Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 10 Trong đêm tuyết Mới

Một ngày này, người ra vào Trần Gia tấp nập, thị nữ gia nhân náo nhiệt trang hoàng cho đại tiệc sinh thần của thiếu chủ gia tộc, Trần Thái Văn.

Thiếu chủ Trần Thái Văn không chỉ là con trai độc nhất của gia chủ Trần Thế Đông, mà còn thiên tư thông minh, thiên phú tu chân xuất chúng. Dẫu tuổi trẻ nhưng đã quán xuyến nhiều đại sự gia tộc. Những trưởng lão đã xem Trần Thái Văn là trụ cột tương lai của Trần Gia. Vì lẽ đó đại lễ sinh thần của thiếu chủ được gia tộc tổ chức vô cùng long trọng.

Đêm yến tiệc.

Bắc phong thổi rít gào, tuyết rơi trắng xóa mái ngói, những chiếc lồng đèn đỏ thắm nhẹ phất phơ trong gió tuyết, điểm tô ánh đỏ giữa đêm đen và tuyết trắng.

Trên con đường tuyết phủ ngập tràn dấu chân, đám gia nhân, thị nữ đầu đội tuyết, nối đuôi nhau mang những mâm mỹ thực, mỹ tửu nóng nghi ngút đến nơi yến tiệc.

Trong tiệc nhộn nhịp, có người tụ tập trò chuyện rôm rả, có người im lặng ngồi uống rượu, cũng có người mê say thưởng thức điệu múa của đoàn vũ cơ. Cái lạnh giá tuyết lu mờ trước cái nóng của nhân gian. Một đêm này tề tựu vô số đại nhân vật tại Hoàng An Thành.

Nơi đêm tiệc đông đúc, âm thanh huyên náo vang vọng một góc trời, mấy ai để ý đến một góc tối tăm xa xa, ánh đèn chưa chiếu đến, một thân ảnh tịch mịch ngồi giữa trời tuyết rơi mịt mù.

Bông tuyết rả rích rơi trên vai gầy, Trần Nhất Sinh cầm vò rượu ấm, ngẩng cao cái cổ, “ừng ực” một tiếng, uống cạn tất cả rượu trong vò.

Hắn thực ra chẳng hề thích uống rượu, một đời trước vào mỗi cuộc nhậu nhẹt với đám đồng nghiệp, luôn là người thua cuộc đầu tiên. Tuy vậy giờ phút này, Trần Nhất Sinh chỉ muốn uống cho thật say, tốt nhất là say đến quên trời quên đất.

Hắn giơ tay áo chà chà khóe miệng nồng nặc mùi rượu. Rượu ấm nồng đi vào trong thân thể giúp sưởi ấm nó, nhưng thân thể càng ấm thì tâm càng lạnh.

Nghĩ về một đời này, Trần Nhất Sinh nhếch môi thật cao, tức thì chộp tới một vò rượu nữa, ngẩng mặt nốc tu tu. Thẳng đến lúc rượu tràn, “phốc” một tiếng, rượu uống vào trong bằng đường miệng, nhưng đi ra ngoài bằng đường lỗ mũi.

“Khặc Khặc”

Hắn sặc sụa, rượu phun ra chạm vào nền tuyết, để lại trên tuyết trắng một vệt nước rồi nhanh chóng tan vào trong đấy.

Trần Nhất Sinh tức giận chửi to:

“Mẹ nó!!! Đến cả rượu ở nơi chết tiệt này cũng khó uống!!!”

Hắn quăng mạnh vò rượu trên tay. Vò rượu trúng một thân cây gần đó, thoáng chốc vỡ tan tành, rượu văng tung tóe.

Trần Nhất Sinh như trút giận nở nụ cười.

Đột ngột, một cảm giác xây xẩm mặt mày ập vào đại não, thế giới trong tầm mắt ngả ngả nghiêng nghiêng, vặn vặn vẹo vẹo, trời đảo nghịch, đất úp xuống. Đầu hắn nghẹo sang một góc, cả người xiểng niểng rồi ngã cắm cổ xuống mặt tuyết.

Đầu óc loạn cào cào, Trần Nhất Sinh cười như điên:

“Haha! Ta cũng di sơn đảo hải được rồi! Các ngươi tu tiên vài vạn năm, ta uống vài ngụm rượu cũng có thể di sơn đảo hải!”

“Cái gì là thanh tâm quả dục? Cái gì là không nhiễm bụi trần? Tu tiên tốt như vậy sao? Đừng gạt ta!”

“Ta một tên phàm nhân tiêu dao tự tại, thích gì làm đó, đám tiên nhân các ngươi nào dám tiêu dao được như ta? Haha”

Trần Nhất Sinh càng nói càng cuồng, tiếp tục chộp tới một vò rượu nữa, uống đến thôn thiên ám nhật.

Đây là cố sự về một con cáo. Bởi vì cáo chẳng ăn được nho, nên chỉ đành chê nho xanh.

“Ực”

Hắn nấc một tiếng, loạng choạng ngồi dậy, chân xiêu xiêu vẹo vẹo đi đến bếp lửa gần đó.

Bếp lửa cháy bập bùng, sợi yên trắng tỏa ngùn ngụt, một vài bông tuyết rơi vào lửa nóng phát ra tiếng xèo xèo, trong nháy mắt tan vào than đỏ. Hơi nóng và ánh lửa phả vào da mặt Trần Nhất Sinh, mang theo từng tia ấm cúng và cả mùi thơm nức mũi thoảng qua.

Một chiếc nồi đất đang được đặt trên ngọn lửa, tại thời điểm nắp chiếc nồi được mở ra, tiếng nước sôi ùng ục, hòa quyện cùng với mùi thảo dược ngào ngạt. Hắn cười tít mắt:

“Tiên nhân thì đâu có được ăn ngon như ta!”

Trong nồi, bong bóng nước lăn tăn tỏa nhiệt, nước sôi một màu nâu sẫm, điểm thêm một tí sắc đỏ của táo tàu và sắc xanh của thảo dược. Ở giữa nồi, một con gà được nấu vàng ươm, thịt gà óng a óng ánh. Thịt gà thơm lừng, nóng hổi giữa đêm tuyết giá càng lộ ra nao lòng.

Trần Nhất Sinh mỉm cười.

Hắn yêu thích nhất là món mì gà tiềm do mẹ nấu, thích đến nỗi nài nỉ theo mẹ học nấu ăn để mong một ngày tự tay nấu ra món này. Bây giờ giữa thế giới lạ lẫm, Trần Nhất Sinh trộm gà tại nhà bếp Trần Gia, nấu món ăn quê nhà để nguôi ngoai tâm tình nặng trĩu.

Trong giây phút Nhất Sinh nhớ nhung về Trái Đất, từ xa xa con đường có hai người đội tuyết đi đến, ăn mặc một thân trang phục gia nhân Trần Gia.

Một người trong đó trên tay cầm lồng đèn giấy, tiến đến rồi treo nó lên cành cây cao. Đây là một gã thanh niên to con thô kệch, râu tóc xuề xòa. Hắn treo xong, vuốt vuốt cái trán, giọng ồm ồm:

“Trần Gia Phủ Đệ rộng như vậy! Đem mấy trăm cái lồng đèn treo lên, thật là mệt chết ta!”

Hắn rơi xuống một câu than vãn, quay sang nhìn người đi cạnh, chỉ thấy đây là một nam thanh niên trẻ tuổi với dáng dấp gầy gò và gương mặt chất phác. Thế nhưng lúc này đây, nam thanh niên cả người thất tha thất thểu trong gió tuyết, thần tình thẫn thờ.

Thấy vậy, tên thanh niên đô con thúc thúc vai thanh niên gầy gò:

“A Thuận, tiểu tử ngươi sao thế? Bệnh à?”

A Thuận giật mình, từ trong trạng thái thất thần tỉnh lại, thoáng chốc ngại ngùng đáp:

“A Tuân đại ca…ta…ta không sao…”

Ánh mắt A Tuân toát ra một tia ngờ vực:

“Tiểu tử ngươi nãy giờ đầu óc cứ như người trên mây. Vừa nãy còn làm vỡ cả xấp chén dĩa, cũng may Trần tổng quản không phát hiện ra, bằng không ngươi chết chắc với tên mập đấy!”

A Thuận não nề: “Ta chỉ là có một chút tâm sự mà thôi!”

Hắn ngẩng đầu nhìn trăm ngàn hoa tuyết trắng tinh chậm rãi rơi xuống từ trời đêm vô tận, thổn thức cất tiếng:

“A Tuân đại ca, người từng yêu ai đó hay chưa?”

“Yêu?” Nghe vậy, A Tuân xụ mặt. Hai tên nam nhân giữa đêm thanh vắng nói chuyện tình yêu? Đây là có âm mưu gì?

“Tiểu tử ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?”

“Ta không có nói nhảm! Mỗi câu mỗi chữ ta nói ra lúc này đều là thực tâm!” A Thuận quả quyết, tiếp đó vẻ mặt ngốc trệ, tràn ngập si mê nhìn đắm đuối:

“Ta nhận ra mình yêu mất rồi!”

A Tuân cảm nhận đạo ánh mắt mê mẩn của tên thanh niên trước mặt, nhất thời nổi cả da gà, một nơi nào đó dưới đáy quần siết chặt. Hắn lui lại một bước, đề cao cảnh giác:

“Nói trước, ta là nam nhân đỉnh thiên lập địa, tuyệt đối không có hứng thú với phương diện đó!”

A Tuân vừa nói, tay vừa thủ một thế võ quái dị:

“Hơn nữa ta từng học qua võ công. Tiểu tử ngươi tốt nhất đừng có cậy mạnh! Ngươi mà dám tiến một bước, đừng trách ta vô tình!”

A Thuận một mặt mờ mịt:

“A Tuân đại ca, tại sao ngươi muốn đánh ta?”

“Ặc”

A Tuân sững sờ, chẳng lẽ nói thẳng là tiểu tử ngươi đừng mê luyến ca, ca chỉ là truyền thuyết? Hắn nghĩ đoạn, bày ra điệu bộ vô cùng nghiêm túc, phảng phất can ngăn một thanh niên tốt đang lầm đường lạc lối:

“Dù sao ta với ngươi thật sự là không thể nào! Tiểu tử ngươi có đam mê thì đi tìm người khác đi thôi!”

Dấu hỏi trên đầu A Thuận càng phình to, ngập ngừng một lúc lâu, rốt cuộc thở dài, nói ra tâm sự:

“Đêm nay lần đầu tiên gặp nàng, ta nhận ra mình yêu nàng mất rồi. A Tuân đại ca, ngươi nói thử xem, đây là nhất kiến chung tình chăng?”

“Nàng?”

Thế võ của A Tuân ngưng trệ, một mặt đề phòng đông cứng, rất nhanh một lần nữa quay trở về dáng dấp tự tin phi dương, vỗ vỗ ngực:

“Thì ra là vậy, làm ta cứ tưởng…”

“Quên đi, tiểu tử ngươi nhìn trúng cô thị nữ nào sao? Cứ nói với đại ca! Ta lăn lộn ở nơi này nhiều năm, cũng nhận thức nhiều người, có thể giúp đỡ ngươi mai mối!”

“Nàng không phải thị nữ trong phủ chúng ta…” A Thuận ấp a ấp úng, nói tiếp: “...nàng là người tham gia yến tiệc.”

Nói đến đây, mặt A Thuận đỏ tía, da mặt nhiệt độ tăng phi mã, nóng đến mức tuyết rơi gần cũng có thể tan:

“Nàng là vị tiểu thư ngồi cạnh thiếu chủ. Ừm, cũng là người đẹp nhất trong yến tiệc!”

A Tuân ngờ nghệch mất mấy giây, sau đó thốt lên:

“Ngươi nói là Vương tiểu thư đi?”

A Thuận gật gật đầu:

“Hẳn là vậy. Ta nghe những thị nữ gọi nàng là Vương tiểu thư!”

“Đúng là nàng rồi!” A Tuân sợ hãi than:

“Ta sống mấy chục năm trên đời, lần đầu tiên nhìn thấy có một nữ tử đẹp như thế. Trước kia ta cứ nghĩ Ngô tiểu thư đã đẹp nhất rồi, nhưng từ lúc nhìn thấy Vương tiểu thư, liền hiểu thế nào gọi là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!”

“Nàng đẹp tựa tiên nữ trên trời!” A Thuận đồng tình, dáng vẻ kinh động như gặp thiên nhân:

“Ta gặp nàng về sau, đột nhiên cảm thấy những nữ tử còn lại đều chỉ là dong chi tục phấn!”

A Tuân giật mình, chú ý tên thanh niên đối diện lộ ra dáng dấp mê đắm, tức thì thần tình quỷ dị cực độ:

“Đừng nói với ta… người mà tiểu tử ngươi nhất kiến chung tình… chính là Vương tiểu thư?”

A Thuận ngượng ngùng gật đầu.

Trong nhất thời, đương trường rơi vào trầm mặc, chỉ sót lại tiếng gió tuyết thổi vù vù…

Một lúc sau, A Tuân thở dài, vỗ vỗ vai A Thuận, chân thành nói ra:

“Nể tình tiểu tử ngươi gọi ta một tiếng đại ca, ta cũng nói thẳng, ngươi tốt nhất là nên dẹp cái tình ý này đi thôi!”

“Vương tiểu thư là cành vàng lá ngọc, thân thế tôn quý. Hơn nữa ta nghe nói, Trần Gia và Vương Gia đang tính chuyện cưới sinh giữa nàng và Thái Văn thiếu chủ. Tiểu tử ngươi nếu muốn sống yên ổn thì đừng can dự vào, chết lúc nào chẳng hay đâu!”

Nghe đại ca nói, A Thuận cười khổ:

“Ta đâu dám có ý đó!”

Hắn ngẩng cổ, trên mặt viết đầy ái mộ:

“Ta chỉ mơ tiểu thư đối với ta cười một tiếng. Dù giảm thọ mười năm, ta cũng tình nguyện!”

A Tuân im lặng nhìn tên thanh niên trẻ người non dạ, yêu vào đến ngu cả người, miệng giật giật:

“Người trẻ tuổi, quay đầu là bờ!”

Tuy nhiên tên thanh niên giờ khắc này có vẻ đã đắm chìm trong mộng đẹp, cười ngây ngô tại chỗ, nhìn thấy cảnh này mà trán A Tuân nhăn lại, lập tức lôi A Thuận đi:

“Thôi thôi, để đại ca dẫn tiểu tử ngươi đi nhìn mỹ nhân một tí cho mở mang tầm mắt. Nàng là tiểu thư gia giáo, ngày thường ra đại môn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tranh thủ ngắm đi, miễn cho sau này tiếc nuối.”

Hai người sau đó rời đi nơi này, để lại trên nền tuyết dày những dấu chân lộn xộn.

Bấy giờ, từ sau thân cây, Trần Nhất Sinh chệch choạc đi ra. Tuy rằng đầu óc nửa tỉnh nửa mê nhưng đã nghe nhất thanh nhị sở nội dung câu chuyện, nhất là đoạn một người cam nguyện dùng mười năm tuổi thọ để đổi một nụ cười của giai nhân.

Hắn dựa vào thân cây, cười nhạo:

“Ngu ngốc! Quả thật là ngu ngốc!”

Đối với một người sự sống tính theo ngày như Trần Nhất Sinh, câu nói này nghe cứ mỉa mai làm sao? Hắn cười đối phương ngu ngốc, nhưng cười nửa chừng thì nghĩ đến chấp niệm của nguyên chủ đối với Ngô Uyển Ngọc, nụ cười đột ngột cứng ngắc.

Đối phương ngu ngốc, vậy ta là cái gì? Tin tưởng nếu Ngô Uyển Ngọc muốn quay lại, đừng nói là mười năm tuổi thọ, cho dù là ngày mai chết luôn nguyên chủ cũng đồng ý đánh đổi!

Trần Nhất Sinh chép chép môi. Trên đời này vậy mà có tận hai thằng ngu…à, nên tính là ba thằng mới đúng.

Hắn càng nghĩ, tâm càng phiền, tay nhanh chóng nâng một vò rượu mới toanh, cũng chẳng nhớ nổi đây là vò rượu thứ mấy.

Dù sao Trần Gia đêm nay yến tiệc linh đình, mỹ thực mỹ tửu nhiều vô cùng, tình cờ mất vài vò cũng chỉ như chín trâu mất một sợi lông.

Uống một ngụm rượu đắng, Trần Nhất Sinh nửa ngồi nửa quỳ trên tuyết, nâng tay áo quệt quệt miệng, cười cợt:

“Dù ở thế giới nào, nữ nhân cũng rất giỏi gieo sầu cho nam nhân!”

“Một Ngô tiểu thư đã vậy, nghe nói Vương tiểu thư dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, nhất định là càng giỏi làm nam nhân đau lòng!”

“Hắc Hắc”

Trần Nhất Sinh cười khúc khích: “Quả nhiên, cổ nhân nói đâu sai…”

Hắn nâng cao vò rượu, nghêu ngao:

"Hồng nhan họa thủy…Hồng nhan họa thủy à nha!!!”

Trong đêm gió tuyết, tiếng gió thổi, tiếng tuyết rơi và tiếng cười cợt của thiếu niên dần dần vang vọng cùng nhau. Tiếng gió lẫn tuyết, tiếng tuyết lẫn gió, gió tuyết lẫn tiếng cười.

“Hồng nhan họa thủy?”

Ngay tại thời điểm này, từ đằng sau Trần Nhất Sinh, đột nhiên một tiếng cười khẽ vang lên:

“Cách nói này cũng thật là thú vị…”

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận