Bí Mật Giấu Kín!
11
Hiếu ngồi bên bàn làm việc, mắt vẫn dán vào màn hình laptop, nhưng đầu óc thì trôi dạt về đâu đó. Đã lâu rồi anh không rời mắt khỏi An quá lâu như vậy. Sau một ngày dài làm việc, cuối cùng về đến nhà, chỉ cần nhìn thấy An, lòng anh đã dịu lại.
Nhưng hôm nay, như thể có điều gì đó khác biệt. Cảm giác hụt hẫng cứ len lỏi vào trong lòng anh.
An đang ngồi bên cạnh, tĩnh lặng. Cậu đang đọc sách, không hề hay biết những suy nghĩ của Hiếu. Cánh cửa mở ra và tiếng gió thổi nhẹ vào, nhưng không làm vơi đi được sự căng thẳng trong không khí.
Tình yêu của họ đã vươn ra khỏi những rào cản cơ bản, từ sự lo lắng, thương cảm, đến cảm giác an toàn và đồng hành. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ đã ổn định, một câu hỏi bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí Hiếu: Liệu anh có thể giữ được An mãi mãi?
Ngày hôm sau, cả hai ngồi ăn sáng cùng nhau. Hiếu nhìn An với ánh mắt đượm buồn. Cậu không để ý lắm, vẫn vui vẻ trò chuyện như mọi khi, nhưng dường như trong lòng Hiếu đang chất chứa những nỗi lo chưa từng có.
“Anh… có phải anh đang giấu em điều gì không?” An bất chợt lên tiếng.
Hiếu giật mình, ánh mắt cậu làm anh chợt tỉnh. Anh không muốn làm An lo lắng, nhưng làm sao anh có thể nói ra được sự thật? Rằng những người xung quanh họ, những người bạn của Hiếu, đang dần nhận ra mối quan hệ của họ và đã bắt đầu đánh giá nó.
Câu hỏi của An vang lên như một hồi chuông, càng khiến anh khó chịu. Liệu anh có thể chia sẻ tất cả với cậu không? Những bí mật anh đang che giấu vì sợ làm cậu tổn thương?
“Không có gì đâu,” Hiếu nói, cố gắng mỉm cười. “Anh chỉ đang nghĩ linh tinh thôi.”
An nhìn anh, lặng im một lúc, rồi khẽ gật đầu. Dù cậu không nói gì, Hiếu vẫn biết rằng cậu cảm nhận được điều gì đó không đúng.
Ngày tiếp theo, Hiếu phải ra ngoài giải quyết một số công việc quan trọng. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên trống vắng, khiến An cảm thấy một nỗi buồn không tên. Cậu ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, đọc sách nhưng không thể nào tập trung.
Mãi cho đến khi cậu nhìn thấy chiếc điện thoại của Hiếu để lại trên bàn, cậu lại không kìm được lòng mình.
An biết rằng mình không nên làm thế. Nhưng những sự bất an cứ khiến cậu không thể kiểm soát nổi bản thân.
Cậu cầm điện thoại lên. Ánh sáng từ màn hình làm sáng mắt cậu lên. An mở khóa và lướt qua những tin nhắn của Hiếu.
Là những tin nhắn từ đồng nghiệp, đối tác, và những cuộc gọi báo tin về các cuộc họp và sự kiện sắp tới. Nhưng trong đó, có một cuộc gọi từ một người phụ nữ, tên là Lan Anh. An không quen người này, nhưng cái tên ấy khiến cậu cảm thấy khó chịu. Có lẽ đó là một trong những người Hiếu từng gặp trong công việc, nhưng tại sao lại để lại cuộc gọi vào giờ này?
Cậu cảm thấy một chút lạ lùng, một chút tức giận.
“Không thể nào…” – Cậu lẩm bẩm. "Hiếu sẽ không làm gì sai, đúng không?"
An không thể lý giải nổi chính mình, nhưng một thứ gì đó đã làm cậu thấy bất an. Những câu hỏi không lời đáp cứ dâng lên trong lòng cậu.
