Bí Mật Giấu Kín!

Ngoại truyện (2)

Tôi biết tôi là ai. Và tôi biết mình đã làm gì. Không vô tình, không mơ hồ, không sai lầm trong tích tắc. Tôi hoàn toàn tỉnh táo, và tôi đã làm điều không ai nên làm với một đứa trẻ.

Lúc đó nó chỉ mới mười một tuổi. Một học sinh, gầy gò, lạc giữa đường khuya, chẳng có ai đi cùng. Tôi đã không hỏi em cần giúp gì. Tôi không để em đi tiếp. Tôi đã bước đến. Và phá nát.

Tôi không nhớ em đã nói gì. Chắc không nói được gì. Tay tôi đã khiến em không thể. Tôi đã gây ra chuyện đó. Một mình tôi. Không ai đứng sau. Không ai cầm tay tôi. Tôi làm vì chính tôi là người như vậy.

Sáng hôm sau, em vào đồn. Một mình. Mặt trắng, vai run, tóc ướt. Tôi ngồi đó, mặc đồng phục, giữ gương mặt lạnh, và em - em không nhận ra tôi. Nhưng tôi thì biết em là ai.

Đó là khoảnh khắc tôi có thể thú nhận. Tôi có thể đứng lên, nói tên mình, dừng lại. Nhưng tôi không làm. Tôi im lặng. Và từ giây phút đó, tôi đã không còn là người nữa.

Tôi không bỏ nghề. Tôi tiếp tục sống. Tiếp tục làm việc. Nhận lương. Được gọi là “người tốt”. Nhưng mỗi lần nhìn gương, tôi đều tránh ánh mắt của chính mình.

Rồi tôi gặp lại em.

Khi em đã lớn hơn, cao hơn, ít nói hơn. Nhưng tôi vẫn nhận ra. Dáng em đi, mắt em nhìn xuống, cách em né cái chạm vai của người khác - không khác gì năm đó. Tôi nhìn một lần là biết.

Tôi không nên lại gần. Không nên hỏi han. Không nên đứng đó khi em cúi đầu trước mộ mẹ. Nhưng tôi đã đứng. Tôi không dừng lại. Tôi bước đến.

Tôi nấu cháo. Tôi mua thuốc. Tôi làm cửa. Tôi đưa áo khoác. Tôi tìm đủ mọi lý do để có mặt trong đời em, như thể tôi là người duy nhất không quay lưng. Như thể tôi chưa từng làm điều tồi tệ nhất với em.

Em không nhớ. Em không nghi ngờ. Em để tôi lại gần, tin tôi, mỉm cười. Và tôi - không xứng - đã yêu em.

Tôi không đòi hỏi em yêu lại. Nhưng khi em gọi tôi là “anh”, tôi đã không rời đi.

Tôi bảo rằng mình không chạm vào em nữa. Tôi giữ lời. Nhưng tôi biết: dù có không làm gì thêm, tôi vẫn đang sai - vì tôi đang sống giữa một thứ không thuộc về tôi: sự tin tưởng của em.

Tôi viết ra hết. Trong cuốn sổ da nâu. Để nếu một ngày em tìm thấy, em sẽ biết. Không cần hỏi lại. Không cần nghe từ miệng tôi.

Tôi không mong em tha thứ. Tôi không còn tư cách đó. Tôi chỉ muốn em nhớ một điều: tôi chưa bao giờ quên những gì mình đã gây ra. Và tình cảm tôi dành cho em - méo mó, sai lệch - vẫn là thật. Nhưng sự thật đó không cứu được ai. Không cứu được em. Không cứu được tôi. Nó chỉ chứng minh rằng: có những kẻ không đáng được yêu - kể cả khi họ biết yêu là gì.

- Anh khai gì thêm không?

Tôi ngồi đó. Còng tay trước mặt. Căn phòng trắng. Không ai đánh. Không ai đập bàn.

Họ chỉ hỏi lại một câu rất nhẹ:

 - Tại sao anh lại chủ động nhận tội, sau mười một năm?

Tôi không trả lời ngay.

Vì thật ra, tôi không chủ động. Tôi chỉ… đã không thể tiếp tục giả vờ nữa.

Tôi viết nhật ký. Không khóa lại. Không giấu.

Tôi để cuốn sổ nằm trên kệ gỗ, tầng dưới cùng. Và tôi biết, đến một lúc nào đó, An sẽ tìm thấy nó. Khi dọn nhà. Khi xếp lại những gì mẹ em để lại. Khi lật từng ngăn kéo tưởng như vô hại.

Tôi không thú tội. Nhưng tôi cũng không còn đủ sức để chối.

Và khi em đọc xong. Khi em không gọi. Không khóc. Không gào lên. Không đến đối mặt - mà chỉ đơn giản là… biến mất khỏi nơi tôi từng sống cùng em. Thì tôi hiểu.

Tôi kết thúc rồi.

---

Tôi gọi điện đến đơn vị cũ. Tự thú. Gửi cuốn sổ đó đến phòng điều tra.

Họ không tin ngay. Không hiểu.

Tội ác xảy ra mười một năm trước. Nạn nhân không còn khai được gì. Hồ sơ bị bỏ xó. Mọi thứ chỉ còn nằm lại trên giấy.

Nhưng lời tôi viết - từng dòng, từng sự kiện, từng chi tiết trong nhật ký - trùng khớp. Không có cách nào để giả mạo được sự thật đó, trừ khi người viết chính là kẻ đã làm.

---

 - Vậy lý do là gì?

- Vì anh hối hận à?

Điều tra viên lại hỏi. Không gắt. Nhưng đủ để nhấn chìm tôi.

Tôi nhìn vào bàn gỗ tróc sơn. Rồi khẽ đáp:

Không. Tôi không hối hận. Không đủ sạch để gọi thứ cảm xúc này là hối hận.

Tôi đơn giản là đã… không còn chỗ nào để trốn. Không còn lý do nào để sống tiếp như một người bình thường.

Tôi sống sót không có nghĩa tôi còn là người.

---

Có người nói với tôi rằng:

 “Sao anh không tự tử? Tự tử thì sẽ yên ổn hơn.”

Tôi lắc đầu.

Tôi không muốn chết để trốn.

Tôi muốn bị kết án.

Muộn còn hơn không.

Muộn, nhưng phải có.

Vì nếu không - cái chết của em cũng sẽ bị coi là "một vụ tự tử vì trầm cảm."

Không ai cần biết tại sao một đứa trẻ từng rất ngoan lại không thể trưởng thành bình thường.

Không ai biết tại sao em không thích đụng chạm, không dám yêu, không tin vào bất kỳ bàn tay nào đưa ra với em.

Tôi chính là câu trả lời cho tất cả.

---

Tôi không xin giảm án.

Không nhờ luật sư.

Không tìm cách bào chữa bằng bệnh lý, hoàn cảnh, tuổi trẻ.

Tôi chỉ nói:

 “Giam tôi đi. Bao lâu cũng được. Chỉ cần đừng để tên em chết đi mà không có tội danh nào được ghi nhận.”

---

Khi họ đóng hồ sơ, tôi thấy cái tên em - nạn nhân - - Trần An - in trên trang bìa.

Lúc đó, lần đầu tiên sau mười một năm, tôi mới thực sự được gọi tên cho đúng vai.

Không phải “cảnh sát”.

Không phải “người tốt”.

Không phải “người anh”.

Mà là:

Kẻ đã phá nát một đứa trẻ rồi quay lại đóng vai cứu tinh.

Phòng giam không lạnh như tôi tưởng.

Tôi ngồi tựa lưng vào tường, hai tay đan lại, còng đã tháo. Không ai trói tôi nữa. Vì chẳng ai sợ tôi sẽ trốn. Và tôi - cũng chẳng còn nơi nào để đi.

Có tiếng bước chân của lính gác, tiếng cửa sắt đóng lại theo từng khung giờ, tiếng gọi tên các phạm nhân khác.

Còn tôi - ngồi yên.

Nghĩ đến một điều duy nhất: Em đã biết hết rồi.

Tôi hình dung khoảnh khắc em lật từng trang sổ.

Tôi tưởng tượng khuôn mặt em, khi đọc đến dòng “Tôi từng làm em đau đến bật máu.”

Tôi không dám nghĩ em sẽ làm gì sau đó. Chỉ biết rằng: em không đến, không gọi, không để lại lời nào.

Và tôi hiểu. Thế là đủ.

---

Tôi cúi đầu. Rồi tôi cười.

Không phải cười vì nhẹ nhõm.

Không phải vì khoan hồng.

Mà là kiểu cười… khi cơn đau vượt ngưỡng nước mắt, và người ta chỉ còn lại một thứ duy nhất - sự thật trần trụi.

Tôi đã sống sót khỏi tội lỗi - chỉ để sống như một cái bóng.

Giờ thì hết rồi.

Không ai gọi tôi là “anh” nữa.

Không ai giao chìa khoá đồn cho tôi giữ đêm.

Không ai gửi tôi những ca trực lương tâm.

Tôi là bị can. Là kẻ phạm tội. Là con người vừa bị lột trần chức danh, lương tri, và cả thứ tình cảm mà tôi từng cố biện hộ bằng hai chữ “thật lòng”.

---

Ngày xét xử, trời nắng.

Phòng xử vắng. Không có em.

Cũng không ai đại diện gia đình em lên tiếng.

Chỉ có tôi. Và bản khai.

Và cuốn nhật ký - đã được đánh dấu làm chứng cứ.

Họ đọc từng dòng. Lạnh. Rõ ràng. Không nhấn giọng. Không ai thốt lên bất cứ từ gì.

Chỉ đến khi chủ toạ hỏi:

 “Bị cáo có lời nào muốn nói thêm?”

Tôi nhìn thẳng về phía hàng ghế trống.

 “Tôi nhận mọi bản án.

Tôi không yêu cầu rút ngắn hình phạt.

Tôi chỉ mong tên em - - Trần An - được ghi lại.

Em không tự chết.

Em bị giết - bởi tôi.

Và bản án này là dành cho em, không phải cho tôi.”

---

Tôi bị tuyên án.

Nhiều năm. Đủ lâu để chết già trong tù nếu may mắn không bệnh.

Tôi không cảm thấy gì khi nghe con số.

Vì tôi biết - dù có là bao lâu, cũng không chuộc lại một đêm.

---

Lúc bị áp giải lên xe, tôi quay đầu lại.

Có một cô gái đang đứng từ xa, mặc áo khoác, đội mũ, không ai để ý.

Tôi không thấy rõ mặt. Nhưng dáng đứng đó - cúi nhẹ, hai tay ôm vạt áo trước ngực - giống em.

Rồi tôi bị đẩy vào xe.

Tôi không hỏi.

Không gọi.

Không chắc là em.

Vì nếu thật là em… thì sự im lặng ấy đã là câu trả lời cuối cùng.

---

Tôi ngồi trong buồng giam mới.

Tường loang, trần thấp, ánh sáng lạnh.

Tôi đưa tay lên, che mắt.

Và nghĩ, nếu một ngày em đọc được bản án - em sẽ thấy tên mình in đậm, cuối hồ sơ.

Không còn bị gạch ngang.

Không bị xếp vào cột “không xác định được hung thủ”.

Tên em - lần đầu tiên - gắn liền với một sự thật.

Dù là sự thật đau đớn nhất.

---

Tôi chưa từng là người tốt.

Tôi chỉ từng cố đóng vai người tốt.

Tôi từng muốn làm lại. Nhưng quá muộn.

Và công lý - đến trễ, nhưng đã đến.

Không phải vì tôi xứng đáng.

Mà vì em - xứng đáng được biết: mình không tự làm sai.

Em chỉ là một đứa trẻ.

Còn tôi - là kẻ đã biến tuổi thơ đó thành mộ phần.

---

Công lý đến trễ. Nhưng vẫn đến.

Không phải vì tôi xứng đáng với nó.

Mà vì em xứng đáng với sự thật….


Bạn cần đăng nhập để bình luận