Nhất Sinh Tiêu Dao
Chương 3 Đoạn Mới
“...để xin ngươi giải trừ mối hôn ước giữa chúng ta…”
Trơ mắt nhìn giai nhân trong gang tấc, trong tai quanh quẩn tiếng nói của nàng, “răng rắc”, Trần Nhất Sinh chỉ nghe thấy trong người như vừa có thứ gì vỡ vụn. Hắn nở một nụ cười gượng gạo, âm thanh run rẩy:
“Ngươi…ngươi…nói cái gì?”
Trong đôi con ngươi động nhân mất đi ánh sáng, Ngô Uyển Ngọc vẻ mặt nhàn nhạt ưu thương, nhưng giọng nói mang theo một tia quyết tuyệt:
“Ta muốn giải trừ hôn ước giữa chúng ta.”
Tiếng nói của thiếu nữ nhẹ nhàng và dịu dàng, nhưng đối với Trần Nhất Sinh như sấm dậy oanh minh. Hắn thẫn thờ nhìn nàng, chiếc màn thầu trên tay rơi xuống đất, chỉ cảm giác toàn thân một mảng giá rét, nhỏ nhoi ấm áp vừa rồi tắt lịm.
Một thoáng này, ngôi nhà tiếp tục tĩnh mịch.
Ngoài cửa sổ, gió nhẹ đưa, mang theo mùi gỗ mốc và thuốc đắng, từng giây từng giây trôi qua. Trong nhà, thiếu niên cúi thấp đầu, đôi vai run run, thiếu nữ cũng cúi đầu, chỉ có trầm mặc giữa hai người.
Một phút rồi tiếp đến một phút. Sợi khói mỏng manh trên tách trà nóng dần dần tan rã.
Thẳng đến thời điểm này.
Đầu Trần Nhất Sinh cúi thấp, che đi cảm tình trên gương mặt, chỉ chậm rãi nói ra một câu:
“Vì cái gì?”
“Nhất Sinh, ta…”
Ngô Uyển Ngọc ậm ừ một lúc lâu, thiên ngôn vạn ngữ nhưng rốt cuộc một chữ cũng chẳng nói ra, đương trường một lần nữa yên tĩnh.
“Vì ta giờ là một tên phế vật đúng không!?”
Trần Nhất Sinh ngẩng đầu, trên miệng nở một nụ cười nhạt, chỉ có điều ánh mắt không có nửa điểm ý cười.
“Vì trong mắt ngươi, ta giờ đây cũng chỉ là một thứ đáng vứt đi? Một tên thảm hại đang chờ bố thí?”
Hắn giọng ồm ồm, toàn thân chỉ cảm thấy một luồng lãnh ý sâu sắc, để cho cơ thể vốn nóng ran thoáng chốc chuyển sang lạnh lẽo, sắc mặt vốn dĩ đỏ nay tái đi trông thấy.
“Đúng không?”
Đối diện thiếu niên vẻ mặt mất sạch màu máu, cả người gầy gò run run, Ngô Uyển Ngọc nặng trĩu thở dài, nắm tay Trần Nhất Sinh:
“Nhất Sinh! Nghe ta! Ta không hề có ý đó!”
“Vậy tại sao…”
Đôi tay thiếu nữ mềm mại và ấm áp, nếu là thường ngày, trái tim của Trần Nhất Sinh đã sớm treo cao, nhịp tim reo vang, nhưng giờ đây tâm chìm xuống đáy cốc. Ngoại trừ lạnh ra thì không có gì hết!
“...tại sao ngươi muốn từ hôn!? Hả!? Uyển Ngọc!?”
Thời điểm hắn nói ra câu này, âm thanh đã đề cao cực độ, mang theo một tia nạt nộ. Hắn nắm víu đôi tay thiếu nữ, trong con mắt tràn ngập tơ máu, nhịp thở ngắt quãng ồ ồ.
Đôi tay thiếu niên thô ráp siết chặt đôi tay Ngô Uyển Ngọc đến mức trắng nhợt, nàng mím mím môi:
“Ngươi giờ là phàm nhân, ta là tu chân giả…”
“Nhất Sinh, ngươi nói xem, giữa chúng ta còn có thể sao?”
Nàng không trả lời, trái lại hỏi.
Một sát na, vẻ mặt Trần Nhất Sinh cứng ngắc, cả người cứng ngắc, đôi tay cũng cứng ngắc.
Ngô Uyển Ngọc cũng chẳng cho thiếu niên thì giờ phản bác, giọng nói ôn nhu nhưng ý đanh thép:
“Nhất Sinh, thứ lỗi cho ta!”
“Ba năm qua ta đã đợi ngươi. Đợi ngươi trở lại là thiên tài năm xưa.”
Đôi thu thủy của nàng trong suốt nhìn Trần Nhất Sinh: “...nhưng ngày đó cuối cùng chưa đến.”
Thiếu nữ nở nụ cười, nhưng nụ cười chỉ có chua chát:
“Ta thừa nhận mình không kiên nhẫn được nữa rồi. Thời gian tới Thanh Tiêu Tông sẽ tuyển đệ tử. Ta sẽ gia nhập tông môn, đặt chân lên tiên đạo, đến chừng đó ta chỉ có mong mỏi nhỏ nhoi là ý trung nhân của mình có thể đi cùng ta…”
“Ngươi là một người phàm, liệu sẽ cùng ta chung lộ được sao? Nhất Sinh?”
“Ta…”
Trần Nhất Sinh nghẹn, theo phản xạ buông ra đôi tay của thiếu nữ. Hắn đờ đẫn nhìn nàng, lần đầu tiên thấy được vị thanh mai trúc mã này đột nhiên lạ lẫm đến như vậy.
Hắn lùi lại mấy bước, trong đầu điên cuồng tìm cách phản bác, nhưng phản bác như thế nào?
Thế giới này tu chân giả và phàm nhân vốn cách xa nhau như trời và đất. Huống chi một tên ma bệnh sắp chết như hắn? Trần Nhất Sinh có tư cách gì cùng nàng nói chuyện xa xăm?
Dù trong đầu nghĩ thế, giờ phút này ngực Trần Nhất Sinh đau dữ dội, trái tim như đang rách toạc, chỉ cảm giác tâm tình ức nghẹn như dung nham dưới lòng núi lửa. Dung nham nóng rực nhưng dồn nén dưới ngọn cự sơn, càng nén càng uất, càng uất càng đau.
Hắn lắc đầu nguây nguẩy, quát nộ:
“Ta…ta không biết!!! Ta không cho phép!!!”
“Ngươi là hôn thê của ta!!!Uyển Ngọc, ngươi vĩnh viễn là hôn thê của ta!!!”
Trần Nhất Sinh ôm đầu, mười đầu ngón tay cào víu trên da đầu, càng nói càng kích động:
“...không bao giờ…không bao giờ…”
“Đúng, không bao giờ!”
Đoạn, cả người Trần Nhất Sinh đang run rẩy đột nhiên ngưng lại. Hắn ngẩng đầu, đôi con ngươi đục ngầu, từ từ tiến gần đến chỗ thiếu nữ.
Thiếu niên từ từ đi đến gần, vai thõng xuống, gương mặt ngây dại, nhưng ánh mắt thấp thoáng điên cuồng, Ngô Uyển Ngọc vô thức co lại thân thể:
“Nhất Sinh! Bình tĩnh! Nghe ta nói!”
Trần Nhất Sinh dừng lại.
Tuy nhiên, nàng chưa thở phào, chỉ thấy thiếu niên chầm chậm dang tay ra, miệng nhếch lên một nụ cười méo mó.
Hắn đột ngột xông đến.
“Ah”
Trong sát na, cả ngôi nhà vang lên tiếng hô hốt hoảng của thiếu nữ.
Trần Nhất Sinh đặt giai nhân dưới thân, trong mũi truyền đến mùi thơm thiếu nữ càng làm cho tâm trí mê mẩn. Tầm mắt của hắn vẩn đục, trong tai ù ù vang vọng một giọng nói thôi thúc. Bằng mọi giá muốn thiếu nữ này thuộc về mình!
Dưới sự thúc giục của giọng nói ấy, triệt để dập tắt một tia thanh tỉnh cuối cùng của Trần Nhất Sinh. Hắn thở gấp một tiếng, lập tức cúi đầu nhắm đến môi thơm của thiếu nữ.
Thế nhưng chưa chạm được cảm giác mềm nhũn của đầu môi, phía dưới bụng của Trần Nhất Sinh đã ập đến quặn đau mãnh liệt. Hắn gương mặt mặt vặn vẹo, cái lưỡi vừa thè ra đã vội thụt trở lại, quẹt vào răng, máu văng tung tóe trong miệng.
Trong tầm mắt đột nhiên xộc xệch, giường chiếu, tường cột đảo lộn, ngay tức thì thân thể Trần Nhất Sinh trôi lơ lửng.
Một giây sau…
“Hự”
Hắn nặng nề đập vào cột nhà, cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ, đồng thời đầu lưỡi mặn chát, vừa đáp đất đã nôn ra một ngụm máu.
Ngô Uyển Ngọc nằm ngửa trên giường, cổ chân trắng ngần đang giơ cao, từ trong hoảng loạn tỉnh táo lại. Nàng là chủ nhân của một màn vừa rồi. Thân là một tu chân giả, đừng nói là một Trần Nhất Sinh, cho dù là mười Trần Nhất Sinh cùng nhào đến thì nàng cũng có thể một cước đá văng.
Vừa rồi một đá của nàng đã thu đại đa số lực lượng, nếu không chỉ sợ rằng đã trực tiếp ngoặt đi cái mạng của đối phương. Dù vậy một đòn trong trạng thái hoảng loạn vẫn là để lại cho thiếu niên nội thương.
Trần Nhất Sinh quỳ trên đất, chỉ cảm giác nội tạng đảo điên, xương cốt co rúm, nước mắt nước mũi ào ào đổ ra, cùng với đó là máu cứ nhỏ tí tách xuống từ trong miệng.
Ngô Uyển Ngọc vội chạy đến đỡ hắn, trong đôi con ngươi thiếu nữ ươn ướt, có thể là do sợ hãi, cũng có thể là do áy náy, nghẹn ngào:
“Nhất Sinh. Xin lỗi, xin lỗi! Ta…”
Ngay thời điểm nàng nghĩ Trần Nhất Sinh sẽ tiếp tục nổi điên, chỉ thấy thiếu niên đưa tay áo quệt quệt máu trên miệng, tiếp đó ngẩng mặt, đối diện với ánh mắt của nàng, nở nụ cười méo xệch:
“Đá rất tốt!”
Trần Nhất Sinh đã tỉnh táo trở lại. Đúng hơn là con người 30 tuổi đã tỉnh táo trở lại.
Vừa rồi nghe Ngô Uyển Ngọc tỏ ý từ hôn, chấp niệm của nguyên chủ đã trỗi dậy và áp đảo luôn cả hắn, dẫn đến cả chuỗi phía sau đều là do nguyên chủ chi phối. Trần Nhất Sinh chỉ có thể đứng ngoài trơ mắt nhìn chấp niệm nguyên chủ tùy ý xằng bậy, suýt chút đã gây ra đại họa.
May mắn là nhờ một cước của Ngô Uyển Ngọc đã đá văng hắn, cũng đá văng cái chấp niệm ấy. Bằng không chỉ sợ là…có trò vui để nhìn.
Tưởng tượng đến cảnh đó, Trần Nhất Sinh vừa sợ vừa giận. Nguyên chủ thật sự muốn cưỡng đoạt thiếu nữ này. Hắn dù đối với tao ngộ của nguyên chủ rất đồng cảm, nhưng cũng không có nghĩa là đồng tình với ý định điên rồ này. Vì lẽ đó…đá rất tốt!
Trong đầu nghĩ vẩn vơ, Trần Nhất Sinh rất nhanh rời khỏi ôm ấp của Ngô Uyển Ngọc. Nếu cứ tiếp tục ở gần nàng, chấp niệm nguyên chủ một lần nữa phát điên trỗi dậy. Đến chừng ấy ăn thêm một cước thì cái mạng nhỏ của hắn tiêu đời.
Uể oải ngồi lại trên giường, Trần Nhất Sinh xoa xoa bụng, đau đến nhe răng. Hắn tiếp đến đưa mắt nhìn thiếu nữ, nàng thấp thỏm đứng đó, Trần Nhất Sinh âm thầm thở dài. Để thay nguyên chủ tạ lỗi, thôi thì cho nàng một cái đoạn tuyệt đi.
Hắn là một ngoại nhân, cũng nhận thức rõ mình và vị thanh mai trúc mã này tương lai mù mịt, tiếp tục chỉ là chấp nhất đơn phương. Tốt nhất là đường ai nấy đi, coi như giải thoát cho song phương.
Dẫu nhận thức rõ là thế, nhưng vì cái gì nội tâm của hắn như cũ nhoi nhói đây?
Đè xuống tâm trạng xung động, Trần Nhất Sinh nói:
“Uyển Ngọc, nếu ngươi đã muốn vậy. Nghe ngươi đi.”
Hắn cắn nhẹ đầu lưỡi để duy trì ý thức:
“Từ bây giờ, hôn ước giữa Trần Nhất Sinh và ngươi chấm dứt tại đây. Từ nay chúng ta đường ai nấy đi. Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta.”
Trần Nhất Sinh nói đoạn, ngực nhộn nhạo mãnh liệt. Hắn nghiến nghiến răng, nuốt máu trở xuống, cười mếu máo:
“Được chưa?”
Thiếu niên một phút trước cuồng si, một phút sau bỗng trở nên thản nhiên đến lạ, Ngô Uyển Ngọc ngây người. Một lúc sau, nàng nặng trĩu gật đầu:
“Được.”
Dù đã đạt được mong muốn, nhưng quá trình cũng chẳng thể coi là viên mãn, nội tâm nàng giờ phút này tràn ngập tội lỗi. Cùng Trần Nhất Sinh từ nhỏ lớn lên, nếu nói nàng chẳng có cảm tình với đối phương thì là nói dối, nhưng rồi thứ cảm tình ấy theo những năm qua chờ đợi cũng đã dần mai một, đến hiện tại chỉ còn dư lại thương hại.
“Đa tạ ngươi. Nhất Sinh.” Ngô Uyển Ngọc cúi người cảm tạ.
Trần Nhất Sinh lắc đầu, có chút mệt mỏi vung tay:
“Thân thể ta mệt một chút, cần yên tĩnh nghỉ ngơi. Ngươi về đi thôi.”
Ngô Uyển Ngọc phức tạp nhìn thiếu niên ngồi trên giường, nhẹ gật đầu:
“Bảo trọng thân thể.”
Dõi theo thân ảnh thiếu nữ rời đi, Trần Nhất Sinh đứng ngây ngẩn nơi cửa.
Hắn giơ cánh tay lên rồi hạ xuống, trong miệng đã rất muốn gọi to “Uyển Ngọc”, nhưng do do dự dự nửa ngày trời sau cũng chỉ ngậm trong miệng, cánh tay triệt để rủ xuống.
Trần Nhất Sinh cười khổ, thì thào:
“Tiểu tử, quên đi thôi.”
“...”