Bí Mật Giấu Kín!

2

Buổi sáng ngày hôm sau, tuyết vẫn rơi nhẹ trên mái ngói cũ kỹ của ngôi nhà nhỏ, nơi hai bà cháu tôi sống. Tôi tỉnh dậy từ rất sớm, khi bầu trời vẫn còn xanh xám. Mùi ẩm lạnh của mùa đông len vào từng kẽ chăn khiến tôi rùng mình.

Tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, tránh để bà thức giấc. Căn bếp nhỏ bé đã lạnh toát, tôi run rẩy với tay lấy áo khoác rồi bắt đầu nhóm lửa nấu nước. Từ khi mẹ mất, tôi đã quen với việc dậy sớm làm việc nhà thay bà. Dù lạnh đến mấy, chỉ cần thấy bà ấm bụng là lòng tôi cũng thấy yên.

Một lát sau, bà tôi lục đục tỉnh dậy. Bà cười hiền nhìn tôi qua ánh lửa bếp.

– Sớm vậy hả cháu? Không ngủ thêm chút nữa đi?

– Con muốn nấu cháo cho bà ăn sáng. Hôm nay lạnh lắm, bà ăn cho ấm bụng nhé.

Tôi đáp lại bằng một nụ cười thật tươi, tay vẫn đều đều khuấy nồi cháo đang sôi. Mùi cháo gạo rang lan ra khắp căn nhà nhỏ, khiến sáng nay không còn quá lạnh nữa.

– Bà đỡ ho chưa ạ? – Tôi nghiêng đầu hỏi khi bà khẽ ho vài tiếng.

– Còn ho xíu thôi, chắc do thời tiết thôi mà. Bà già rồi, phải phụ thuộc vào cháu thôi.

Nghe câu đó, sống mũi tôi cay cay. Tôi không nói gì nữa, chỉ đặt tô cháo lên bàn và kéo ghế ngồi ăn cùng bà. Cả hai bà cháu cứ thế ăn cháo trong ánh sáng mờ nhạt của bình minh mùa đông, tiếng thìa va vào bát nghe cũng ấm áp.

Ăn xong, tôi thu dọn rồi vội vã thay đồng phục học sinh. Trường học chỉ cách nhà tôi khoảng mười phút đi bộ, nhưng sáng nào đi qua con đường tuyết phủ trắng cũng khiến tôi vừa buốt vừa... nhẹ lòng. Vì ít nhất, tôi vẫn được đi học, vẫn còn tương lai phía trước, dù nhỏ bé.

Đến lớp, tôi như thường lệ ngồi ở bàn gần cửa sổ. Vài ánh mắt từ các bạn cùng lớp hướng về tôi. Không phải ánh nhìn thân thiện gì. Tôi quen rồi. Là học sinh vừa nghèo vừa đi làm thêm, tôi dường như là đối tượng hoàn hảo để mỉa mai trong lớp học này.

Một lúc sau, khi tôi đang cặm cụi ghi chép bài thì một tờ giấy bay tới bàn tôi:

"Con nghèo bán thuốc không được thì bán thân đi cho nhanh :)))"

Tôi khựng lại vài giây, siết nhẹ cây bút trong tay. Tôi không quay lại nhìn ai là người gửi. Tôi chỉ lặng lẽ xé tờ giấy, nhét vào túi áo, rồi tiếp tục viết. Những điều này... tôi quen rồi. Không phải lần đầu.

---

Tan học, tôi đi bộ thẳng đến cửa hàng tiện lợi GS25 quen thuộc. Trời mỗi lúc một lạnh hơn, từng lớp tuyết đọng dày thêm dưới đế giày, lạo xạo mỗi bước tôi đi. Vừa đến cửa hàng, chị quản lý đã vẫy tôi vào:

– An, hôm nay bận lắm đấy. Có đợt hàng nhập thêm và cả khu phía đông mới có lễ hội.

– Dạ! Em hiểu rồi ạ!

Tôi thay đồng phục rồi bắt tay ngay vào việc. Hôm nay người ra vào cửa hàng nhiều hơn hẳn, phần vì thời tiết, phần vì cuối tuần. Tôi tay chân thoăn thoắt, vừa xếp hàng, vừa gật đầu chào khách. Chỉ đến khi có một giọng nói quen thuộc vang lên phía quầy thu ngân, tôi mới khựng lại.

– Cho anh một chai nước ấm và viên ngậm họng nhé.

Tôi ngẩng lên – đúng là anh ấy.

Minh Hiếu.

Hôm nay anh mặc thường phục, nhưng nét nghiêm nghị, lạnh lạnh vẫn còn nguyên. Tôi thuần thục quét mã hàng, ánh mắt cố không nhìn thẳng vào anh nhưng cũng không giấu được sự rung động trong tim.

– Em vẫn đi làm cả cuối tuần à?

