Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 2 Thiếu nữ Ngô Gia Mới

“Cạch”

Trần Nhất Sinh đang chán chường, bỗng nhiên nghe thấy “cạch” một tiếng nhẹ vang trong tai. Dù tiếng động nhỏ, nhưng trong ngôi nhà yên tĩnh thì phá lệ vang vọng.

Hắn giật mình, quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy cánh cửa đã đóng sầm suốt những ngày qua giờ phút này mở ra.

Ngay sau đó, một thân ảnh tiến vào. Tại khoảnh khắc này, vốn dĩ ngôi nhà tràn ngập u ám nhưng với sự xuất hiện của thân ảnh ấy, tức thì sáng ngời sinh khí.

Trần Nhất Sinh ngây người.

Đối phương là một thiếu nữ tuổi chỉ độ trăng tròn. Một trương dung nhan tú lệ như lục bảo, gò má trắng ngần tựa cẩm thạch trắng, đôi mắt nhấp nháy đen tuyền như ngọc trai đen. Nàng dáng người thanh mảnh yểu điều, một thân y phục lụa là cao quý.

Trên tay nàng cầm theo một giỏ trúc, để lộ ra chiếc cổ tay trắng nõn nà. Thanh sắc của tuổi xuân càng tô điểm thêm vẻ mỹ lệ.

Bước vào nhà, thiếu nữ chú ý đến thiếu niên ngồi trên giường. Trông thấy đối phương vẻ mặt ngốc trệ nhìn mình, nàng ánh mắt thoáng qua một tia nghi hoặc, nhẹ giọng gọi:

“Nhất Sinh, ta đến thăm ngươi.”

Bên tai truyền đến giọng nói ôn nhu, trong chóp mũi thoang thoảng thanh nhã điềm hương, Trần Nhất Sinh từ trong trạng thái ngây ngốc nhất thời thanh tỉnh trở lại.

Một tích tắc này, nhịp tim của hắn tăng tốc mãnh liệt, thậm chí có thể nghe thấy những tiếng đập “thình thịch, thình thịch” dồn dập, nhiệt độ toàn thân tăng phi mã.

Ngay tức thì, vẻ mặt Trần Nhất Sinh toát ra một tia quỷ dị.

Vì cái gì?

Vì cái gì ngay lúc nhìn thấy thiếu nữ này, thân thể của hắn tựa như có một tia sét xẹt ngang, trong ngực trái tim đánh trống điên đảo? Thậm chí Trần Nhất Sinh chẳng cần soi gương cũng dám cam đoan gương mặt của mình hiện tại rất đỏ.

“Chẳng lẽ…ta thích cô nàng này?”

Ý nghĩ này vừa lóe lên, nhịp tim đập càng nhanh như sắp xông ra ngực, nhất thời sắc mặt hắn càng thêm quái đản.

Đang lúc Trần Nhất Sinh thất thần, chợt âm thanh ôn nhu kia một lần nữa truyền đến, chỉ là pha lẫn vào trong đó một tia lo lắng:

“Nhất Sinh…Nhất Sinh…”

“Ta… ta đây…” Hắn ấp a ấp úng đáp.

Trần Nhất Sinh vừa đáp, trong nội tâm vừa âm thầm nhổ nước bọt. Bản thân ngót nghét sống 30 năm trên đời, giờ này dáng dấp như một tên nam sinh lần đầu gặp nữ sinh trong mộng. Thật sự là…ném mặt mũi vào sọt rác!

Thực chuyện này cũng chẳng trách nổi Trần Nhất Sinh. Bởi lẽ hắn đã nhận được trí nhớ từ nguyên chủ, bao gồm cả những suy nghĩ và cảm xúc lúc sinh thời. Bây giờ hắn có thể xem là nửa cái nguyên chủ, nên tâm tính tất nhiên là ít nhiều nhiễm từ đối phương.

Trần Nhất Sinh ngắm nhìn thiếu nữ, nội tâm cảm thán, quả nhiên là mỹ mạo chim sa cá lặn, ôn nhu như nước nhưng cũng tôn quý như ngọc. Nếu cho nàng vài năm nữa, đoán chừng sẽ có vô số tên thiếu niên tranh nhau truy phủng đi?

Đến đây, hắn đại não nhất động, lục lọi lại trí nhớ trong đầu.

Nàng là Ngô Uyển Ngọc, đại tiểu thư Ngô Gia, một gia tộc sánh ngang với Trần Gia tại Hoàng An Thành. Tuy nhiên điều Nhất Sinh quan tâm ở đây chính là một thân phận khác của nàng. Vị thiếu nữ mỹ lệ này vậy mà là hôn thê của nguyên chủ.

Đúng, là hôn thê!

Nhiều năm trước, cha của nguyên chủ là gia chủ đời trước của Trần Gia. Trần Nhất Sinh được ấn định là thiếu chủ tương lai của gia tộc. Thời gian đó, Trần Gia và Ngô Gia muốn trau dồi mối giao tình song phương. Và còn cách nào tốt hơn là trở thành thông gia với nhau?

Vì lẽ đó tiểu thiếu gia Trần Nhất Sinh và tiểu thư Ngô Uyển Ngọc đã được trưởng bối đôi bên gia tộc sắp đặt một hôn ước ngay từ lúc đang ngủ trong nôi.

Suốt những năm tháng ấy, nguyên chủ và thiếu nữ này trong mắt mọi người là một cặp thanh mai trúc mã. Đàn trai thiên tư thông minh, tư chất trác tuyệt. Đàn gái mỹ mạo như tiên, thiên chi ngọc diệp. Quả nhiên là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối!

Đấy là cho đến lúc phụ mẫu của Trần Nhất Sinh đột ngột qua đời, nguyên chủ từ đệ nhất thiên tài trở thành phế nhân, địa vị trong gia tộc rơi tít tắp. Mối hôn sự này theo đó cũng dần dần đi vào dĩ vãng, dường như chẳng còn ai để tâm đến.

Thế nhưng đối với Trần Nhất Sinh mà nói, từ nhỏ cùng Ngô Uyển Ngọc là một đôi, hắn đã sớm nhất mực chung tình với đối phương, xem nàng là người của mình. Dù hắn có chết thì nàng mãi mãi là một chấp niệm trong thân xác này.

Đối diện gương mặt thiếu niên trắng nhợt nhạt, ánh mắt của Ngô Uyển Ngọc thoáng qua một tia âu lo. Hai năm này, mỗi lúc nàng đến thăm thì hắn đều tiều tụy đi một chút, dạo gần đây thậm chí ngay cả sức sống dường như cũng tan rã đi rất nhiều.

Nếu cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ là…

Nàng ngồi xuống cạnh Trần Nhất Sinh, nhẹ giọng: “Mấy ngày trước ta nghe ngươi lại lâm bệnh. Ta định thăm ngươi nhưng…”

Nói đoạn, Ngô Uyển Ngọc lắc lắc đầu, đổi giọng: “Quên đi. Nhìn ngươi giờ tỉnh lại ta cũng an tâm rồi.”

Nghe thiếu nữ nói vậy, Trần Nhất Sinh cười cười, nhưng thâm tâm lặng lẽ thở dài. Hắn chẳng lẽ nói cho nàng thiếu niên kia đã chết, rằng giờ đây ngồi trước mặt nàng là một người khác?

“Nhìn ngươi xanh xao quá…”

Ngô Uyển Ngọc ân cần:

“...có cần ta gọi đại phu giúp ngươi không?”

Trần Nhất Sinh vội ngẩng đầu:

“Đừng gọi!”

Hắn âm thầm nói thêm một câu, ta là đại phu đây. Suốt những năm qua nguyên chủ đã cầu cạnh tất cả đại phu nổi danh trong thành, nhưng đều chỉ nhận lại cái thở dài quay đầu. Huống chi lạng quạng để lộ ra thân phận người xuyên việt của hắn, đến chừng đó thì thảm.

“Vậy ăn một chút gì đó đi, Nhất Sinh.”

Ngô Uyển Ngọc đưa giỏ trúc đến trước mặt Trần Nhất Sinh. Thời điểm nắp của giỏ trúc mở ra, trong ấy là vài cái màn thầu trắng tinh đang nghi ngút khói. Nàng nhặt một chiếc màn thầu, mỉm cười nói ra:

“Ăn đi cho đỡ đói. Món màn thầu ngươi thích nhất.”

Trần Nhất Sinh định khách sáo từ chối, nhưng tiếng từ trong miệng chưa ra, “òng ọc, òng ọc”, cái bụng đã vội vã phản đối.

Hắn lúng túng gãi gãi mũi.

Mấy ngày này nguyên chủ ăn uống rất ít ỏi. Huống hồ cũng đã tử vong suốt ròng rã một đêm, cái bụng hiện tại trong tình trạng rỗng tuếch, thậm chí đầu óc đã có dấu hiệu say xẩm, tay chân bủn rủn.

Đến cuối cùng, Trần Nhất Sinh chẳng tiếp tục già mồm, đưa tay nhận chiếc màn thầu.

Tại khoảnh khắc tay chạm vào da thịt mềm mại của thiếu nữ. Hắn như điện giật vội rút tay về, chỉ cảm giác nhiệt độ trên da mặt tăng nhanh.

Để giấu đi vẻ mất tự nhiên, Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, mở miệng ăn ngấu nghiến, tựa như có thù mười đời với chiếc bánh.

Nhìn thiếu niên ăn suýt nghẹn, Ngô Uyển Ngọc rót một tách trà đưa đến:

“Ăn chậm thôi, cũng không ai giành với ngươi.”

Trần Nhất Sinh vỗ vỗ ngực, tay vội chộp tách trà, tiếp đó ngẩng đầu uống cạn, cảm thụ mùi trà thơm và nước trà nóng từ từ đi xuống dạ dày, thân tâm lạnh giá rốt cuộc tìm đến một tia ấm áp.

Tao ngộ những năm qua để nguyên chủ nhận ra nhân tâm vô tình. Vào lúc đỉnh cao thì ai nấy vây quanh, ra sức xum xuê nịnh nọt, nhưng rơi xuống vực rồi thì một mống cũng đào không ra, hiện tại ra ngoài đến cả nhìn mặt nhau cũng chẳng thèm ngó.

Trần Nhất Sinh thổn thức:

“Uyển Ngọc, cảm ơn ngươi!”

Ba năm qua chỉ có thiếu nữ này thật sự coi nguyên chủ là người sống. Nàng thường xuyên ghé thăm, cũng như mang đến nhiều phương thuốc, đan dược quý để Trần Nhất Sinh tẩm bổ thân thể. Nhờ có nàng mà nguyên chủ mới đủ ý chí gắng gượng đến giờ này. Đại ân này Trần Nhất Sinh đã sớm ghi tạc vào trong tâm.

Đáng tiếc, cuối cùng thì cũng chỉ là ngọn nến giữa đêm trường.

Vì lẽ đó, câu cảm tạ này coi như thay nguyên chủ gửi gắm đến nàng đi.

“Nhất Sinh, giữa chúng ta đâu cần nói câu cảm tạ?”

Ngô Uyển Ngọc không ý thức được thiếu niên trước mắt ẩn ý, chỉ nghĩ đối phương vì ăn no mà cảm động thành ra dạng này, nhất thời có điểm tức cười đáp.

Thế nhưng nghĩ đến mục đích của chuyến thăm này, nàng nụ cười nhẹ trên môi ngưng trệ, rũ xuống mi mắt, thăm thẳm nói ra:

“Huống chi ta cũng chẳng đáng để ngươi cảm tạ.”

Trong thoáng chốc, cả căn nhà yên tĩnh.

Trong miệng Trần Nhất Sinh ngậm màn thầu, ngây ngẩn nhìn thiếu nữ. Hắn vốn chỉ muốn cảm ơn nàng một chút, nào ngờ nàng trả lời như vậy, để cho đại não trì trệ mất năm giây.

Nàng nói vậy là có ý gì?

Trần Nhất Sinh cố nuốt miếng màn thầu, trù trừ một lát, ngập ngừng:

“Uyển Ngọc, có chuyện gì sao?”

“Ta…”

Ngô Uyển Ngọc cắn cắn môi, ánh mắt nảy sinh một tia do dự cùng đấu tranh. Trông thấy vậy, Trần Nhất Sinh thức thời ngậm miệng, chỉ yên tĩnh ngồi cạnh nàng.

Một giây trôi qua…rồi một phút trôi qua…

Một lúc lâu sau đó, Ngô Uyển Ngọc đôi tay nắm chặt tà áo buông ra. Đoạn, nàng ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của thiếu niên, cất tiếng:

“Ta đến đây trước tiên là để thăm ngươi…tiếp…tiếp đó là muốn cầu ngươi giúp ta một điều…”

“Cầu ta?” Trần Nhất Sinh nở nụ cười, gật đầu:

“Ta tưởng chuyện gì! Nếu ngươi muốn ta giúp ngươi cái gì thì cứ nói. Ta nhất định sẽ giúp đến cùng!”

Tiếp quản thân thể cũng đồng nghĩa tiếp quản món nợ ân tình với thiếu nữ này, Trần Nhất Sinh cũng muốn trả nợ cho nàng, nhưng đồng thời trong thâm tâm cũng có điểm ngờ vực.

Nàng đường đường là tiểu thư Ngô Gia, ở tòa thành này có chuyện gì mà cần nhờ người giúp cơ chứ?

Một đôi thu thủy của Ngô Uyển Ngọc nhìn thiếu niên, dường như phản chiếu thân ảnh đối phương. Nàng chậm rãi nói:

“Sự tình này…đối với ngươi chỉ là tiện tay. Hơn nữa ngoài ngươi ra, cũng không có ai giúp ta được!”

Nghe thiếu nữ giọng nói mềm mại, Trần Nhất Sinh tâm tình máy động, chẳng rõ từ đâu cảm nhận một tia dự cảm xấu mờ mịt quanh quẩn. Hai đầu chân mày của hắn vô thức nhíu nhẹ:

“Nói ta nghe xem là chuyện gì?”

“Ta đến đây…là để…để…”

Bấy giờ âm thanh của thiếu nữ rơi vào trong tai Trần Nhất Sinh ấp úng cực độ, thậm chí nghe ra một tia dao động trong ấy, nhưng càng nhiều hơn là quyết tâm:

“...để xin ngươi giải trừ mối hôn ước giữa chúng ta.”

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận