Bí Mật Giấu Kín!

7

Ánh nắng nhẹ buổi sáng xuyên qua lớp cửa kính mờ, rọi vào gương mặt tái nhợt của An. Cậu vẫn nằm đó, yên lặng trên giường bệnh, ánh mắt không tiêu cự nhìn lên trần nhà. Đôi mắt từng long lanh rạng rỡ của một cậu học sinh lớp 12 giờ đây phủ một lớp tro lạnh, khô cằn.

Cậu không nói. Cũng không khóc.

Chỉ thở. Chậm. Nhẹ. Như thể sợ nếu thở mạnh quá, mọi cảm xúc trong lòng sẽ trào ra và làm cậu sụp đổ.

Bác sĩ tâm lý đã đến.

Minh Hiếu vẫn luôn có mặt vào buổi sáng, ngồi cạnh đầu giường, dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất của cậu.

– "An à… Hôm nay chúng ta sẽ nói chuyện một chút nhé."

Người phụ nữ trung niên mặc blouse trắng, giọng nhẹ như tơ, ánh mắt đong đầy dịu dàng. Nhưng An chỉ quay mặt vào tường.

Cậu không ghét bà ấy. Nhưng cậu mệt. Mệt đến mức không muốn trả lời bất kỳ ai. Cảm xúc trong cậu như một cánh đồng sau vụ cháy – cằn cỗi, ám mùi khói, chỉ còn tro tàn và những gốc rễ đen xì cháy dở.

Hiếu hiểu. Anh không ép.

Anh lặng lẽ đặt một hộp sữa ấm trên bàn, một túi giấy có bánh bao, rồi đứng lên.

– “Anh đi làm đây. Nhưng chiều anh quay lại.”

An không đáp.

Nhưng lúc cánh cửa đóng lại, cậu chậm rãi quay ra. Mắt lướt qua hộp sữa. Có mẩu giấy dán nhỏ phía trên:

"Uống sữa cho ấm bụng. An mà không uống là anh buồn đấy."

Một đường nét chữ nam, cứng cáp, quen thuộc.

Cậu không cười. Nhưng tay vươn ra – lấy hộp sữa.

Tại đồn cảnh sát khu vực, không khí trở nên căng thẳng chưa từng có.

Hiếu đập hồ sơ lên bàn. Các điều tra viên đều im bặt.

– “Đây là vụ án tấn công tình dục. Nạn nhân là học sinh chưa đủ mười tám tuổi. Tội phạm có tính toán, không để lại DNA, hành động lúc trời tuyết, khuất camera.”

– “Nhưng chúng ta không được bỏ cuộc. Tôi muốn trích xuất toàn bộ camera các tuyến gần khu vực đó – từ hai mươi ba giờ đến một giờ sáng. Đồng thời điều tra các vụ án tương tự gần đây. Kẻ này… có thể không phải lần đầu.”

Về phía An, cậu được chuyển đến trung tâm hỗ trợ tâm lý trẻ vị thành niên.

Không còn nằm viện, nhưng mỗi ngày, cậu vẫn phải đến gặp bác sĩ tâm lý hai lần: sáng và chiều.

Lúc đầu, cậu chỉ ngồi yên.

Một lần, bà bác sĩ ngồi xuống cạnh cậu, mở cuốn sổ nhỏ và nói:

– "Cháu không cần nói. Nhưng nếu có điều gì khiến cháu khó chịu… hãy viết ra đây."

Buổi tối. Trong căn phòng trọ nhỏ bên bà.

An mở cuốn sổ ấy ra.

Lần đầu tiên, cậu viết:

"Cháu không nhớ mặt người đó. Nhưng cháu nhớ cảm giác. Cháu thấy mình bẩn. Cháu không dám ngủ. Nhắm mắt lại là thấy tất cả."

Cậu viết rồi giấu nó dưới gối. Không để ai thấy.

Nhưng hôm sau, cậu đưa nó cho bác sĩ.

Và bà ấy chỉ gật đầu, cười hiền.

– "Cháu làm tốt lắm. An của chúng ta đang mạnh mẽ hơn rồi đấy."

Hiếu vẫn đến hàng ngày.

Không nói nhiều.

Chỉ nấu cơm, mang hộp cơm đến.

Chỉ đưa cậu về, rồi lặng lẽ ngồi ngoài cửa đợi khi cậu điều trị.

Có hôm cậu nói: “Anh không cần phải đến đâu. Em ổn.”

Nhưng Hiếu chỉ đáp: “Anh không đến vì trách nhiệm. Anh đến vì muốn ở đây khi em cần.”

Câu đó làm An ngây người. Rồi quay đi, không nói gì nữa.

Một tuần sau, An có thể nói lại một chút.

Giọng cậu vẫn khản, nhưng cậu cố gắng.

– "Anh… có manh mối gì không?"

Hiếu lắc đầu. Mắt nhìn xa xăm.

– “Kẻ đó tính toán rất kỹ. Cảnh sát chưa xác định được gì. Nhưng anh sẽ không dừng lại.”

An cúi đầu. Đôi tay siết chặt. Cậu sợ. Không chỉ sợ kẻ đó… mà còn sợ chính mình sẽ quên đi gương mặt hắn.

Một buổi chiều, khi trời bắt đầu vào xuân, tuyết tan thành nước, An đứng trước gương sau khi tắm.

Cậu nhìn thân thể mình. Đầy vết bầm cũ. Một vài vết vẫn chưa lành hẳn.

Tự dưng, cậu bật khóc.

Tức tưởi. Nức nở. Không thể kiểm soát.

Bà từ phòng ngoài chạy vào, cuống quýt ôm lấy cậu. Mái tóc bạc xõa trên vai cậu như một mái hiên thân quen giữa giông bão.

– "Cháu tôi… đừng khóc. Mình vẫn còn bà đây mà."

Cậu ôm lấy bà, khóc đến nghẹt thở.

Lần đầu tiên, sau tất cả, cậu cho phép bản thân gục ngã thật sự.

Ngày hôm sau, An viết vào cuốn sổ:

"Cháu không biết có thể vượt qua không. Nhưng cháu muốn thử. Cháu không muốn để hắn cướp mất luôn nụ cười của cháu."

Hiếu đọc được dòng đó khi bà bác sĩ đưa anh xem.

Anh gấp sổ lại, mắt cay xè.

– “Cậu bé ấy… mạnh mẽ hơn bất kỳ người trưởng thành nào tôi từng biết.”

Một buổi tối, khi An ngồi ăn với Hiếu ở công viên gần hồ, ánh đèn vàng hắt xuống hai bóng người lặng lẽ.

An nhấm nháp cơm anh làm, rồi đột nhiên nói nhỏ:

– “Hôm đó… hắn nói nếu em la lên… sẽ đăng clip.”

Hiếu im lặng.

An tiếp: “Em không biết… nếu hắn đăng… em còn có thể sống tiếp được không.”

Hiếu quay sang, nhìn thẳng vào mắt cậu:

– “Anh sẽ không để điều đó xảy ra. Nhưng nếu nó xảy ra… em vẫn sẽ sống. Vì em không sai. Không bao giờ sai.”

An bật cười khô khốc: “Nhưng người ta không nghĩ vậy đâu.”

Hiếu nắm lấy tay cậu:

– “Anh nghĩ vậy. Bà nghĩ vậy. Bác sĩ nghĩ vậy. Và anh sẽ ở đây đến khi em cũng nghĩ vậy.”

Cậu ngẩn ra. Rồi gật đầu. Không nói nữa.

Nhưng trong lòng, lần đầu tiên, có một mầm non nhỏ… mọc lên từ đống đổ nát.

Một niềm tin mỏng manh, nhưng thật.

Đêm ấy, An ngủ được. Trọn một giấc.

Không mộng mị. Không gào khóc.

Chỉ là giấc ngủ dài sau bao tháng ngày vật vã.

Và đó… chính là sự bắt đầu.

Thành phố Gyeongju vào đầu xuân vẫn còn lạnh, nhưng cơn gió không còn mang theo cái rét buốt đến thấu xương như trước nữa. Từng nhành cây khô trụi lá bắt đầu rục rịch, trồi ra những mầm non xanh thẫm, như thể thiên nhiên đang thì thầm: “Mọi thứ sẽ ổn thôi.”

An cũng thế.

Cậu vẫn chưa cười lại được như xưa. Nhưng đôi mắt đã không còn vỡ vụn. Cậu vẫn hay im lặng, nhưng không còn khước từ mọi thứ.

Buổi sáng, cậu bắt đầu giúp bà dọn dẹp nhà, lau cái bàn gỗ đã sờn mà bà hay ngồi thêu, gấp lại quần áo cho vào tủ. Chiếc hộp sữa nhỏ hôm nào Minh Hiếu mang đến, cậu vẫn giữ, đặt ngay đầu giường – không phải vì cần nó, mà vì bên trên vẫn còn dòng chữ viết tay mà cậu đã đọc lại không biết bao lần.

“Uống sữa cho ấm bụng. An mà không uống là anh buồn đấy.”

Chẳng hiểu sao, nó khiến lòng cậu dịu lại. Như một bàn tay dịu dàng chìa ra giữa bầu trời đầy sấm chớp hôm ấy.

Tối thứ Ba, Hiếu đến trễ hơn thường ngày. An đang ngồi gấp giấy trên bàn học thì nghe tiếng chuông cửa.

– “Anh xin lỗi, nay họp đột xuất nên đến muộn chút.”

An ra mở cửa, nhìn anh cảnh sát cao lớn đang cúi đầu, tay cầm hộp cơm nhựa.

– “Em ăn rồi,” cậu nói, rồi liếc hộp cơm trên tay anh, “...nhưng chắc vẫn ăn được nữa.”

Hiếu khẽ cười.

– “Anh biết em sẽ vậy mà.”

Hai người ngồi ăn trên bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Bà An đã đi nghỉ từ sớm. An mở nắp hộp ra, trong đó là canh rong biển, cơm trứng cuộn và ít rau xào. Cơm vẫn còn hơi ấm.

An không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ăn. Hiếu nhìn cậu một lúc, rồi hỏi nhỏ:

– “Hôm nay ổn chứ?”

An gật đầu.

– “Bác sĩ nói em đang dần vượt qua phản ứng hoảng loạn. Đêm qua em không mơ.”

Hiếu nghe mà lòng nhẹ hẳn. Anh đưa tay rót cho cậu ly nước.

– “Tốt lắm. Mỗi bước nhỏ như thế đều là chiến thắng đấy.”

An cúi đầu, thì thầm:

– “Nếu không có anh... chắc em vẫn còn nằm trong bệnh viện, không chịu mở miệng…”

Vài ngày sau, An theo Hiếu đến đồn cảnh sát lần đầu tiên kể từ khi bị hại.

Không phải để gặp ai, chỉ là cậu muốn xem nơi mà anh làm việc hàng ngày – nơi mà trước đây cậu từng tưởng là thứ xa vời, nhưng giờ đây lại là nơi cậu có thể tìm được sự an toàn.

Hiếu dắt cậu vào bằng cửa sau, tránh ánh mắt nhiều người. Anh dẫn An đến phòng nghỉ riêng trong trụ sở.

– “Căn phòng này là của anh. Nếu sau này em cảm thấy không ổn ở trường, hoặc đi đâu đó mà thấy bất an, có thể tới đây.”

An nhìn quanh. Căn phòng nhỏ, đơn giản, nhưng gọn gàng. Có giá sách, bàn làm việc và một chậu cây xương rồng nhỏ đặt ở bệ cửa sổ.

– “Cây này… nhìn giống em ghê,” An bất ngờ lên tiếng.

– “Sao lại giống?” Hiếu bật cười.

– “Nhỏ, dễ quên, nhưng mà… rất bền bỉ.”

Hiếu đứng nhìn cậu thật lâu. Trong một khoảnh khắc, tim anh co lại. Chắc cậu không nhận ra, nhưng anh thì biết – An đang dần đứng dậy, theo một cách vô cùng kiên cường.

Chiều thứ Năm, cậu bất ngờ tới đồn cảnh sát một mình, cầm theo túi đựng cơm. Trời hôm ấy đổ mưa nhẹ.

– “Anh có ở đây không?” – cậu gửi tin nhắn.

Chưa đến một phút sau, Hiếu chạy ra tận cổng đón, áo khoác chưa kịp mặc.

– “Trời mưa mà đi bộ tới à? Ướt rồi này!”

An nhìn anh, rút từ balo ra hộp nhựa, miệng lầm bầm:

– “Lần trước anh nấu cho em. Hôm nay em đáp lễ.”

Hiếu mở nắp ra, thấy trong đó là thịt kho trứng – món anh từng kể là yêu thích nhất khi còn nhỏ. Lòng anh như tan chảy.

– “Anh cám ơn nhé.”

An ngồi cùng anh dưới mái hiên, nghe mưa rơi tí tách ngoài kia.

– “Em muốn biết… vụ án của em có tiến triển gì không?”

Hiếu ngừng lại, rồi lắc đầu.

– “Kẻ đó xóa sạch mọi dấu vết. Nhưng anh không bỏ cuộc. Không phải chỉ vì em… mà còn vì công lý.”

An im lặng hồi lâu, rồi hỏi:

– “Anh không thấy em… phiền sao?”

– “Không. Em chưa từng phiền.”

Câu trả lời khiến cổ họng cậu nghèn nghẹn.

Một tối muộn, bà An bất chợt nói khi cả hai bà cháu đang xem tivi:

– “Cháu bà nay khác lắm. Đôi mắt có thần hơn rồi.”

An ngẩng lên, mỉm cười.

– “Cháu ổn hơn rồi.”

Bà gật đầu.

– “Người ta nói, trái tim bị rạn rồi thì sẽ yếu đi. Nhưng bà nghĩ ngược lại – nó sẽ mạnh lên, vì từng biết đau, từng biết vỡ. Cháu của bà là người như thế.”

Tuần sau, An được giáo viên chủ nhiệm liên hệ, hỏi thăm chuyện đi học lại.

Cậu phân vân.

Nhưng Hiếu bảo: “Em không cần vội. Chỉ cần em không từ bỏ.”

Và An đồng ý quay lại trường từ tuần kế tiếp – không phải để cố gắng như cũ, mà để đối mặt và vượt qua.

Vào ngày đầu quay trở lại lớp, trời nắng nhẹ, hoa mận đầu xuân đã nở trắng đầu hẻm.

Hiếu đưa cậu tới cổng trường. Trước khi bước xuống xe, An quay lại nhìn anh.

– “Cám ơn… vì đã ở bên em. Thật đấy.”

Hiếu không nói gì, chỉ đưa tay đặt lên đầu cậu, vuốt nhẹ mái tóc.

– “Anh ở đây, và sẽ luôn như thế.”

An bước qua cánh cổng trường.

Phía sau cậu là những ngày tăm tối.

Phía trước cậu là một hành trình mới – hành trình làm lại từ đầu, với vết thương chưa lành hẳn, nhưng mang theo một trái tim vẫn còn đủ chỗ để yêu thương, để tin tưởng, và để sống tiếp.

Buổi sáng Gyeongju hôm nay trời đầy nắng, nhưng không gắt. Mọi thứ như được phủ một lớp ánh sáng dịu dàng, nhẹ bẫng như hơi thở đầu ngày. Trong căn nhà nhỏ, An thức dậy từ sớm hơn thường lệ.

Không có tiếng báo thức, cũng không có ai gọi. Nhưng chẳng hiểu vì sao hôm nay cậu lại muốn dậy sớm, muốn vào bếp, muốn làm chút gì đó mang đến đồn cảnh sát.

Bà An đang cặm cụi gấp áo quần bên ngoài, ngẩng lên thấy cháu lục đục trong bếp liền mỉm cười.

– Hôm nay làm món gì đặc biệt cho “cháu rể” thế?

– Bà lại trêu nữa rồi… Không phải cho anh ấy không đâu, là làm luôn cho cả phòng đấy.

– Vậy thì là “cháu rể được ưu tiên nhất trong phòng”?

An phì cười, rồi lắc đầu nhẹ. Nhưng trong ánh mắt vẫn phảng phất một nét ngại ngùng thật dễ thương.

Trưa hôm ấy, An xách chiếc túi nhỏ tới đồn. Vẫn là những bước chân quen thuộc, nhưng hôm nay chúng không còn lặng lẽ. Cậu bước vào như một làn gió nhẹ, chào từng người trong tổ với một giọng trong veo:

– Em gửi cơm trưa ạ!

Hiếu từ phòng bước ra, vừa đúng lúc thấy An đứng trước bàn mình, đang dọn gọn từng hộp cơm.

– Em lại tự làm hết à?

– Không. Có bà phụ. Nhưng anh là người duy nhất được ăn món canh rong biển em nấu riêng đấy.

– Ồ? Đặc quyền à?

– Cũng không hẳn… nhưng anh đáng được vậy mà.

Hiếu mỉm cười. Câu trả lời của An khiến anh khựng lại một nhịp, như chạm vào một sợi dây trong lòng.

Ngồi ăn cơm cùng nhau, các đồng nghiệp của Hiếu không giấu được vẻ thích thú:

– Em An nấu ngon thật đấy!

– Có khi em chuyển nghề làm đầu bếp được luôn rồi!

– Hiếu à, có phước nha mày!

An ngượng chín cả mặt, chỉ biết cười gượng. Cậu liếc Hiếu một cái, ra hiệu “Đừng có cười nữa!”. Nhưng người kia thì lại thản nhiên chọc:

– Em ấy còn thêu khăn, gửi thư nữa mà tụi anh không biết đâu…

Cả phòng bật cười. An đỏ đến tận mang tai.

Sau bữa ăn, An phụ dọn hộp và gom rác lại. Khi bước ra hành lang, cậu nghe tiếng nói chuyện từ phòng bên cạnh.

– Anh Hiếu à? Chiều có rảnh không? Em định rủ anh uống cà phê.

Là một cô gái, đồng nghiệp của Hiếu. Giọng cô ấy rất nhẹ, có chút ngại ngùng.

An đứng khựng lại một chút. Bước chân cậu thoáng chậm đi.

Tay siết nhẹ quai túi.

Không rõ vì sao, nhưng trong lòng cậu hơi nhói. Một cảm giác lạ trào lên, như gió lạnh luồn qua tim. Không phải vì sợ mất đi Hiếu, mà là vì... nhận ra Hiếu cũng là người có thể được nhiều người khác yêu quý.

Và cậu – người từng là một cơn ác mộng sống sót – đâu phải ánh sáng gì chói lòa...

Chiều hôm đó, An không nhắn tin cho Hiếu như mọi lần. Cậu về nhà, ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời nhuộm cam.

Bà ngồi đối diện, quan sát cậu.

– Sao hôm nay không kể chuyện gì cho bà nghe?

An khẽ lắc đầu.

– Không có gì đâu ạ… chỉ là… con nhận ra có nhiều người cũng quý anh Hiếu. Anh ấy tốt. Ai mà chẳng thích.

– Ừ thì đúng. Nhưng bà thấy, Hiếu chỉ nhìn mỗi cháu thôi.

– Bà nói gì thế…

– Nói thật lòng. Bà già này đâu có ngu.

An cười khẽ. Nhưng tim vẫn còn một khúc nghèn nghẹn.

Tối đó, điện thoại cậu rung lên. Là Hiếu.

“Hôm nay có chuyện gì à? Em hơi lạ.”

An nhìn tin nhắn, không vội trả lời. Một lúc sau, cậu mới nhắn lại.

“Chỉ là… tự dưng em thấy mình không xứng.”

Chỉ một giây sau, cuộc gọi tới. Hiếu gọi hẳn, không nhắn nữa.

– Em đang ở đâu?

– Ở nhà.

– Ra đầu ngõ. Anh tới rồi.

An khựng lại. Sao lại nhanh như vậy?

Nhưng cậu vẫn đứng dậy, khoác áo. Lúc bước ra, ánh đèn đường chiếu lên dáng người quen thuộc đứng đó, trong tay là một túi giấy nhỏ.

– Gì vậy anh?

– Bánh nướng em thích. Mua lúc chiều mà tính để mai đưa.

– Vậy... anh có đi uống cà phê với chị kia không?

Hiếu bật cười.

– Gì cơ? Em ghen à?

An quay mặt đi, không trả lời.

– Anh từ chối rồi.

– Tại sao?

– Vì người anh muốn uống cà phê cùng, đang buồn vì lý do ngốc nghếch nào đó. Anh phải đến trước.

Hai người ngồi trên băng ghế đầu ngõ. Trời mát, gió thổi từng đợt nhẹ. Hiếu bóc bánh, đưa cho An.

– Này. Em buồn thì nói. Đừng tự gặm nhấm.

– Em thấy em chẳng có gì cả, anh biết không. Quá khứ thì tan vỡ, hiện tại thì… em chỉ biết sống ngày nào hay ngày đó.

– Em còn có bà. Có những người bạn đã quay lại, và… có anh.

An không đáp. Một lúc sau, cậu thì thầm:

– Anh từng bảo anh bảo vệ em. Nhưng em… em cũng muốn được bảo vệ anh.

– Em làm được rồi mà.

– Hả?

– Em giúp anh nhớ ăn. Làm cơm cho cả đội. Là người duy nhất anh chờ tin nhắn mỗi ngày. Anh không nói suông đâu.

An nhìn anh. Lần đầu tiên, ánh mắt cậu không lẩn tránh.

Khi trở về nhà, cậu nằm lên giường, bật điện thoại. Cậu mở lại tin nhắn cũ từ Hiếu – những câu ngắn ngủi, đơn giản, nhưng đều đúng lúc cậu cần. Những lúc không ai hỏi han, những lúc cậu chẳng biết bấu víu vào đâu, anh luôn là người đầu tiên nhắn “Em ổn không?”.

Và giờ, An muốn là người làm điều đó cho anh.

Ngày hôm sau, An đến sớm, đứng chờ Hiếu ở cổng đồn cảnh sát. Khi thấy anh tới, cậu giơ tay:

– Em có thể đi mua đồ ăn sáng cùng anh được không?

– Dĩ nhiên. Nhưng mà em đã ăn chưa?

– Em ăn rồi. Nhưng em vẫn muốn đi cùng.

Từng ngày trôi, An thay đổi. Cậu không còn là người lặng lẽ chỉ biết chịu đựng. Giờ đây, cậu biết hỏi han, biết mở lời, và biết... thể hiện rằng mình quan tâm.

Và có một thứ dần lớn lên trong lòng hai người, rất chậm – nhưng vững chắc.

Không ai nói ra. Nhưng đều biết.

Tối hôm đó, trời đổ mưa nhẹ. Hiếu đang ngồi đọc hồ sơ thì chuông cửa vang lên.

An đứng đó, tay cầm ô, ướt mưa một chút, nhưng vẫn cười.

– Em mang trà gừng tới cho anh.

– Em ướt hết rồi…

– Không sao. Em đi nhanh mà.

Hiếu kéo tay cậu vào trong, lấy khăn lau tóc cho cậu. Không ai nói gì, chỉ là tiếng mưa rơi bên ngoài làm nền cho một khoảnh khắc yên bình. An tựa đầu vào vai anh, khẽ nói:

– Em không còn sợ bóng tối nữa rồi.

Và lần đầu tiên trong đời, cậu muốn ở cạnh một người lâu dài.


Bạn cần đăng nhập để bình luận