– Dạ. Ở nhà có bà chờ cơm nên em cũng tranh thủ đi sớm về sớm.

– Ừ, cố gắng giữ ấm nhé. Dạo này nhiều người cảm cúm lắm.

Tôi gật đầu, miệng mím cười, tim thì như nhảy loạn. Sao tự nhiên lại quan tâm mình vậy chứ?

Anh bước ra khỏi cửa hàng. Tôi nhìn theo bóng lưng anh một lúc lâu, cho đến khi anh hòa vào dòng người qua lại đầy tuyết trắng.

---

Chiều muộn, tôi trở về nhà, người mệt rũ nhưng trong lòng lại kỳ lạ là rất yên. Bà tôi vẫn chờ tôi ở bàn ăn, hôm nay bà đã nấu canh rong biển với trứng. Tôi và bà lại ăn cùng nhau, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện nhỏ nhặt.

– Bà ơi, con thấy cảnh sát Hiếu tốt thật đó. Anh ấy... hay đến cửa hàng mua đồ, lần nào cũng lễ phép nữa.

– Cháu để ý người ta rồi đúng không? – Bà tôi cười híp cả mắt.

– Ơ đâu có... – Tôi đỏ mặt, cúi gằm xuống bát cơm.

– Được đấy, bà duyệt! Cảnh sát thì chắc chắn, sau này còn che chở cho cháu.

Tôi bật cười, tiếng cười hòa cùng mùi cơm nóng và mùi ấm áp của căn nhà nhỏ.

Tối đó, tôi ngồi bên bà, hai bà cháu xem tivi một chút rồi cùng chui vào chăn ngủ. Bà ôm tôi từ phía sau, tay bà gầy và lạnh, nhưng lòng tôi lại thấy rất ấm.

– An này… nếu một ngày bà không còn bên cháu nữa, cháu vẫn phải sống thật tốt nhé. Nhớ không?

Tôi lặng đi vài giây. Giọng bà trầm, rất nhỏ, như gió thổi qua vách gỗ mỏng.

– Bà đừng nói vậy mà... cháu còn chưa kịp mua áo mới cho bà mà...

Bà cười khe khẽ, tôi quay lại ôm bà thật chặt hơn. Không hiểu sao đêm nay tôi lại thấy lo sợ mơ hồ. Ngoài trời, tuyết vẫn rơi – rơi không ngừng như một lời báo trước nào đó mà tôi không thể hiểu được.

Tôi nhắm mắt lại. Lòng chỉ mong ngày mai sẽ lại yên bình như hôm nay...

---

Nhưng số phận thì đâu bao giờ hỏi trước ý kiến của chúng ta.

Sáng nay trời lạnh hơn hôm qua. Tuyết đọng dày trên mái hiên, phủ trắng cả con hẻm nhỏ trước nhà. Tôi thức dậy từ sớm như mọi ngày, vươn người trong tấm chăn len cũ kỹ rồi rón rén rời khỏi giường. Bà vẫn đang ngủ say, hơi thở đều đều nhẹ như tiếng gió, tôi không nỡ đánh thức bà.

Tôi mở cửa, bước chân ra ngoài. Không khí lạnh như lưỡi dao nhỏ cứa vào má, gió mùa lùa qua cổ áo khiến tôi rùng mình. Tay cầm theo chiếc chổi cũ, tôi bắt đầu quét tuyết đọng trước ngõ, tuy không ai bắt làm nhưng tôi nghĩ bà sẽ vui khi tỉnh dậy thấy lối đi sạch sẽ.

Mỗi lần quét tuyết, tôi lại nhớ đến mẹ. Mẹ từng bảo: “Tuyết phủ trắng như tâm hồn con gái vậy, An à. Đừng để ai giẫm lên nó quá nhiều nhé…” Khi mẹ mất vì tai nạn lao động, câu nói ấy vẫn cứ ám lấy tôi.

Tôi nhìn lên trời. Mây xám, nặng trĩu.

---

Hôm nay tôi đi học như thường lệ. Lúc tôi đến lớp, các bạn đã gần đầy đủ. Tôi lẳng lặng đi vào, tránh ánh nhìn của những người từng ném lời xấu vào mình. Tôi không muốn trả lời, không muốn giải thích. Tôi chỉ muốn… yên.

Tiết đầu tiên là Văn. Cô giáo bước vào lớp, nghiêm nghị gọi tên:

– Trần An, lên bảng. Đọc đoạn văn phân tích nhân vật Thúy Kiều trong đoạn trích “Trao duyên”.

Tôi đứng dậy, tim đập thình thịch. Mắt tôi nhìn lướt qua trang sách, cố nhớ lại những gì mình đã đọc đêm qua dưới ánh đèn nhỏ trong gian bếp, khi bà đang ho khan từng cơn ở phòng ngoài. Tôi biết mình đã học. Nhưng khi đứng đây, giữa ánh nhìn, giữa gió lạnh rít qua khung cửa sổ… mọi thứ mờ đi.

– Em… em xin lỗi, em không nhớ rõ ạ…

Giọng tôi lí nhí, không đủ lớn để át qua tiếng xì xào phía sau.

– Em không chuẩn bị bài? Cả lớp nhìn đi, nếu ai cũng như em thì cô không cần giảng nữa!

Tôi cúi gằm mặt, tay siết chặt vạt áo đồng phục.

---

Ra chơi, tôi vừa bước ra khỏi lớp thì đám học sinh hôm trước đã chờ sẵn. Nhóm học sinh giàu có, sang chảnh, lúc nào cũng toả mùi nước hoa đắt tiền và cái kiêu ngạo trong mắt.

– Ơ kìa, thiên thần nghèo của chúng ta đây rồi~

Một đứa kéo khăn choàng cổ tôi, giật mạnh. Tôi chưa kịp phản ứng thì có đứa phía sau dúi đầu tôi xuống tuyết.

– Cho mày mát não tí! Đỡ ngáo nghèo! – Một giọng con gái cười khanh khách.

Tôi lảo đảo ngồi dậy, cố giữ cho mình không khóc. Khăn quàng đã bị ném xa. Mắt tôi mờ đi vì nước mắt bị đông lại, nhưng tôi vẫn lặng lẽ đứng dậy, cúi người nhặt khăn, lau tuyết rồi đi. Tôi không thể đánh lại. Tôi chỉ có thể nhịn. Vì tôi còn bà. Vì tôi không được phép mất thêm thứ gì nữa…

---

Tôi đến cửa hàng GS25 trong bộ dạng lấm lem. Gương mặt tôi chắc đỏ bừng vì lạnh, tóc tai vẫn còn dính những mảnh tuyết chưa tan. Tôi đứng ngay quầy thu ngân, cố bình ổn hơi thở.

– Em vừa đánh nhau à?

Giọng nói trầm quen thuộc vang lên. Tôi ngẩng lên – là anh Minh Hiếu.

Hôm nay anh mặc cảnh phục. Bóng dáng thẳng tắp, gọn gàng. Đôi mắt anh nhìn tôi, hơi nhíu lại.

– Không… không phải… Em chỉ… bị trượt chân thôi… – Tôi nói dối.

Anh không nói gì. Chỉ mở ba lô, lấy ra một chiếc khăn tay màu xám và lau nhẹ lên má tôi. Bàn tay anh ấm. Tôi giật mình một chút, nhưng không né tránh.

– Em đừng để ai bắt nạt. Anh là cảnh sát. Nhớ chưa?

Tôi khẽ gật.

Anh rút ví, mua một hộp sữa nóng. Đặt hộp sữa vào tay tôi, giọng nghiêm lại:

– Đứng yên đây. Uống hết rồi làm gì thì làm.

Tôi ngơ ngác đứng đó, hai tay ôm hộp sữa giấy đang toả nhiệt. Hơi nóng lan từ lòng bàn tay lên đến má, đến tim. Tôi không biết tại sao hôm nay mình lại thấy nghẹn nơi cổ họng.

Khi anh rời đi, tôi vẫn còn đứng đó.

Chị quản lý bước đến vỗ vai tôi:

– Cảnh sát đẹp trai chăm em kỹ quá nhỉ? Mặt đỏ ửng hết rồi kìa!

Tôi bật cười, cười thật nhẹ.

---

Tối đó, tôi lại về nhà như mọi ngày. Bà đã nấu sẵn một nồi canh rong biển, còn cắt thêm kim chi trộn mè – món tôi thích.

– Hôm nay có gì vui không?

– Có ạ. Con… được người ta đưa cho hộp sữa nóng. Cũng ấm lắm.

Bà cười hiền, gắp thêm miếng trứng vào bát tôi:

– Cái gì từ tấm lòng thì luôn ấm. Đừng để bị lạnh nhé, cả ngoài da lẫn trong lòng, An ạ.

Tôi gật đầu, mắt rưng rưng.

Tối đó, tôi mở hộp sữa đã nguội, giữ lại vỏ hộp. Cái hộp chẳng còn ấm nữa, nhưng cảm giác khi anh đặt nó vào tay tôi vẫn còn. Có lẽ… có ai đó đang nhìn thấy mình. Có lẽ mình… không hẳn là một mình trên thế giới này.

Tôi ngủ thiếp đi trong tiếng thở của bà, tiếng tuyết rơi, và hình ảnh của anh – người con trai mặc đồng phục xanh giữa nền trắng của thành phố Gyeongju mùa đông.

Ngày mai... có lẽ sẽ lạnh hơn hôm nay. Nhưng có sao đâu, nếu có một hộp sữa nóng nữa trong tay.


Bạn cần đăng nhập để bình luận