Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 5 Từ hôn Mới

Trong suốt cả buổi đấy, Trần Nhất Sinh ngồi giữa Trần Gia Đại Sảnh Đường, một bên là Trần Thế Đông, một bên là Ngô Vũ Hùng, nghe hai đại nhân vật tại Hoàng An Thành nghị sự trời Nam đất Bắc, nhưng đối với hắn giờ phút này chỉ như nước đổ lá môn.

Trần Nhất Sinh chẳng để tâm đến cuộc nói chuyện, trái lại ánh mắt thi thoảng nhìn Ngô Uyển Ngọc. Trải qua mới đầu gặp gỡ, thiếu nữ này tựa như đang trốn tránh, thế nên cứ mỗi khi tầm mắt của hắn di đến, nàng tức thì quay đầu nhìn vu vơ đi nơi khác.

Trần Nhất Sinh nội tâm một mảng đắng nghét.

Bên ngoài Đại Sảnh Đường, mặt trời treo cao, nắng gắt như thiêu đốt. Trần Thế Đông và Ngô Vũ Hùng cứ mải mê trò chuyện, nước trà rót ra cũng sắp cạn một ấm.

“Khụ”

Bấy giờ, Ngô Vũ Hùng ho khan một tiếng, chậm rãi nói ra:

“Hôm nay Ngô mỗ đến Trần Gia trước tiên là để vấn an Trần đệ cùng các lão tiên sinh.”

Hắn dừng một nhịp, nhìn Trần Thế Đông vài giây, nói:

“Tiếp đó Ngô mỗ có một việc muốn cầu Trần Gia giúp đỡ.”

Trần Thế Đông trong ánh mắt toát ra một tia tinh mang, ngoài mặt rất nhiệt tình đáp:

“Ngô huynh có việc gì cần giúp cứ nói với ta một tiếng. Xét đến mối giao tình giữa Trần Gia và Ngô Gia, chỉ cần là việc nằm trong khả năng, chúng ta sẽ tận sức tương trợ.”

“Thực ra thì chuyện này là tự thân Ngô mỗ muốn cầu Trần Gia, cũng không liên quan đến Ngô Gia.” Ngô Vũ Hùng vuốt vuốt chòm râu, mí mắt him híp:

“...nhưng mà Trần đệ đã nói vậy, ta cũng chớ vòng vo nữa.”

Nói đoạn, hắn nhìn Trần Nhất Sinh:

“Hiền chất, đã lâu không gặp.”

Đối diện là vị cha vợ tiện nghi, nụ cười của Trần Nhất Sinh có điểm miễn cưỡng, lễ độ ôm quyền:

“Vãn bối bái kiến Ngô gia chủ.”

“Đừng đa lễ.”

Ngô Vũ Hùng nhẹ gật đầu, nói tiếp:

“Thực ra việc Ngô mỗ muốn cầu có liên quan đến hiền chất đây.”

Nghe đến đây, vẻ tươi cười trên mặt Trần Nhất Sinh đã cứng ngắc đến cực điểm, ngồi cạnh Trần Thế Đông thản nhiên nâng tách trà, trầm tư nhìn nắng ngoài sân. Ba trưởng lão Trần Gia thì nhàn nhạt liếc Ngô Vũ Hùng, thần tình lãnh đạm.

Ngô Vũ Hùng gõ gõ ngón tay trên thành bàn, trầm mặc trong giây lát, rồi nói:

“Hôm nay Ngô mỗ đến đây là muốn xin Trần Gia giải trừ hôn ước giữa Nhất Sinh hiền chất và nữ nhi của ta, Ngô Uyển Ngọc.”

Tại thời điểm Ngô Vũ Hùng nói ra câu này, Trần Nhất Sinh cúi thấp đầu, Ngô Uyển Ngọc mím mím môi, Trần Thế Đông trên tay tách trà “răng rắc” một tiếng, tan thành bột mịn.

“KHÔNG THỂ!!!”

Một sát na, Trần Gia Đại Sảnh Đường chấn động, một tiếng gầm phát ra tràn ngập thịnh nộ.

Trần Thế Đông âm trầm nhìn trung niên nhân trước mặt, giọng đanh lại:

“Ta nghe nhầm đúng không?”

“Ngô…ngươi…” Ánh mắt Trần Thế Đông ác liệt, âm thanh ẩn ẩn nộ khí:

“...muốn hủy hôn đối với Trần Gia chúng ta!?”

Đối mặt với ánh nhìn từ Trần Thế Đông, Ngô Vũ Hùng cũng không có hoảng hốt, trái lại quả quyết gật đầu:

“Đúng vậy, Ngô mỗ muốn thỉnh cầu Trần đệ đứng ra chủ trì giải trừ hôn ước giữa Nhất Sinh và Uyển Ngọc.”

“Hừ” Trần Thế Đông lạnh rên: “Việc này tốt nhất là đừng đề cập đến.”

“Dù những năm này Nhất Sinh cháu ta sa cơ thất thế, nhưng tốt xấu cũng là nhất mạch Trần Gia. Hắn sẽ nối tiếp hương hỏa của liệt tổ liệt tông. Sao có thể để ngoại nhân tùy ý chà đạp!?”

“Thỉnh cầu này, ngươi xem mặt mũi của Trần Gia chúng ta là rau cải trắng sao?”

Theo câu nói này rơi xuống, tam đại trưởng lão Trần Gia quăng ánh mắt ngột ngạt đến thân Ngô Vũ Hùng. Trong nhất thời, bầu không khí tại Đại Sảnh Đường căng thẳng cực điểm.

Trần Nhất Sinh trân trân nhìn Trần Thế Đông. Hắn từ đầu đã có linh cảm xấu về chuyện này, vốn dĩ đã định nhắm mắt nhận mệnh, ai có ngờ vị thúc thúc này đột nhiên trở thành người tốt, vậy mà đứng ra nói đỡ cho cháu trai mình?

Tại giây phút này, nội tâm Trần Nhất Sinh nhen nhóm ánh sáng. Một mặt, linh hồn 30 tuổi cho rằng chuyện hủy hôn là ván đã đóng thuyền, mong muốn triệt để buông xuống. Thế nhưng ở mặt khác, chấp niệm từ thân thể nguyên chủ điên cuồng cầu nguyện mối hôn sự này sẽ tiếp diễn, dù cho có miễn cưỡng cũng chẳng sao cả!

Ngô Vũ Hùng cười khổ:

“Thứ lỗi cho Ngô mỗ đã đưa ra thỉnh cầu quá phận này. Dù sao từ xưa đến nay nào có chuyện nhà gái chủ động hủy hôn ước với nhà trai?”

“Thế nhưng duyên phận đâu có thể cưỡng cầu? Mong rằng Trần đệ niệm tình mà giúp đỡ Ngô mỗ.”

Hắn vừa nói, vừa một mặt chân thành cúi đầu.

“Duyên phận đâu có thể cưỡng cầu?” Trần Thế Đông nghe vậy cười nhạt:

“Ta nhớ năm đó ngươi nhiệt tình ủng hộ mối lương duyên này lắm mà?”

Nghe ra ý tứ châm chọc từ đối phương, Ngô Vũ Hùng vẻ mặt lúng túng. Năm đó Trần Nhất Sinh là con trai đầu lòng của gia chủ Trần Gia. Huống chi từ nhỏ đã cho thấy thiên tư thông minh, thiên phú tu chân xuất chúng, ai mà chẳng thích có một chàng rể như thế?

Nhưng rồi thế sự vô thường, hiện tại đứa con rể tiện nghi này...ài, Ngô Vũ Hùng càng nghĩ càng hối hận. Nữ nhi của hắn vô luận là mỹ mạo, gia thế, thiên tư đều là đỉnh tiêm tại thế hệ trẻ tuổi ở Hoàng An Thành, nếu như nàng thật sự gả cho Trần Nhất Sinh thì chính là tự chôn vùi tương lai. Vì lẽ đó hắn hôm nay dù có chai cái mặt mo cũng nhất quyết tách nữ nhi ra khỏi cái tên tiểu tử xúi quẩy này.

Ngô Vũ Hùng cười làm lành:

“Tất cả do năm đó Ngô mỗ quá nóng vội mà đưa ra quyết định thiếu sáng suốt, liên lụy đến hậu bối mai sau, mong Trần đệ thứ lỗi cho ta.”

“Để tạ tội, ta có vài món lễ vật nhỏ muốn tặng cho Trần Gia.”

Hắn vung tay một cái, một tia sáng nhấp nháy tỏa ra từ chiếc nhẫn đeo trên ngón trỏ của Ngô Vũ Hùng. Vỏn vẹn một cái chớp mắt sau đó, Trần Gia Đại Sảnh Đường chồng chất rương gỗ. Bên trong là ánh vàng lấp lánh, hoa thơm cỏ lạ ngát hương, đá quý đủ sắc màu,... Trần Nhất Sinh nhìn mà mờ cả mắt.

Trần Thế Đông bình chân như vại nhấp một ngụm trà, nhìn cũng chẳng thèm nhìn, chỉ đạm mạc:

“Ngươi định dùng những thứ này để mua danh dự của tộc nhân Trần Gia chúng ta?”

“Quên đi thôi. Nếu ngươi tiếp tục nói đến chuyện này, đừng trách tại sao ta trở mặt.” Hắn phất phất tay.

Nghe thấy vậy, ngoài mặt Ngô Vũ Hùng tươi cười, nhưng trong lòng sớm mắng Trần Thế Đông gần chết. Cái con cáo già có cái miệng sư tử này! Danh dự? Một tên phế nhân cũng có danh dự sao?

Hắn cắn răng:

“Nếu Trần đệ chấp nhận thỉnh cầu hủy hôn, Ngô mỗ xin dâng tặng Mỏ Đinh Sơn cho Trần Gia!”

Trần Thế Đông động dung:

“Mỏ Đinh Sơn?”

“Đúng vậy!” Ngô Vũ Hùng trong thâm tâm rỉ máu, nhưng vẫn quả quyết đáp. Trần Thế Đông đã tỏ thái độ, hắn cũng không thể tùy tiện trở mặt với Trần Gia, vậy nên chỉ còn cách rút máu.

Trần Thế Đông không lập tức từ chối, trái lại ánh mắt mịt mờ nhìn ba lão giả, vừa đúng lúc chạm đến ánh nhìn của các trưởng bối. Trong một tích tắc, bốn người trao đổi ánh mắt với nhau, đôi con ngươi gia chủ lẫn trưởng lão đều thấp thoáng ánh sáng.

Mỏ Đinh Sơn là một trong số những sản nghiệp quan trọng của Ngô Gia, cung cấp tài nguyên linh thạch đủ để nuôi sống một gia tộc trong vòng 10 năm tới. Trần Gia đối với cái mỏ này nhăm nhe đã lâu, giờ đứng trước việc giành được nó miễn phí, Trần Thế Đông chỉ có thể cảm khái, vì nữ nhi của mình, vị lão ca trước mắt quả nhiên là tất tay.

“Cái này…” Hắn do dự: “Mỏ Đinh Sơn là sản nghiệp của Ngô Gia, chúng ta…”

Nhận ra người đối diện dao động, Ngô Vũ Hùng vội nói:

“Trần đệ, việc tặng Mỏ Đinh Sơn cho Trần Gia cũng là chủ ý của trưởng lão Ngô Gia chúng ta.”

Đoạn, hắn vỗ vỗ ngực, cam đoan: “Vả lại ngươi cứ an tâm, chuyện này ngoại trừ nội bộ Ngô Gia và Trần Gia ra, tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài. Vậy nên sẽ không ảnh hưởng đến uy vọng của Trần Gia”

Trần Thế Đông trầm tư một lúc lâu, trong vẻ mặt mong chờ của Ngô Vũ Hùng, rốt cuộc gian nan gật đầu, dáng vẻ miễn cưỡng:

“Ta có thể đứng ra chủ trì, nhưng dù sao hôn ước cũng là của đám trẻ…”

“Thôi thì xem nguyện vọng của đám trẻ thế nào?” Hắn đề nghị.

“Tốt!”

Ngô Vũ Hùng đại hỉ, quay sang nói với nữ nhi:

“Uyển Ngọc, ngươi thấy sao?”

Ngô Uyển Ngọc cảm nhận cái nhìn của mọi người tại đương trường, sắc mặt trắng nõn thoáng qua một vệt đỏ ửng. Một thiếu nữ nói về vấn đề này thật sự là trái với phép tắc, nhất là chú ý đến Trần Nhất Sinh gục đầu, nàng càng thêm quẫn bách.

Thế nhưng sự tình đã đến nước này, càng tô càng đen, chi bằng chấm dứt một lần cho mãi mãi về sau. Dù sao, việc hủy hôn từ đầu cũng là ý tứ mà nàng đã chọn. Nghĩ như vậy, Ngô Uyển Ngọc ngẩng đầu, nhẹ giọng nói:

“Vãn bối đồng ý hủy hôn.”

“Vậy còn ngươi?”

Trong nhất thời, ánh mắt của mọi người từ trên thân Ngô Uyển Ngọc dời sang Trần Nhất Sinh, Ngô Vũ Hùng hỏi, nhưng giọng điệu có vẻ tùy tiện đi rất nhiều. Việc hủy hôn song phương đại nhân đã định, câu trả lời của vị hôn phu này cũng chẳng quan trọng nữa. Tuy nhiên Ngô Vũ Hùng cũng cần chính miệng đối phương nói ra, coi như là danh chính ngôn thuận, miễn cho rắc rối và điều tiếng sau này.

“Ta…”

Trần Nhất Sinh cười, cười đến phi thường tự giễu. Ngoài trời nắng gắt nhưng tâm chỉ một mảng giá tuyết.

Hắn có quyền nói từ chối sao?

Từ bao giờ tình cảm của nguyên chủ trở thành món đồ để gia tộc mang ra trục lợi?

Trần Nhất Sinh đã thấm thía, một màn kịch nãy giờ rốt cuộc chỉ nhằm xẻ thịt cái thân này.

Hắn nhìn quanh Đại Sảnh Đường, đem từng gương mặt ghi tạc vào trong thâm tâm, nhàn nhạt nói:

“Ta cũng đồng ý.”

Tất cả những mong mỏi, tất cả những tình cảm, và tất cả những chấp niệm, theo câu này đều sụp đổ. Tất cả rụi thành tro tàn.

“Tốt! Tốt lắm! Quyết định vậy đi.”

Đạt được mục đích, Ngô Vũ Hùng thống khoái đập bàn một cái. Hắn cứ lo tên tiểu tử này không biết điều mà từ chối, đến chừng đó mấy con cáo già trước mặt sẽ viện thêm vài cái cớ để tiếp tục mở miệng sư tử. Bây giờ tên tiểu tử này thức thời như vậy, cũng coi như là mỹ mãn.

Trần Thế Đông hắng giọng, một giây trước giọng điệu xa cách, một giây sau đã trở lại thân thiết vô cùng:

“Ngô huynh, chính sự đã giải quyết xong, chi bằng ngươi và các vị ở đây cùng ta dùng tiệc đi?”

“Nếu Trần đệ đã thịnh tình mời, Ngô mỗ đâu dám chối từ.” Ngô Vũ Hùng cười to đáp.

Rất nhanh chóng, Trần Gia Đại Sảnh Đường tràn ngập tiếng nói cười, xóa tan đi bầu không khí căng thẳng ít phút trước. Nơi này mọi người ai nấy vui vẻ, ngoại trừ một người.

Trần Nhất Sinh đứng dậy, cúi người:

“Vãn bối trong người có điểm mệt mỏi. Mong gia chủ cho về nghỉ.”

Trần Thế Đông liếc thiếu niên rồi xua xua tay.

Trần Nhất Sinh cả người càng cúi thấp, từ từ lui ra…

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận