Bí Mật Giấu Kín!

Ngoại truyện (3)

Mọi chuyện tệ đi từ khi nào nhỉ? 

Em cũng không nhớ rõ hôm đó là ngày bao nhiêu.

Chỉ nhớ là một buổi tối mùa đông, muộn hơn mọi ngày vì buổi sinh hoạt đội tuyển kéo dài.

Thầy cô về hết. Trường tắt đèn. Mấy đứa học sinh tỉnh khác được xe phụ huynh tới đón.

Còn em - mang balo cũ, cuốn sách thi dày gấp đôi người, và tờ giấy khen in nhòe vì mưa bụi.

Em bước về một mình.

Đường vắng.

Tối.

Thành phố khi lên đèn không dành cho những đứa trẻ lạc đường.

---

Có tiếng bước chân.

Nhưng em không kịp quay đầu.

Một bàn tay bịt miệng.

Một cơ thể đẩy ngược em vào bức tường lạnh phía sau tiệm sửa xe đã đóng cửa.

Em đã vùng vẫy.

Đã cố hét.

Cổ họng rát, phổi như vỡ, nhưng không âm thanh nào phát ra - chỉ là tiếng rít câm lặng giữa cổ.

Mắt em mờ đi.

Chân quẫy đạp, đá vào khoảng không.

Một chiếc mũ trùm đầu. Một mùi lạ. Một bóng người.

Không rõ mặt. Không nghe giọng.

Chỉ còn lại tiếng thở gấp - và tiếng rách nhỏ hơn cả tiếng tim em vỡ.

---

Sau đó… không gì cả.

Em tỉnh dậy sau bãi cỏ ven đường.

Quần xộc xệch. Đầu gối trầy xước. Một mảng da sưng tím.

Không ai đứng gần. Không ai đỡ em dậy.

Em đã tự bò.

Tự kéo áo.

Tự đứng lên.

Và tự hiểu rằng: mình đã không còn là một đứa trẻ nữa.

---

Về đến nhà, em không nói gì.

Chỉ nhét hết sách vở vào gầm giường.

Ngồi trong góc tường, run như chưa bao giờ được run.

Mẹ em về sau đó một tiếng.

Mẹ gọi.

Mẹ mắng.

Mẹ quát em "tại sao không nghe điện thoại?"

Rồi khi nhìn thấy đầu gối em bầm, mẹ chững lại.

Không hỏi.

Chỉ băng bó.

Chỉ kéo em lại gần.

Chỉ chạm vào vai em và... thở dài.

Em gục vào ngực mẹ.

Khóc không thành tiếng.

Không phải vì đau - mà vì em đã không thể giữ được mình nguyên vẹn để dâng về tay mẹ nữa.

---

Hôm sau, người ta bắt đầu bàn tán.

-  “Nó đi tối khuya, chắc là hẹn hò ai.”

“Mấy đứa học sinh giờ yêu sớm lắm.”

“Tự ngã rồi về dựng chuyện cũng nên.”

“Con trai mà làm quá như gái bị cưỡng hiếp.”

“Chắc ăn mặc lố lăng, mới thế.”

Không ai hỏi em có ổn không.

Không ai hỏi em đã sợ thế nào.

Không ai hỏi… em còn ngủ được không.

---

Em đi học như cái bóng.

Chữ nghĩa không chui vào đầu nữa.

Mỗi lần mở sách là một lần tim em thắt lại, vì con đường về nhà hôm ấy vẫn in trên giấy - từng vết dơ, từng đốm tối, từng bóng người xa lạ.

Cô chủ nhiệm chỉ hỏi:

-  “Em có chắc là em không tưởng tượng?”

Bạn cùng lớp thì xì xào:

-  “Sao cái mặt đó mà có người cưỡng được?”

Cả trường - im lặng.

Còn mẹ…

Mẹ chỉ nhìn em.

Mỗi ngày.

Với đôi mắt vừa đau vừa sợ.

---

Em chưa bao giờ hỏi mẹ tin không.

Vì em biết… mẹ tin.

Tin bằng cách lau khăn cho em không để lại vết.

Tin bằng cách không gọi cảnh sát - vì ai sẽ tin một thằng bé học giỏi nhưng không nhớ mặt thủ phạm?

Tin bằng cách đợi em ngủ rồi khóc trong phòng tắm - đủ khẽ để không ai nghe.

Tin bằng cách ôm em vào lòng và chỉ nói:

-  “Mẹ xin lỗi. Mẹ đến trễ quá…”

---

Từ đêm đó, em không ngủ được nữa.

Không tin ai nữa.

Không để ai chạm vào mình nữa.

Và quan trọng nhất…

Em không còn là đứa trẻ trong vòng tay mẹ nữa.

Mà là một kẻ sống sót - với ký ức không mặt.

Rồi mẹ bỏ con đi vào giữa ngày thu…mẹ theo chiếc lá vàng bay đi trong kí ức em..

Mẹ mất vào một buổi chiều đầy gió.

Chẳng báo trước.

Chẳng đau dài.

Chỉ là một cú ngã, rồi không tỉnh lại.

Người lớn bảo do huyết áp.

Bệnh viện bảo do thiếu thuốc lâu ngày.

Bác tổ trưởng dân phố bảo “cũng phải, nghèo vậy mà.”

Em không nói gì.

Vì từ giây phút đó, em hiểu:

Không còn ai đứng giữa em và thế giới này nữa.

---

Tang lễ của mẹ - ít người đến.

Đám bạn học ngó qua rồi về.

Cô chủ nhiệm nhắn tin "chia buồn" nhưng không có mặt.

Người duy nhất đứng cạnh em trong buổi chiều đưa tiễn là… một ông hàng xóm già, từng bảo với em:

-  “Con trai mà để bị hại thì lớn lên yếu đuối lắm, cố gắng rèn thể chất nha.”

---

Hôm sau, em trở lại lớp.

Vẫn là chiếc bàn cũ, sách cũ, giọng giảng bài quen thuộc.

Chỉ có điều… mọi ánh mắt nhìn em không còn như trước.

Bạn cùng bàn đổi chỗ.

Đứa ngồi sau mượn viết xong lau như sợ dính gì đó.

Còn trong nhà vệ sinh, em nghe tiếng con bé lớp bên:

-  “Đừng lại gần nó, nhà nghèo mà còn dính phốt đêm nọ.”

“Mẹ mất rồi, sống một mình chắc phải bán thân kiếm ăn.”

“Con đó… từng bị mà còn không nhớ mặt thủ phạm, chắc gì là thật.”

Có đứa cười:

-  “Mặt đó ai thèm cưỡng. Chắc tự bịa để kiếm sự chú ý.”

---

Em nhìn mình trong gương:

Mắt trũng sâu, tay gầy, cổ áo cũ.

Không có gì đặc biệt.

Không có gì đáng thương.

Không có gì đáng được tin.

Và cũng không còn ai… để đứng về phía em mà bảo:

-  “Nó không nói dối đâu.”

---

Người lớn thì thở dài:

-  “Cũng tội, nhưng nhà đó nghèo lắm.”

“Mẹ mất rồi, ai nuôi nó đây?”

“Không khéo phải đi làm sớm, chắc gì học nổi.”

“Con trai không có chỗ dựa dễ sa ngã lắm…”

Họ nói như thể bi kịch là do em chọn.

Như thể sự im lặng là bằng chứng em dối trá.

Như thể một đứa trẻ bị cưỡng hiếp phải hét thật to, rướm máu khắp người, thì mới xứng đáng được gọi là nạn nhân.

---

Xã hội này không thương ai nghèo - mà chỉ thích xem nghèo khổ như một trò giải trí.

Người ta không nghe tiếng người yếu - chỉ nghe tiếng cười nhạo.

Không ai cần sự thật - họ cần thứ thỏa mãn định kiến của họ.

Mà em thì… không hợp với kịch bản nạn nhân lý tưởng.

Em không đẹp.

Không dũng cảm.

Không lên tiếng đúng lúc.

Và quan trọng nhất: em là con trai.

---

Sau giờ học, em đi bộ về.

Không còn ai chờ trước cổng.

Không có ai gọi về ăn cơm.

Không có tiếng mở cửa quen thuộc.

Chỉ có bầu không khí của một căn nhà vừa vắng đi người cuối cùng tin em.

---

Đêm ấy, em bật quạt, nằm trên nền gạch, mắt mở trừng nhìn trần nhà nứt vỡ.

Và lần đầu tiên em tự hỏi:

-  "Phải chăng lỗi là ở em thật?"

Rằng em không hét.

Rằng em không phản kháng đủ.

Rằng em không nhớ mặt kẻ đó.

Rằng em... đã sống sót.

Xã hội này chỉ công nhận những nạn nhân đã chết.

Còn ai còn sống… thì chắc chắn có phần lỗi.

Mùa đông năm đó lạnh hơn mọi năm.

Hoặc có thể… vì không còn mẹ nữa, nên em cảm thấy lạnh gấp đôi.

Em sống một mình trong căn nhà cấp bốn, mái tôn cũ kẽo kẹt mỗi khi gió rít.

Tiền phúng điếu mẹ đủ cho em sống vài tháng, sau đó thì không ai quan tâm nữa.

Và rồi… anh xuất hiện.

Không phải từ trên trời rơi xuống.

Anh là người từng đến đám tang mẹ - mặc cảnh phục, đứng lặng lẽ phía sau, cúi đầu trước di ảnh, không nói gì, chỉ đặt một bó cúc trắng bên bàn thờ rồi rời đi.

Lần đầu tiên em thật sự nhớ rõ mặt một người.

---

Hôm đó trời mưa nhẹ, tóc em ướt, áo mỏng dính.

Em xách túi đồ ăn về thì gặp anh đứng trước cửa, tay cầm túi thuốc và ít gạo.

Không nói nhiều, không mỉm cười - chỉ đặt xuống rồi đi thẳng.

Em không quen được sự giúp đỡ lặng lẽ như vậy.

Nên buổi tối, em lấy giấy viết cảm ơn, đem qua trụ sở công an phường.

Nhưng không kịp đưa - anh đã mở cửa, thấy em ướt mèm, rồi lặng lẽ kéo vào phòng trực ban, pha cho em ly trà gừng.

---

Sau đó… mọi thứ bắt đầu.

Anh tới thăm em vào cuối tuần.

Không gặng hỏi. Không tỏ ra thương hại.

Chỉ ngồi im trên chiếc ghế sắt méo mó, nhìn em rửa chén, dọn nhà, pha mì gói.

Một lần em sốt - anh cõng em tới trạm y tế.

Một lần em đi học về muộn - anh đạp xe lòng vòng tìm em.

Một lần em không ăn - anh ngồi trước cổng nhà đến khi em chịu mở cửa.

Em không hiểu vì sao anh tốt như vậy.

Nhưng lúc đó, em cần một người - chỉ cần một người thôi - không rời đi.

---

Tết năm đó, nhà em không có gì.

Không bánh, không hoa, không lì xì.

Chỉ có chiếc bánh chưng nhỏ anh đem tới, và cái đèn ngủ hình ngôi sao anh đặt cạnh gối, bảo:

-  “Để em ngủ ngon hơn.”

Em đã ngủ.

Lần đầu tiên sau gần một năm - ngủ thật sự.

Không mơ, không giật mình.

Chỉ là một giấc ngủ bình thường - và với em, điều đó gần như kỳ tích.

---

Sinh nhật năm mười tám tuổi, em không tổ chức.

Chẳng ai nhớ.

Cũng không mong đợi.

Nhưng anh lại nhớ.

Anh xuất hiện buổi tối, đem theo một hộp bánh kem bé xíu - có đúng một cây nến.

Trên mặt bánh ghi:

-  “Chúc em… đủ mạnh mẽ để sống tiếp.”

Không hoa mỹ. Không dài dòng.

Chỉ là cái chạm nhẹ lên đầu, rồi một câu thì thầm:

-  “Anh biết em đã rất cố gắng.”

Em đã bật khóc.

Nhưng không phải vì buồn.

Mà là lần đầu tiên… ai đó không thương hại em, không xót xa em, mà công nhận rằng em đã sống - và sống sót.

---

Những ngày đông - xuân đó, em sống nhờ sự dịu dàng hiếm hoi mà anh trao.

Cái cách anh ngồi đọc báo trong góc phòng em học.

Cái cách anh rót trà cho em mà không cần hỏi.

Cái cách anh không hỏi về quá khứ - nhưng vẫn ôm em khi em run.

Dần dần… em yêu anh.

Không phải tình yêu thiếu niên.

Không phải thứ tán tỉnh vu vơ.

Mà là kiểu yêu âm ỉ - giống như người ta yêu mặt trời sau một mùa đông dài.

Giống như người ta yêu một nơi mà mình không phải giải thích vì sao mình là mình.

---

Em không biết lúc đó anh có cảm thấy gì không.

Chỉ biết là, mỗi lần anh rời đi, em đều đứng trước cửa thật lâu.

Và mỗi lần nghe tiếng xe anh quay lại - tim em đều đập một nhịp khác thường.

Anh không bao giờ hứa gì.

Không nói “anh sẽ luôn bên em”.

Nhưng… lúc đó em chẳng cần lời hứa.

Em chỉ cần một ai đó khiến mình không thấy bẩn, không thấy hư hỏng, không thấy đáng bị chối bỏ.

Và anh - đã khiến em tin…

mình vẫn có thể được yêu.

Có lẽ là từ đó…

Tình yêu luôn là mở đầu của đau khổ nhưng cũng chính nó là viên thuốc chữa lành cho những kẻ như em …


Bạn cần đăng nhập để bình luận