Khi Hiếu trở về, anh nhận thấy sự im lặng khác thường trong không gian. An không còn vui vẻ như mọi khi. Cậu ngồi yên trên ghế, đôi mắt đầy suy tư.
“An?” Hiếu gọi khẽ. “Em sao vậy?”
An không trả lời ngay lập tức. Cậu chỉ đứng dậy, bước lại gần anh và đưa chiếc điện thoại ra.
“Đây là gì?” An hỏi, giọng không lớn nhưng lại đầy kiên quyết.
Hiếu nhìn điện thoại trong tay An và chợt nhận ra – có lẽ cậu đã xem qua những tin nhắn của anh. Anh thở dài, gương mặt anh tối lại.
“Đó là một cuộc gọi công việc, không có gì đâu,” Hiếu giải thích, cố giữ bình tĩnh.
“Công việc?” An hỏi lại, ánh mắt đầy ngờ vực. “Vậy tại sao người đó lại gọi vào giờ này?”
Hiếu cảm thấy ngột ngạt. Cậu không nên để mọi chuyện trở nên như thế này. Nhưng giờ thì nó đã xảy ra.
“An, em không cần phải lo lắng,” Hiếu nói, nhưng giọng anh không còn sự bình thản như trước.
An lặng lẽ nhìn anh, im lặng không nói gì. Đôi mắt cậu ánh lên một nỗi thất vọng, một nỗi đau mà không ai có thể nhìn thấu.
“Em không muốn giữ lại những nghi ngờ này trong lòng. Em muốn nghe sự thật từ anh. Tại sao em lại có cảm giác như thế này?” An nói, lời nói của cậu như một con dao sắc bén, khiến trái tim Hiếu đau nhói.
Hiếu nhìn vào đôi mắt sáng rực của An, cậu không nói gì thêm, nhưng tất cả những cảm xúc dồn nén trong lòng anh, giờ phút này, có thể cảm nhận được.
“Anh sẽ nói cho em nghe hết tất cả,” Hiếu thở dài. “Em đã đúng. Đã có những lúc anh không thực sự đối mặt với mọi thứ, và anh đã để em phải nghi ngờ. Nhưng anh hứa rằng từ giờ trở đi, không còn gì giấu giếm giữa chúng ta nữa.”
An nhìn Hiếu, sự bồn chồn trong lòng cậu dần vơi đi. Cảm giác ấy vẫn còn, nhưng cậu hiểu rằng những nghi ngờ ấy có thể hóa giải bằng chính sự thật và tình yêu của Hiếu.
“Em tin anh, nhưng anh phải cho em biết mọi thứ, Hiếu. Dù là chuyện gì, em muốn chúng ta không còn gì phải che giấu.” An lên tiếng, giọng nói không hề run rẩy.
Hiếu khẽ gật đầu, trong lòng anh trào dâng một cảm giác mãnh liệt, một nỗi tự trách.
“Anh sẽ không bao giờ để em phải hoài nghi thêm nữa,” anh nói, đôi tay nắm chặt tay An. “Anh sẽ cho em thấy anh yêu em nhiều đến thế nào, không có gì phải sợ hãi nữa.”
Đêm hôm đó, họ cùng nhau ngồi trong căn phòng quen thuộc, không có những câu hỏi, chỉ có sự thật được thổ lộ.
An biết rằng tình yêu của họ vẫn sẽ tiếp tục, dù phía trước có bao nhiêu thử thách. Nhưng ít nhất, giờ đây, họ có thể đối mặt với tất cả cùng nhau.
Và với Hiếu, chỉ cần có An bên cạnh, anh có thể vượt qua mọi khó khăn, mọi đau đớn, để bảo vệ tình yêu này.
Từ sau buổi đêm đó, An và Hiếu dường như bước sang một giai đoạn khác. Không còn những lặng lẽ giấu giếm, không còn ánh mắt né tránh. Họ chọn đối diện và cùng nhau chữa lành.
Căn hộ nhỏ ngày ấy vốn chỉ có tiếng quạt máy đều đều và tiếng nồi cơm reo, giờ bỗng trở nên sống động. An bắt đầu học nấu nhiều món hơn, dù đôi khi vẫn làm cháy nồi, nêm mặn, quên bật bếp. Còn Hiếu thì luôn đứng sau cậu, dịu dàng giúp một tay hoặc mỉm cười nhìn cái cau mày đáng yêu kia.
Họ dọn về sống chung từ đầu tháng ba – không rình rang cũng chẳng cần ai biết. Chỉ là một quyết định tự nhiên như hơi thở: “Anh dọn về nhé,” “Ừ, phòng có đủ chỗ,” và rồi tất cả bắt đầu.
Sáng hôm thứ hai
An dậy sớm hơn thường lệ. Cậu không cần làm ca sáng, nhưng vẫn lọ mọ trong bếp từ lúc hơn sáu giờ. Cậu muốn nấu một bữa sáng đặc biệt cho Hiếu – người mấy hôm nay bận đến tối mịt mới về.
Tiếng leng keng của chảo va vào kệ bếp vang lên nho nhỏ, thơm mùi bơ và trứng. Mặt trời xuyên qua lớp rèm mỏng, phủ một lớp ánh sáng ấm áp lên vai cậu.
Hiếu bước ra, tóc còn rối, quấn tạm áo khoác. Thấy bóng dáng An cúi lom khom bên nồi cháo trắng, tim anh khẽ siết lại – một cảm giác bình yên lâu lắm rồi mới có.
“Em dậy từ lúc nào thế?” Anh khàn giọng hỏi, bước tới vòng tay ôm lấy An từ sau lưng.
An giật mình, đỏ mặt: “Em… em chỉ định làm một chút thôi… Anh ra làm em giật cả mình.”
“Ừm, thì anh ra xem vợ anh giỏi thế nào.”
“Không phải vợ!!” – An hét nhỏ, và cả hai bật cười.
Bữa sáng hôm đó có cháo trắng, trứng bắc thảo và cả một chút cá bống kho khô – món mà An học từ bà. Hiếu ăn rất ngon, ăn đến bát thứ hai mà vẫn còn tấm tắc khen.
An nhìn anh ăn mà lòng nhẹ tênh. Cuộc sống không còn nhiều lo toan nữa – ít nhất là lúc này. Mỗi ngày đều có thể bắt đầu bằng tiếng cười và bữa ăn nóng hổi. Cậu không nghĩ rằng mình cần gì hơn.
Dù vậy, sống chung không chỉ toàn mật ngọt.
Hiếu vốn ngăn nắp, gọn gàng, mọi thứ phải để đúng vị trí. An thì… không hẳn bừa, nhưng kiểu: "Để đó mai dọn," "Cái áo đó còn mặc được mà," hay "Em nhớ vị trí đồ riêng của em theo cảm giác."
Lúc đầu, Hiếu nhắc nhở nhẹ nhàng. Sau thì chuyển sang âm thầm tự dọn. Cuối cùng, vào một tối nọ, khi cậu nhét nguyên một đống giấy vẽ dưới gầm giường, anh không nhịn được nữa.
“An… cái gầm giường không phải kho chứa bí mật đâu…”
“Ơ nhưng em nhớ mà? Gầm giường là chỗ để ‘hội họa cảm xúc’ của em.” – Cậu nói nghiêm túc đến nỗi Hiếu phì cười.
“Thế ‘cảm xúc’ của em có thể rải bớt sang phòng khách được không?”
An chun mũi: “Anh thật khó tính…”
“Ừ, anh khó tính mới chịu sống chung với một cục bừa như em đấy.”
Rồi họ cùng cười. Những va chạm nhỏ như thế, thay vì khiến họ xa cách, lại khiến họ hiểu nhau hơn. Hiếu học cách thả lỏng, còn An học cách tôn trọng không gian. Căn hộ dần có hai hơi thở, hai nếp sống, hòa vào nhau như một bản nhạc.
Thỉnh thoảng, họ cùng nhau đi siêu thị.
An thích đẩy xe, còn Hiếu đi sau kiểm tra hóa đơn. Cậu sẽ kéo anh đi qua từng quầy: “Anh ơi, cái bánh này ngon!”, “Anh ơi, cái kẹo này trông giống hồi nhỏ em ăn!”
Và mỗi lần như thế, Hiếu chỉ nhẹ gật đầu, để cậu bỏ vào giỏ – chẳng cần hỏi thêm.
Một lần, An dừng lại ở quầy sữa. Cậu cầm một hộp sữa dâu lên, xoay xoay trong tay, rồi quay sang hỏi:
“Anh có nghĩ… sau này tụi mình có con không?”
Hiếu đứng sững lại.
Anh không nghĩ An sẽ hỏi câu ấy vào lúc đang chọn sữa.
Nhưng nhìn ánh mắt ngây thơ ấy, tim anh dịu xuống.
“Nếu em muốn.”
An bật cười: “Anh trả lời như hợp đồng hôn nhân thế. Nếu em muốn?”
“Thì anh sẽ làm được. Kể cả học nấu ăn cho trẻ em hay học thay tã.”
An đỏ mặt, cười đến mức quên cả chai sữa dâu.
Tối hôm đó, họ về nhà trong yên lặng. Mưa nhỏ rơi bên cửa sổ. Hiếu ngồi đọc hồ sơ, còn An ngồi cạnh, vẽ những nét bút mảnh vào cuốn ký họa.
“Một đứa trẻ…” – An nói nhỏ.
Hiếu ngẩng đầu.
“Em nghĩ… có lẽ em sẽ không làm cha mẹ tốt đâu…”
“Vì sao?”
“Vì em không giống mẹ em. Em không mạnh mẽ, không hiền lành như bà. Em sợ một ngày nào đó, em lặp lại những điều mà mẹ em đã từng phải gánh chịu. Em sợ mình không bảo vệ được ai cả.”
Hiếu gập hồ sơ lại. Anh đặt tay lên tay cậu.
“Em không cần giống ai cả. Em là An – người đã đi qua tổn thương, và vẫn ở đây, sống đẹp đến thế. Em không cần trở thành hình mẫu. Em chỉ cần sống thật lòng, yêu người bên cạnh, vậy là đủ.”
An nhìn anh, và lần đầu tiên trong nhiều tháng, cậu gục đầu vào vai Hiếu mà không gồng mình lên nữa.
Một tháng trôi qua, và căn hộ của An và Hiếu đã dần ổn định. Mặc dù đôi khi vẫn có những mâu thuẫn nhỏ, nhưng những ngày tháng yên bình ấy đã giúp họ hiểu nhau hơn, yêu thương nhau nhiều hơn. Tuy vậy, bão tố không dễ dàng buông tha cho họ, và những thử thách lớn hơn vẫn đang chờ đón phía trước.
Sáng hôm đó, khi ánh mặt trời nhẹ nhàng xuyên qua rèm cửa sổ, An đã thức dậy từ rất sớm, chuẩn bị bữa sáng cho cả hai. Cậu biết Hiếu sắp phải ra ngoài giải quyết công việc quan trọng, và muốn chuẩn bị một bữa ăn tươm tất để động viên anh.
"Em làm gì mà sớm thế?" – Hiếu bước vào phòng bếp, nhìn thấy An đang bận rộn nấu ăn. Anh hơi ngạc nhiên, vì bình thường cậu ít khi dậy sớm thế này.
“Em biết anh có cuộc họp quan trọng, nên muốn làm cho anh bữa sáng đầy đủ. Anh ăn để có sức mà giải quyết công việc tốt hơn.” – An mỉm cười, nhẹ nhàng cầm cái đĩa đựng trứng chiên lên, đặt nó trước Hiếu.
Hiếu nhìn cậu, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào ánh mắt ấy. Anh không thể nào không cảm thấy xúc động. An, dù là một người đã từng trải qua rất nhiều đau khổ, vẫn luôn cố gắng mang đến cho anh những điều tốt đẹp nhất.
Cả hai ngồi xuống ăn sáng trong không khí yên bình. Hiếu nhận thấy rằng, dù những ngày qua cuộc sống có trôi qua với nhiều thử thách và sóng gió, nhưng giờ đây, chỉ cần có An bên cạnh, anh cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi điều. Đôi mắt An sáng ngời, không còn vẻ u sầu như trước đây nữa, mà thay vào đó là ánh sáng của hy vọng, của niềm tin vào tương lai.
Bữa sáng kết thúc nhanh chóng, và Hiếu chuẩn bị ra ngoài. Trước khi đi, anh đứng lại một chút, quay lại nhìn An và nói:
“Anh sẽ về sớm thôi. Em ở nhà cẩn thận, đừng đi đâu nhé.”
An gật đầu: “Em biết rồi, anh đi làm đi.”
Cả ngày hôm đó, An chỉ ở nhà, nấu nướng, làm việc vặt, và thỉnh thoảng lấy sơn vẽ ra để thực hành. Cậu luôn cảm thấy bình yên trong không gian này, với những mảnh vỡ của quá khứ dần được lắp ráp lại. Nhưng có một nỗi lo lắng không thể che giấu trong lòng.
Bất chợt, điện thoại của An reo lên. Là một tin nhắn từ một số lạ. Cậu mở ra và đọc dòng chữ:
“An, tôi muốn gặp cậu. Có chuyện quan trọng cần nói.”
Tim cậu đập mạnh, không phải vì sự lo sợ, mà vì cảm giác bất an cứ xâm chiếm lấy mình. Cậu nhìn vào tin nhắn thêm một lần nữa, không biết mình nên làm gì.
Đó là một người lạ. Nhưng cảm giác của cậu bảo rằng, có gì đó không ổn.
Cậu nghĩ đến Hiếu, nghĩ đến những gì anh đã bảo vệ và xây dựng cho cậu. Nhưng rồi, lại nghĩ đến mình – một người trước đây từng chỉ sống với bóng tối của quá khứ, chẳng bao giờ biết đến niềm tin hay hy vọng. Liệu cậu có đủ mạnh mẽ để đối mặt với mọi thứ phía trước?
An cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cậu không thể để Hiếu lo lắng thêm nữa, và cũng không muốn cậu phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào.
Chợt, tiếng cửa mở, Hiếu đã về. Anh bước vào với vẻ mặt mệt mỏi, và ngay lập tức nhận ra sự thay đổi trong không khí.
“Em làm sao vậy?” – Hiếu bước đến gần An, nắm lấy tay cậu.
An không thể giấu giếm nữa, cậu đẩy điện thoại ra phía trước mặt Hiếu.
“Có tin nhắn này…” – Cậu nói, giọng run rẩy.
Hiếu cầm lấy điện thoại, ánh mắt sắc bén quét qua dòng tin nhắn. Mọi thứ trong anh lập tức trở nên căng thẳng.
“An…” – Anh cúi xuống, nhẹ nhàng giữ lấy tay cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu. “Anh sẽ bảo vệ em. Đừng lo.”
Buổi tối hôm đó, cả hai ngồi đối diện trong căn phòng tĩnh mịch. Hiếu vẫn chưa nói gì nhiều, anh không muốn làm An thêm lo lắng. Nhưng sự im lặng của anh cũng khiến cậu cảm thấy nặng nề.
An cắn môi, cảm giác như mình đang đặt cả tương lai của mình vào tay Hiếu. Liệu anh có thể giúp cậu vượt qua lần này?
Nhưng điều cậu chưa biết là, cuộc gặp gỡ này không chỉ đơn giản là một cuộc gặp mặt bình thường. Người đứng sau tin nhắn ấy không phải là ai xa lạ.
Hiếu cầm tay cậu, từ tốn nói: “Anh đã chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta sẽ đối mặt với nó cùng nhau.”
An nhìn Hiếu, sự tin tưởng trong ánh mắt của anh khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm. Dù không rõ chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng chỉ cần có anh ở đây, cậu đã đủ sức để đối diện với tất cả.
Bóng tối và nỗi lo lắng trong lòng cậu dần tan đi, thay vào đó là niềm tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến.