Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 41 Thưởng hoa, thưởng vị Mới

Mây trôi nhẹ tênh trên trời, sương giá mờ mờ đọng dưới nền đất.

Tiếng ve râm ran, cành cổ thụ nghiêng nghiêng, giọt sương lạnh “tách” một tiếng, rơi xuống mặt nước tĩnh lặng.

Nước rờn rợn sóng, một vài cánh hoa hải đường nhè nhẹ trôi.

Trên tường cổ rêu phong, phong lan phủ sắc tím, thẹn thùng trước gió lạnh ùa về.

Trần Nhất Sinh nhấp một ngụm trà. Hơi nóng và mùi thơm lan vào trong thân thể mang đến từng tia thư thái và ấm cúng, tấm tắc:

“Trà ngon, cảnh đẹp, tâm vui, nhân sinh như thế là cùng!”

Ngồi trước mặt, thiếu nữ nhìn thiếu niên lộ ra thần thái viên mãn, nhất thời mắt phượng cong nhẹ:

“Hôm nay Trần công tử thật có nhã hứng đây?”

Nàng một tay chống cằm ngọc:

“Công tử có chuyện vui sao?”

“Vài niềm vui nhỏ mà thôi!”

Trần Nhất Sinh đặt tách trà xuống, nở nụ cười: “Hôm nay ta mạn phép quấy rầy nơi thanh tĩnh này của tiểu thư! Rất mong sẽ được tiểu thư tiếp nhận!”

“Dĩ nhiên rồi!”

Vương Diệu Chân chớp động ánh mắt, toát ra ánh sáng động nhân, tựa như vầng minh nguyệt trên trời đêm:

“Được công tử ghé thăm nơi cổ viện quê mùa này, tiểu nữ cảm thấy phi thường vinh dự và vui vẻ.”

Tiếng nói của thiếu nữ thanh như nước suối trong, mềm như tơ mới dệt, để cho trái tim của tên thiếu niên nào đó lạc một nhịp.

Hồng nhan tựa một nhành hồng trắng điểm tô sắc đỏ của nhân gian, rực rỡ mà cao quý, diễm lệ mà thoát tục.

Trần Nhất Sinh gian nan lắm mới có thể trấn an được nhịp tim như nai tơ tung tăng, nói ra:

“Được tiểu thư chiêu đãi, nếu như đến ngồi không thì thật thất lễ…”

Hắn mỉm cười đề nghị:

“Vừa đúng lúc ta tức cảnh sinh tình, nghĩ đến một món ăn, tiểu thư có muốn thưởng thức không?”

Môi đỏ thiếu nữ vẽ nên một đường cong mềm mại, nhẹ gật đầu:

“Vậy làm phiền công tử rồi!”

“Tiện tay mà thôi!”

Hắn vươn vai một cái rồi đáp, tiết trời se se lạnh này chỉ muốn nằm cuộn mình trong chăn ấm nệm êm, đánh một giấc thật ngon!

Thời điểm Nhất Sinh đứng dậy, muốn tiến vào trù phòng, đằng sau lưng bỗng truyền đến tiếng nói của thiếu nữ:

“Đúng rồi, Tiểu Thuý cũng đang ở trong bếp, công tử gọi nàng giúp một tay đi!”

“...”

Tại trù phòng, nguyên liệu được xếp ngăn nắp trong những chiếc tủ thuỷ tinh trong suốt, toả ra nhè nhẹ hơi lạnh.

Nhìn quanh một vòng, từ những nguyên liệu mộc mạc cho đến những nguyên liệu quý giá, chẳng thiếu một thứ.

Cả gian phòng rộng rãi nhưng sạch sẽ, sáng loáng, vật dụng tề chỉnh, dường như một hạt bụi cũng chẳng có cửa xuất hiện tại nơi này.

“Xoẹt”

Trần Nhất Sinh nhấn nhẹ, thoáng chốc con dao phay chẻ đôi một củ bắp cải như chẻ miếng đậu phụ.

Tuy nhiên giờ phút này, vẻ mặt Nhất Sinh gượng gạo dị thường, không chú ý đến củ bắp cải xanh mởn đã được cắt ra. Trái lại, tầm mắt đặt ở một góc cột gần đó, nơi thấp thoáng một cái đầu nhỏ chui ra, im ắng quan sát chỗ này suốt từ nãy đến giờ.

Hắn nhặt một củ cải, cầm dao gần cả phút trời nhưng chẳng thể nào hạ đao đoạt mệnh.

Rốt cuộc, Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, trong giọng nói tràn ngập bất đắc dĩ:

“Tiểu Thúy cô nương, trên mặt ta có dính cái gì sao?”

Bị vạch trần, Tiểu Thuý ngượng ngùng cười một tiếng, nhanh chóng tiến tới chỗ thiếu niên.

Đến nơi, nàng dùng một con mắt tròn vo nhìn chăm chú, nhu nhu đáp: “Chỉ là lần đầu tiên có một nam nhân đến cổ viện của tiểu thư, nên ta thấy tò mò mà thôi!”

Trần Nhất Sinh giật giật mép mép, cứ có cảm giác ánh mắt của nàng nhìn ta như một con thú lạ cần nghiên cứu, vô cùng đáng ngại!

Hắn đành lên tiếng: “Chẳng lẽ Trần Thái… khụ, Trần thiếu chủ chưa từng đến đây sao?”

Tiểu Thuý mờ mịt: “Tại sao Trần thiếu chủ muốn đến chỗ này?”

Vẻ mặt Nhất Sinh trở nên cổ quái, đáp:

“Trần thiếu chủ là hôn phu của tiểu thư nhà ngươi, cũng xem là nửa chủ nhân tại nơi này! Đến đây là đương nhiên, sao nhìn cô nương lạ lẫm như vậy?”

Hắn từng nghe đồng Trần Gia muốn trở thành thông gia với Vương Gia, đối tượng là thiếu chủ Trần Thái Văn và đại tiểu thư Vương Diệu Chân.

Trưởng bối hai gia tộc có vẻ rất nhiệt tình với mối nhân duyên này.

Theo lẽ thường, có một tiểu nương tử sắp cưới nhan sắc mỹ miều như thiên tiên, Trần Thái Văn mỗi ngày đều chết chìm với mỹ sắc ở nơi này mới đúng!

Đằng này... cớ sao ta là nam nhân đầu tiên? Trần Nhất Sinh nghĩ thầm.

“Trần thiếu chủ quán xuyến cả trăm việc tại gia tộc, tất nhiên là chẳng rảnh rỗi để đến nơi này của tiểu thư ta!”

Tiểu Thuý trầm ngâm một thoáng, rồi ra vẻ dĩ nhiên mà nói:

“Huống chi tiểu thư đã dặn ta, Trần thiếu chủ là người lạ, mà người lạ thì cấm tiến vào cổ viện dù chỉ một bước!”

Trần Nhất Sinh mở to mắt, thần sắc phi thường quái lạ.

Nói vậy có nghĩa là, ta vào chỗ này còn trước cả người đáng lẽ là nam chủ nhân của nó?

Hắn chỉ cảm giác sống lưng lạnh toát, tóc gáy dựng đứng, vô thức rùng mình.

Đáng chết, ta sau này gặp mặt Trần Thái Văn nhất định sẽ tránh né mà đi đường vòng, có vậy mới giữ được cái mạng nhỏ!

Hắn trong thâm tâm run sợ, nhưng ngoài mặt cười vui vẻ: “Haha, nghe cô nương nói vậy, ta thấy mình thật là may mắn nha!”

Đôi con ngươi xoay một vòng, Trần Nhất Sinh nịnh nọt:

“Ta chỉ là một người mới, lạ nước lạ cái, rất mong sẽ được một vị tiền bối đi trước như cô nương chỉ điểm!”

“Ta chỉ là một thị nữ, sao dám xưng tiền bối trước mặt công tử?”

Dù miệng nói là thế, nhưng miệng thiếu nữ vểnh cao, ánh mắt tràn ngập ý cười, xem chừng là rất thích thú với danh xưng mà tên thiếu niên tặng cho nàng.

Vì tâm tình tốt, nên Tiểu Thúy cũng quyết định chỉ cho Nhất Sinh vài đường tâm pháp của tiểu thị nữ:

“Tiểu thư thật ra rất dễ thân cận, chỉ cần công tử thật tâm với nàng, nàng cũng sẽ tiếp đãi công tử như thượng khách!”

“Đa tạ cô nương chỉ điểm!” Trần Nhất Sinh chắp tay, nghiêm nghị nói ra.

Hắn tiếp đó chộp tới một củ cải trắng, múa dao vài đường, củ cải đã được thái ra thành từng miếng mỏng, lên tiếng:

“Cô nương phụ ta nấu ăn cho tiểu thư được không?”

“Dĩ nhiên rồi!”

Tiểu Thuý gật gật đầu nhỏ, cũng ngồi cạnh giúp nhặt rau, vừa nhặt vừa trò chuyện phiếm:

“Tiểu thư rất tán thưởng món ăn của công tử! Nàng cho rằng chúng rất mới mẻ và độc đáo!”

Trần Nhất Sinh đang sắc ớt, cười đáp:

“Trù nghệ nghiệp dư mà thôi, so với tài nghệ nấu nướng của thiếp thân thị nữ của Vương Gia đại tiểu thư chỉ như đom đóm so với ánh trăng!”

“Hôm trước mâm tiệc mà cô nương nấu ra món nào món nấy đều tinh xảo thơm ngon, ta nhìn mà phục sát đất!”

“Tiểu thư rất thích ăn ngon, nên là một thị nữ như ta cũng cần học nấu thật ngon để phục thị tiểu thư!”

“Cô nương thật là một thị nữ có tâm!”

“Hì hì”

"..."

Trên bàn ăn, một nồi gốm sứ đặt trên ngọn lửa cháy riu riu.

Trong nồi, nước đỏ thẫm sôi nghi ngút, mang theo từng sợi khói trắng tỏa ra nơi này, mùi của gừng già và sả thơm thoang thoảng nơi chóp mũi. Xung quanh nồi gốm, những dĩa thịt tươi, thủy sản, rau củ, nấm, đậu phụ,… được đặt ngay ngắn.

Tiếng nước sôi ùng ục, màu đỏ thẫm của nước và đượm mùi thơm nồng hoà quyện với nhau, thoáng chốc xóa tan cái lành lạnh của tiết trời.

Trần Nhất Sinh nhìn hai thiếu nữ, một người ngồi đoan trang một người nhu thuận đứng cạnh, nhưng ánh mắt đều tương tự đặt tại nồi gốm.

Hắn dang tay, cười niềm nở:

“Đây là một điểm thành ý của ta, mong là tiểu thư đừng chê!”

Vương Diệu Chân quan sát món ăn một thoáng, rồi ngẩng đầu nhẹ giọng đề nghị:

“Mời công cùng dùng tiệc với tiểu nữ.”

“Đây là ta nấu riêng cho tiểu thư, sao dám mạo muội ngồi ăn chung mâm?” Trần Nhất Sinh vội từ chối.

“Tiểu nữ và công tử cũng không phải là chưa từng ăn chung!” Vương Diệu Chân nhoẻn miệng cười.

Một đêm đó nàng và tên thiếu niên này cùng nhau chinh chiến, diệt sạch cả một nồi mì gà tiềm, trong quá trình đó hai người cùng ăn cùng ngồi thoải mái với nhau, cũng chẳng có trịnh trọng như lúc này.

