Mấy người đang làm gì đó?

Giọng nam trầm, rất quen. Tôi ngẩng lên – là anh Minh Hiếu.

Khoảnh khắc ấy, tôi chưa từng thấy ai… ngầu đến thế. Bóng dáng anh cao lớn chắn trước mặt tôi. Bộ cảnh phục đen càng khiến anh như sáng lên giữa màu xám lạnh lẽo của mùa đông. Đôi mắt anh nhìn nhóm học sinh không chút do dự, lạnh như băng.

– Mấy đứa học trường nào?

Cả đám ngơ ra vài giây, rồi tái mặt khi nhận ra anh là cảnh sát.

– Tụi em… tụi em chỉ đùa thôi ạ… – Một đứa ấp úng.

– Đùa? Lôi kéo, đe dọa, hành hung người khác là “đùa”?

Anh tiến một bước. Bọn họ lùi một bước.

– Tên tuổi, lớp, trường? Nói.

Bọn họ bắt đầu lắp bắp. Tôi đứng sau lưng anh, tay siết chặt khăn choàng, mắt cay xè. Không hiểu sao, chỉ cần đứng sau bóng lưng ấy… tôi đã thấy yên tâm.

Sau khi ghi lại tên nhóm học sinh kia, anh để họ đi với lời cảnh cáo. Khi chỉ còn lại hai người, anh quay lại nhìn tôi.

– Em ổn không?

Tôi gật đầu, mắt vẫn cụp xuống.

– Lúc bị bắt nạt… sao không gọi ai?

Tôi im lặng. Một lát sau, tôi nói khẽ:

– Không ai quan tâm đâu ạ. Với lại… em quen rồi.

Hiếu nhìn tôi rất lâu. Gió lùa qua tóc tôi, thổi bay những bông tuyết còn dính trên áo anh.

– Tên gì?

– Dạ?

– Tên em.

– Thành An ạ.

Anh khẽ gật đầu.

– An, từ giờ nếu có chuyện gì, gọi anh.

Tôi ngẩng lên. Lần đầu tiên tôi thấy anh cười – không phải kiểu cười mỉa hay cười khách sáo – mà là nụ cười dịu dàng, thật lòng. Tim tôi khẽ nhói. Là cảm động, hay… là gì khác?

– Em nhớ rồi… cảm ơn anh – tôi lí nhí.

– Được rồi, về đi. Trời sắp tối rồi đấy.

Tôi gật đầu. Khi tôi quay lưng bước đi, tôi nghe tiếng anh khẽ gọi:

– An.

Tôi ngoái lại.

– Mạnh mẽ nhé.

Tôi mỉm cười, lần đầu trong ngày hôm nay, nụ cười không gượng gạo.

Hôm đó, trên đường về nhà, tôi đi rất chậm. Bà đang chờ tôi với nồi cháo nóng. Nhưng có một điều gì đó trong tim tôi vừa chớm nở – một cảm giác mới, không tên, ấm áp như một tia nắng nhỏ len qua mùa đông.

Một ngày cuối tuần khác lại đến. Tôi thức dậy từ sớm, vẫn theo thói quen dọn dẹp phòng ngủ, quét qua căn nhà nhỏ chỉ vỏn vẹn vài mét vuông – nơi tôi và bà đã sống gần như cả một đời người.

Ngoài kia tuyết vẫn rơi. Những vệt trắng loang lổ rải rác trên mái nhà và bậu cửa sổ. Tôi mở hé cửa để lùa một ít không khí lạnh vào, rồi lại khép chặt – chỉ đủ để nghe tiếng gió. Hơi lạnh mùa đông mang đến cho tôi cảm giác lặng lẽ nhưng không buồn. Như thể đang níu kéo một điều gì đó chưa muốn kết thúc.

– Bà ơi, cháu dậy rồi. Hôm nay cháu không có ca làm đâu, ở nhà với bà nguyên ngày luôn nhé!

Tôi vui vẻ nói vọng vào trong bếp. Bà đang ngồi gọt khoai, dáng lưng hơi còng nhưng vẫn nhanh nhẹn, đôi bàn tay dù nhăn nheo vẫn linh hoạt như thuở nào.

– Thế hôm nay cháu định đãi bà món gì đây?

Tôi phì cười, nhà có gì nấu nấy thôi, nhưng vẫn cố tỏ vẻ:

– Kimbap và canh rong biển ạ! Bà ăn món đó hợp lắm, tốt cho tim nữa!

– Ừm, vậy để bà vo gạo rồi lấy tảo khô ra nhé.

Chúng tôi cùng nhau nấu ăn. Tôi làm kimbap – tuy không khéo như người ta nhưng bà cứ luôn miệng khen ngon. Bà bảo: “Cháu nấu, dù dở bà cũng thấy ngon.”

Những khoảnh khắc đời thường, như thế này, đối với tôi, quý hơn bất kỳ thứ gì khác.

Sau bữa trưa, tôi nằm dựa đầu lên đùi bà, nhìn trần nhà. Tay bà vẫn chậm rãi vuốt tóc tôi như hồi nhỏ, như thể tôi vẫn còn là đứa bé sáu tuổi khóc nhè khi bị ngã đầu gối.

– Bà ơi…

– Hử?

– Sau này khi cháu lớn, cháu kiếm thật nhiều tiền rồi mua một căn nhà lớn cho hai bà cháu mình, bà chịu không?

Bà bật cười.

– Thế cháu tưởng giờ nhà mình nhỏ chắc bà buồn hả?

Tôi lắc đầu.

– Không… chỉ là… cháu muốn bà sống sung sướng. Có lò sưởi nè, có máy giặt tự động, có phòng riêng, giường lớn… ấm áp hơn.

Bà thở ra một tiếng thật nhẹ.

– Được cháu thương như vậy là bà đã thấy mình giàu rồi. Nhà to hay bé không quan trọng. Quan trọng là trong lòng mình có nhau.

Tôi khựng lại một lúc, tim như có ai đó bóp nhẹ. Mắt cay cay nhưng tôi cố không khóc. Tôi biết sức khỏe của bà đang không còn như trước. Dạo gần đây, bà thường xuyên thở dốc, có hôm còn đau ngực, ho nhiều… nhưng mỗi khi tôi nhắc đi viện, bà lại gạt đi như thể chẳng có gì.

Tôi biết. Tôi hiểu. Nhưng tôi cũng sợ.

Tôi rúc đầu sâu hơn vào lòng bà, như thể muốn níu giữ thêm một chút yên bình đang lặng lẽ trôi.

Chiều hôm đó, tôi không học thêm. Tôi nhắn tin xin nghỉ một buổi để ở nhà với bà. Cô giáo cũng không nói gì, chỉ nhắn: “Giữ gìn sức khỏe nhé.”

Tôi phụ bà giặt đồ. Hai bà cháu ngồi trong sân nhỏ, giũ những chiếc áo ướt trong cái lạnh run người nhưng lại thấy vui. Có khi, hạnh phúc chỉ đơn giản như vậy.

Khi mặt trời bắt đầu lặn, tuyết rơi dày hơn. Trên mái tôn phát ra những âm thanh lộp bộp rất nhỏ. Tôi lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh bà đang ngồi bên bàn ăn, ánh sáng dịu nhẹ, đôi mắt bà nheo lại vì cười.

Khoảnh khắc ấy… rất đẹp.

Sau bữa tối, tôi mở cuốn vở viết nhật ký. Đây là một thói quen tôi duy trì từ năm lớp 7. Viết ra những gì mình trải qua, những suy nghĩ, những điều không thể nói thành lời.

Tôi viết:

“Hôm nay là một ngày lạnh, nhưng trái tim thì ấm. Cháu cảm ơn bà, vì đã luôn bên cạnh cháu. Nếu có thể, cháu muốn đóng băng khoảnh khắc này mãi mãi.”

Bà ngồi bên cạnh xem TV, tiếng chương trình phát nhẹ. Tôi cảm thấy thật bình yên.

Và rồi, điện thoại tôi vang lên – là một tin nhắn từ số lạ.

“An đúng không? Mai ca tối nhớ chuẩn bị kỹ, có người cấp trên đến kiểm tra cửa hàng. Đừng đi trễ.”

Tôi nhíu mày. Không lưu số. Có vẻ là người phụ trách mới ở GS25. Dù sao cũng không có gì to tát, tôi bấm "Đã hiểu" rồi tắt máy.

Trước khi đi ngủ, tôi pha sẵn nước ấm cho bà, dọn lại mền gối thật kỹ. Bà gõ nhẹ lên trán tôi:

– Nhỏ mà kỹ tính như bà già á!

– Cháu giống bà mà.

Bà cười, tôi cũng cười. Tối hôm đó, tôi ngủ rất ngon. Trong mơ, tôi thấy tuyết phủ trắng mái nhà, tôi và bà ngồi ăn kimbap cùng nhau, ánh đèn vàng dịu dàng chiếu lên bức tường có treo ảnh mẹ.

Tôi không biết đó có phải là lần cuối cùng tôi có thể ngủ ngon như vậy không. Nhưng ít ra, ở thời khắc ấy – tôi đang sống đúng nghĩa.

Hôm ấy, trời nắng đẹp một cách kỳ lạ. Không có cơn mưa trắng xóa như trong phim, cũng không có tiếng sấm báo hiệu điềm gở. Trời trong veo, cao vợi, ánh nắng nhẹ trải đều trên những mái nhà lợp tôn ở vùng ven Gyeongju. Mọi thứ yên bình đến lạ lùng. Vậy mà giữa khung cảnh ấy, tôi lại nhận được một cú điện thoại khiến cả thế giới sụp đổ.

Người gọi là gì Huệ – hàng xóm bên cạnh công ty mẹ tôi làm. Bà vừa nói vừa khóc:

– An ơi… mẹ cháu… mẹ cháu gặp tai nạn…

Tôi đứng chết trân giữa sân trường. Cuốn sách rơi khỏi tay lúc nào chẳng rõ. Bạn học đi ngang nhìn tôi lạ lẫm, còn tôi thì nghe tiếng tim mình đập loạn như sắp vỡ.

---

Tôi được chở thẳng đến bệnh viện gần công trường nơi mẹ làm việc. Bệnh viện tuyến dưới, nhỏ và cũ kỹ. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Người ta đưa tôi vào phòng xác, không cho tôi gặp mẹ trong phòng cấp cứu, vì… bà đã mất khi vừa được đưa tới.

Tôi không tin. Tôi gào lên đòi vào. Tôi túm lấy bác sĩ, túm lấy áo điều dưỡng mà hỏi:

– Sao mẹ cháu lại chết? Mẹ cháu khỏe lắm! Mẹ cháu chỉ bị tai nạn nhẹ thôi mà…

Một bác sĩ trẻ lắc đầu:

– Mẹ cháu bị vật nặng đè vào đầu. Mất máu quá nhiều, lại không được cấp cứu kịp thời…

Tôi không nghe được gì thêm. Đầu óc tôi ù đi. Cả thế giới trắng xóa. Tôi gục xuống ngay giữa hành lang bệnh viện.

---

Người đến nhận xác là bà tôi. Bà không khóc to, chỉ lặng lẽ nắm tay tôi. Tay bà run lên bần bật. Tôi biết bà đang cố mạnh mẽ để tôi không gục ngã. Nhưng tôi cũng thấy… ánh mắt bà trống rỗng như thể linh hồn vừa bị rút mất.

Ba tôi không đến. Ông ấy đã đi biệt từ lâu, từ khi theo người đàn bà khác. Gọi điện cũng không bắt máy. Trong tang lễ, chẳng một ai bên nội đến. Mẹ tôi ra đi lạnh lẽo. Họ hàng ngoại ở xa, chỉ có vài người hàng xóm đến thắp hương.

Quan tài đóng nắp khi tôi còn chưa kịp nói lời cuối cùng. Tôi gào khóc đòi mở ra nhưng mọi người giữ lại. Họ bảo đừng để thi thể lạnh lắm, cháu không nên nhìn…

Nhưng tôi không cần biết. Tôi muốn gặp mẹ. Tôi chưa kịp nói là con nhớ mẹ. Tôi chưa kịp xin lỗi vì mấy hôm trước còn dỗi mẹ vì chuyện tiền học.

Tôi chỉ còn biết khóc đến khản giọng.

Tang lễ diễn ra nhanh chóng trong sự lặng lẽ đến nghẹn lòng. Không có những vòng hoa to rực rỡ, không có khách khứa sang trọng. Chỉ có tiếng gió rít qua rặng tre đầu xóm và tiếng tụng kinh đều đều của thầy cúng. Tôi quỳ suốt buổi lễ, mắt khô cạn nhưng tim thì đau đến nỗi không thở nổi.

Buổi tối sau tang lễ, tôi nằm co ro bên tấm chiếu nơi mẹ từng ngồi vá áo cho tôi. Căn phòng nhỏ giờ thiếu vắng hơi người, im lặng đến đáng sợ. Tôi với tay lấy chiếc khăn tay mẹ thêu tên tôi – "An" – nét thêu nghiêng nghiêng, xiêu vẹo nhưng dịu dàng vô cùng. Tôi ôm chặt chiếc khăn ấy vào lòng, khóc như đứa trẻ lạc đường.

---

Vài ngày sau, công ty nơi mẹ làm việc cử một đại diện tới. Một người đàn ông mặc vest, đi xe hơi đen bóng. Ông ta ngồi đối diện tôi và bà trong căn nhà nhỏ chỉ rộng chưa đến ba mươi mét vuông. Tay cầm theo một phong bì dày.

– Chúng tôi rất tiếc về tai nạn. Nhưng cũng phải nói rõ rằng… cô ấy làm việc dưới dạng thời vụ. Không có hợp đồng chính thức. Tai nạn xảy ra do cô ấy không tuân thủ nội quy an toàn. Vì vậy công ty chỉ có thể hỗ trợ gia đình một khoản… gọi là chia buồn.

Tôi nhìn ông ta không chớp mắt. Một khoản chia buồn? Là năm mươi triệu won? Đổi lại mạng sống của mẹ tôi?

Tôi bật dậy:

– Ông nói mẹ tôi không tuân thủ nội quy? Mẹ tôi làm ca đêm, không có đồ bảo hộ! Các người tiết kiệm đến mức không phát áo phản quang, không phát nón bảo hiểm đầy đủ! Sao dám nói là lỗi của mẹ tôi?!

Người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Ông ta nói.

– Nếu cô cứ kích động, chúng tôi buộc phải rút lại khoản hỗ trợ này.

Bà tôi giữ tôi lại. Tôi gào lên:

– Lấy lại đi! Tôi không cần đồng nào từ mấy người cả!

Nhưng bà nắm tay tôi chặt, thì thầm:

– An… mình còn phải sống.

Tôi rơi nước mắt. Bà cúi đầu, nhận phong bì.

Tôi không trách bà. Tôi chỉ thấy đau. Đau như có ai đó vừa xé toạc lòng ngực tôi ra.

---

Đêm hôm đó, tôi nằm trên chiếc giường nhỏ nơi tôi từng ôm mẹ thủ thỉ đủ điều. Căn phòng vắng tanh. Mùi mẹ vẫn còn trên gối, nhưng hơi ấm thì đã mất.

Tôi lục hộp thư cũ – tìm thấy cuốn sổ mẹ ghi chi tiêu. Từng dòng chữ nhỏ, đều đặn, tằn tiện. "Ngày bốn– mua thuốc cho bà: hai nghìn năm trăm won". "Ngày tám – gửi tiền học thêm cho An: mười lăm nghìn won". "Ngày mười một – chưa đóng bảo hiểm, tháng sau nhớ nhắc".

Tôi khóc nấc. Mẹ ơi… mẹ còn chưa kịp nhớ đâu. Tháng sau mẹ định đóng bảo hiểm mà… mẹ nói mẹ muốn sau này về quê mở tiệm ăn nho nhỏ, có con làm phụ bếp.

Vậy mà giờ mẹ bỏ con đi rồi.

Tôi mở ngăn kéo tủ, thấy lại chiếc áo sơ mi mẹ từng mặc. Tôi ôm lấy, áp sát mặt mình vào vải áo thô ráp. Hương của mẹ còn đây – hương mồ hôi, dầu gió và chút gì đó rất mẹ, rất thương.

Tôi lại bật khóc.

---

Tôi mở điện thoại, viết một bức thư dài.

Gửi tòa soạn báo mà tôi từng theo dõi mục “Người lao động và công lý”. Tôi kể lại tai nạn của mẹ, sự im lặng đáng sợ của pháp luật, và cái cách mà một mạng người được quy ra năm mươi triệu won – không giấy trắng mực đen, không xin lỗi, không trách nhiệm.

Tôi gửi mail lúc hai giờ sáng.

Rồi gục xuống, thiếp đi trong tiếng nấc.

Tôi đã mất mẹ. Và tôi bắt đầu mất luôn niềm tin vào công lý.



Bạn cần đăng nhập để bình luận