Đoạn, giọng nói thiếu nữ mang theo ý vị không cho phép nghi ngờ:

“Xem như là thử độc đi? Ai biết công tử có đánh ý đồ xấu với tiểu nữ mà cho độc vào món ăn không?”

“Thử độc?” Trần Nhất Sinh dở khóc dở cười, tiếp đó vỗ vỗ ngực, nghĩa chính ngôn từ đáp:

“Ta đành dùng chính thân mình để chứng minh trong sạch rồi!”

Thấy thiếu niên ngồi xuống, Vương Diệu Chân vừa lòng gật đầu, tiếp đó quay sang nói với tiểu thị nữ đứng cạnh:

“Đến, ngươi cũng cùng ăn với ta đi!”

“Ah?” Tiểu Thúy ngẩn ngơ.

“Đừng ngây ra đó, chậm chân là trưa nay nhịn đói nha!” Vương Diệu Chân giục.

Nàng ngắm nhìn món ăn thịnh soạn, giọng thổn thức và vui vẻ: “Món ăn ngon mà thưởng thức một mình thì thật phí phạm, tiểu nữ cho rằng cùng ăn mới ngon!”

Tiểu Thúy cũng chẳng có dáng dấp câu nệ giữa thị nữ và tiểu thư thường thấy, thích thú cúi người:

“Được, tiểu thư.”

Đợi đến lúc mọi người đã quây quần trên mâm tiệc, Trần Nhất Sinh chủ động cất tiếng giải thích:

“Ở quê nhà ta, món này được gọi là lẩu…”

Hắn mỉm cười, cầm đũa: “Trời se se lạnh, ăn lẩu là ngon nhất!”

Đoạn, Nhất Sinh quấn vào đũa một miếng thịt mỏng, nhúng thẳng vào nồi nước đang sôi ngùn ngụt, miếng thịt chìm vào trong nước nóng, vào lúc được vớt lên thì đã chuyển sang màu tái, phủ lên dầu óng ánh cùng nước lẩu đỏ trong.

Hắn gắp miếng thịt vào chén, nhún vai:

“Cách ăn rất đơn giản, muốn ăn cái gì thì cho cái đó vào nhúng lẩu. Món này ăn nóng mới là chuẩn nhất!”

Nói rồi, Trần Nhất Sinh tiếp tục ném một con tôm vào nồi. Tuy nhiên mò mẫm một lúc mà tôm đã lẩn trốn mất tăm:

“A, tôm đâu rồi?”

“Nó nhảy mất rồi!”

Vương Diệu Chân mỉm cười tinh quái, trong chén ngọc từ bao giờ đã nằm đó một con tôm đỏ au.

Nàng cũng nâng đũa, ra vẻ ngạc nhiên: “Ồ, con tôm nhảy vào trong chén tiểu nữ rồi này!”

Trần Nhất Sinh sững sờ trong giây lát, rồi nghiêm nghị chắp tay:

“Tiểu thư thiên tư thông minh, nhìn sơ qua đã nắm được tinh túy của món ăn, ta xin cam bái hạ phong!”

“Xem ra là tiểu nữ thật sự có thiên phú ở mặt này!”

Đây là tiếng đáp từ một thiếu nữ vừa thành công chôm được con tôm ngay trước mắt nạn nhân.

“Hít” Đây là tiếng nấc nức nở của một thiếu nữ vừa ăn được miếng thịt đầu tiên trong nồi.

“Tiểu Thúy, ngươi sao rồi?”

“Ô ô, tiểu thư, cay quá!”

“Ta bảo rồi, ngày thường tập ăn cay đi chẳng nghe, giờ vô chiến trường mới lo tập võ! Cay là đáng đời!”

“Thôi, uống nước đi cho đỡ cay!”

“Cảm… cảm ơn tiểu thư… nhưng… mà... đây là nước gì vậy?”

“Nước ta múc trong nồi.”

“Oa!”

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận