Nhất Sinh Tiêu Dao
Chương 9 Hữu duyên... Mới
Đám cảnh vệ gấp gáp lướt qua vai Trần Nhất Sinh, sau đó cả đám chạy đến đầu ngõ.
Ở nơi đó, một người trẻ tuổi đang đứng đợi. Đây là một công tử áo gấm, diện mạo tuấn tú quý khí, có vẻ là một thiếu gia nhà quyền quý nào đấy.
Nhìn thoáng qua vẻ ngoài của người xa xa, vẻ mặt Trần Nhất Sinh trong nháy mắt căng lại.
Tên công tử này còn ai vào đây ngoài Trần Gia Bảo? Bởi vì cừu nhân gặp nhau sẽ đỏ cả mắt, Nhất Sinh nhớ đến cảnh tượng nhục nhã ngày hôm qua, năm ngón tay đã ập đến đau âm ỉ.
Hắn nghiến nghiến răng, cố nén thân thể run rẩy. Bất quá ánh mắt cứ trừng trừng nhìn tên công tử đứng đầu ngõ. Nếu ánh mắt có thể giết người, đoán chừng Trần Gia Bảo đã mất vô số cái mạng.
Trần Nhất Sinh chằm chằm, thẳng cho đến lúc thấy rõ ràng dáng dấp của đối phương, tức thì vẻ mặt thâm thù đọng lại, một giây sau đó trở nên quái lạ vô cùng.
Trần Gia Bảo giờ phút này một thân áo gấm, nhưng áo gấm đã dính lấm tấm đất cát, dáng vẻ phi thường tàn tạ, thậm chí trên con mắt có một vết thâm đen xì, tóc tai rối ren, dẫn đến một trương gương mặt anh tuấn và phong thái tôn quý đều sụp đổ.
Trần Nhất Sinh “phụt” một tiếng, vội che miệng, suýt chút cười to. Hắn dù chẳng rõ đầu đuôi ra sao, nhưng cứ nhìn bộ dạng Trần Gia Bảo thảm đến như thế, nội tâm giờ đây tràn ngập thống khoái, quyết định im lặng đứng xem trò vui.
Nhìn đám cảnh vệ vội vã chạy đến, vẻ mặt Trần Gia Bảo âm trầm cực độ: “Tìm được người chưa?”
Mấy tên cảnh vệ mồ hôi đổ như thác, đầu rụt rụt, đâu rồi dáng vẻ nghênh ngang như mới nãy? Tên đầu lĩnh to con cúi thấp đầu tiến lên, ấp a ấp úng:
“Vẫn…vẫn chưa, thưa Trần thiếu gia.”
Hắn vừa nói, vừa len lén liếc nhìn Trần Gia Bảo, tuy cả đám là cảnh vệ tòa thành, thân mang chức quyền, nhưng cả bọn mười lá gan cũng không dám đắc tội với tên công tử trước mặt này.
Để ý thấy sắc mặt đối phương ngày càng đen, tên đầu lĩnh vội lên tiếng:
“Trần thiếu gia cứ yên tâm, chúng ta sẽ tiếp tục tìm, sớm thôi sẽ tóm được nàng.”
Trần Gia Bảo hừ lạnh, phất tay áo rồi rời đi. Một đám cảnh vệ vội cúi người nghênh tiễn, từ đầu chí cuối thần sắc đều lộ ra vô cùng cung kính, ngay cả một tí khó chịu cũng chẳng có.
Đến lúc người đi xa, cả đám cảnh vệ lúc này thở phào nhẹ nhõm. Tên đầu lĩnh xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, nhìn đám cấp dưới ngơ ngơ ngác ngác, nhất thời nổi giận:
“Nhìn cái gì!? Mau đi tìm nha đầu đó cho ta!!! Tìm không được thì đừng mong nhận lương tháng này!!!”
“Vâng!”
Đám cảnh vệ vội tản ra, nhanh chóng để lại con ngõ vắng một mình Trần Nhất Sinh.
Hắn đợi cho đám người đi mất, lúc này cất tiếng:
“Ra đi. Người đã đi.”
Từ trong đống rơm, tiếng sột soạt vang lên, một cánh tay nhỏ duỗi ra, vén rơm thành một cái lỗ nhỏ. Thiếu nữ thò đầu, cẩn trọng dò la xung quanh một tí, chỉ thấy nơi đây chỉ còn duy nhất thiếu niên, giờ phút này ánh mắt tràn ngập ý cười nhìn nàng.
Thiếu nữ le le lưỡi.
Trần Nhất Sinh hỏi: “Tên đáng ghét kia là do ngươi đánh?”
Vừa rồi đám cảnh vệ ráo riết truy đuổi nàng, cộng với dáng dấp trầy trụa và con mắt đen thui của Trần Gia Bảo, dùng đầu gối nghĩ cũng đoán ra được ai là đầu têu trong chuyện này. Vì lẽ đó, ánh mắt Trần Nhất Sinh nhìn thiếu nữ nhất thời có điểm quỷ dị.
Vấn đề nằm ở chỗ, Trần Gia Bảo là tu chân giả. Hắn hôm qua đã tự mình thể nghiệm sự đáng sợ của tu chân giả. Một tia uy áp cũng đủ nghiền nát một tên thường nhân. Muốn đánh Trần Gia Bảo, mười tên thanh niên cường tráng cùng nhau nhào đến cũng chẳng chạm nổi góc áo của đối phương.
Đằng này thiếu nữ đem thằng ấy đánh cho tím tái mặt mày như thế. Trừ khi…nàng cũng là…
“Tên đáng ghét?” Thiếu nữ đang phủi phủi rơm rạ dính trên áo, nghe vậy gật mạnh đầu, tức giận nói ra:
“Đúng là tên đáng ghét! Hơn nữa là một tên dâm tặc đáng ghét! Ta ghét nhất dâm tặc!”
“Dâm tặc?” Trần Nhất Sinh nhướng mày.
“Đúng, đại dâm tặc!” Thiếu nữ thở phì phò: “Hắn cố tình chen ngang giành mua thảo dược với ta. Ta nhịn. Thế nhưng dám mở miệng đùa giỡn ta, muốn đem ta về làm thị nữ. Đã vậy còn dám giơ tay muốn sàm sỡ ta!”
“Hừ hừ”
Nàng quơ quơ nắm tay trắng như trứng gà, một mặt đắc ý: “Nghĩ bổn cô nương đây ăn chay chắc? Hắn trêu ta một câu, ta tặng một quyền, có qua có lại mới toại lòng nhau!”
Thiếu nữ càng nói càng đắc chí, giữa chừng thì nhận ra ánh mắt cổ quái của thiếu niên, thoáng chốc vẻ đắc chí tiêu thất, thay vào đó là lúng túng xoa xoa mũi ngọc. Đánh người mà nói như thể chiến tích, rõ ràng là rất trái ngược với cử chỉ thục nữ.
Nguyên lai là tiết mục công tử nhà giàu trêu ghẹo thôn nữ nhà quê, ai ngờ thôn nữ nhà quê là cao thủ ẩn mình, dẫn đến công tử nhà giàu ngã ngựa mà nuốt nguyên trái đắng.
Trần Nhất Sinh vỗ đùi một cái “bép”, phấn khích tán dương:
“Tốt! Đánh rất tốt!”
Hắn trước đó còn sầu não nghĩ cách phục thù Trần Gia Bảo, nhưng song phương chênh lệch vũ lực quá xa, địa vị tại Trần Gia cũng cách nhau một trời một vực. Bây giờ có người đứng ra thay trời hành đạo, nhận trách nhiệm dạy dỗ tên đường đệ kia, Trần Nhất Sinh hận không thể tiến lên hôn thiếu nữ một cái để ăn mừng.
Bất quá nghĩ đến Trần Gia Bảo chỉ muốn động tay động chân với nàng đã tím đen con mắt, mình mà thật sự động môi, từ đây đến cuối đời có lẽ chẳng nhìn thấy ánh mặt trời nữa.
“Ah”
Đúng lúc này, thiếu nữ la lên một tiếng, sau đó vội vội vàng vàng:
“Ta đi ra ngoài lâu vậy, sư phụ nhất định là rất lo lắng. Ta phải về nhà nhanh mới được.”
Nàng nói rồi, ngay tại vị trí đứng để lại một đạo tàn ảnh, vỏn vẹn chớp mắt đã chạy ra đến đầu con ngõ. Đến đây, thiếu nữ đột nhiên ngừng lại, tiếp đó ngoái đầu, nở nụ cười tinh nghịch:
“Ngươi giúp ta trốn, ta tặng ngươi sách. Hai chúng ta coi như chẳng ai nợ ai nhé!”
Nàng vẫy vẫy tay chào:
“Thiếu niên, hữu duyên gặp lại…”
Dõi theo thân ảnh nhỏ nhắn của thiếu nữ hòa vào dòng người tấp nập, tai còn văng vẳng tiếng nói trong trẻo của nàng, Trần Nhất Sinh dở khóc dở cười. Rõ ràng tuổi tác nhỏ nhưng cứ thích tỏ ra như ông cụ non vậy.
Đúng thật là chẳng hiểu nổi?
Hắn nghĩ đoạn, nhỏ giọng thì thào:
“Hữu duyên gặp lại…”
“...”
Những ngày tiếp theo, Trần Nhất Sinh một mực ở nhà, tự mày mò với mong muốn tìm ra một con đường sống cho mình. Bởi vì muốn có giải pháp, trước tiên cần tìm được vấn đề. Hắn trong suốt những ngày qua gần như đã đem thân thể mình xem qua một vòng tỉ mỉ, thiếu điều suýt chút mang nó ra giải phẫu…
“Tách”
Một giọt máu đỏ thẫm nhỏ xuống từ ngón tay Trần Nhất Sinh, chỉ vài giây sau đã trở nên đen ngòm, đặc sệt như bùn quánh. Hắn thấy cảnh này, chân mày nhíu thật sâu.
Nếu như Thiên Minh có trang thiết bị y tế như ở Trái Đất thì tốt rồi, Trần Nhất Sinh cũng đâu cần đoán mò như hiện tại.
Đáng tiếc thế giới này tuy có tu chân giả thần thông quảng đại, có yêu thú vỗ cánh một cái tạo ra thiên tai, nhưng ngoại trừ đó ra, những thứ khác chỉ so sánh được với Trái Đất thời cổ đại. Thật không hiểu suốt cả ngàn năm qua con người nơi này phát triển như thế nào?
“Xem ra chỉ có thể làm chuột bạch.” Hắn thở dài một tiếng, sau đó dấn thân vào chuỗi ngày thử thuốc.
Trần Nhất Sinh thử tất cả những cách có thể thử, từ châm cứu, cứu ngải, ấn huyệt cho đến uống thuốc. Hắn uống tất cả những thứ thuốc có thể uống, từ thanh nhiệt giải độc, tẩm bổ thân thể, an thần dưỡng sinh, cho đến cả bổ thận tráng dương, chỉ mong rằng ít nhất một trong số chúng sẽ có tác dụng.
Thời gian thấm thoắt thôi đưa, nửa tháng trôi qua như ngọn gió thoáng qua ngoài cửa sổ…
Trần Nhất Sinh đứng trước gương, trong đó phản chiếu ra gương mặt của một thiếu niên trẻ tuổi, mi thanh mục tú, ngũ quan sáng sủa. Bấy giờ, thiếu niên tuy sắc mặt tiều tụy, nhưng đã có một tia màu máu, da dẻ hồng nhuận, ấn đường tươi sáng.
Hắn suýt chút nhảy dựng ăn mừng:
“Tốt, thuốc có tác dụng!”
Thân thể của Trần Nhất Sinh rõ ràng đã có dấu hiệu khỏe mạnh hơn rất nhiều so với nửa tháng trước, cho thấy hiệu quả của chuỗi ngày uống thuốc thay cơm vừa rồi. Hắn vỗ vỗ mặt, cảm nhận da thịt căng mọng, trong nội tâm một lần nữa thắp lên hi vọng.
Đấy là đến một đêm này…
Hắn giật mình tỉnh giấc, từ trên giường ngồi dậy.
Một sát na, Trần Nhất Sinh sắc mặt đại biến. Từ trong thân thể, phảng phất như có ngàn vạn con côn trùng cắn phá. Bọn chúng điên cuồng gặm nhấm từng tấc da tấc thịt, đục sâu vào tận xương tủy, để lại một tên thiếu niên quằn quại ở trên giường.
Da mặt một lúc xanh, một lúc đỏ, một lúc tím, thẳng đến cuối cùng toát ra một màu trắng nhợt, Trần Nhất Sinh run rẩy cả người, trong ngực như xé toạc, trái tim quặn thắt, đập nhanh rồi chậm, chậm rồi nhanh, đôi lúc ngừng đập, cùng với đó là cơn đau dữ dội ngày càng gia tăng, cảm tưởng như xương cốt vỡ nát, máu thịt nhầy nhụa.
“Oa”
Hắn ôm ngực nôn ra một ngụm máu, màu máu đen dị thường, phát ra nồng nặc mùi thối.
Vừa nôn ra, một cảm giác nghẹt thở xộc thẳng lên đại não, Trần Nhất Sinh từ trên giường ngã sõng soài xuống đất. Hắn co rụp trên nền đất lạnh lẽo, ngất xỉu từ bao giờ.
Trên bàn, chén thuốc vẫn tỏa khói nghi ngút…
Nửa tháng nữa trôi qua, chén thuốc vẫn nằm đó, chỉ là nước thuốc đã cạn, một chiếc gương nhỏ rơi trên đất, vỡ ra vô số mảnh thủy tinh. Trong ngôi nhà tràn ngập mùi tanh tưởi.
Trần Nhất Sinh nằm vật vã trên nền đất, đôi con ngươi tan rã nhìn trần nhà, tóc tai rũ rượi, chiếc áo cũ mèm giờ đây đã in trên đó vài vết máu to tanh rình, cùng với vết đất cát dơ dáy.
Hắn mất đi thần thái vốn có trong đôi con ngươi, giờ phút này chỉ duy nhất một mảng đục ngầu, giọng khàn khàn:
“Ta vẫn chưa chết…chưa chết…”
Đoạn, Trần Nhất Sinh gào to:
“KHỐN NẠN!!! TẠI SAO TA CHƯA CHẾT!!?”
Suốt ròng rã nửa tháng qua, hắn không nhớ nổi bao nhiêu lần cầu mong mình được chết đi. Thế nhưng tỉnh rồi ngất, ngất rồi tỉnh, cơ thể trải qua mọi đày đọa, nhưng rồi cuối cùng ngay cả cái thứ ân huệ nhỏ nhoi ấy ông trời cũng nhẫn tâm từ chối hắn.
Trần Nhất Sinh đưa một tay che trán, mái tóc rối phủ xuống trán bê bết mồ hôi, và cả nước mắt. Trong đôi mắt nước mắt cứ trào ra, mũi ngập mùi tanh của máu. Hắn cười to, âm thanh nghèn nghẹn, pha lẫn một tia điên cuồng và thịnh nộ:
“Hahaha!!! Cứ tưởng là phong vân tái khởi, thì ra là hồi quang phản chiếu!!!”
Theo dõi thân thể ngày một tốt hơn, Trần Nhất Sinh cứ ngỡ được gieo hi vọng, nhưng rồi thực tại nghiệt ngã đã nghiền nát một tia hi vọng ấy.
Hi vọng vỡ tan, đi cùng với đó là mong muốn sống sót…
Hắn giờ đây sinh cơ như ngọn đèn dầu treo trước gió, có thể tắt bất cứ khi nào. Trần Nhất Sinh từng tự chẩn đoán mình sẽ sống được thêm một năm nữa, thế nhưng chẩn đoán đó lúc này cũng nát bấy theo tấm gương nằm trên đất.
Một tháng? Hai tháng?
Hắn tự vấn:
“Ta rốt cuộc là gây ra tội nghiệt gì?”
Trần Nhất Sinh tự nhận mình là một thanh niên tốt, cũng đâu có làm ra chuyện gì tội ác tày trời. Học y để cứu người, thậm chí vì cứu người mà mất mạng. Nếu trên đời thật sự có nhân quả, đáng lẽ một đời sau của hắn cũng đâu đến nỗi nào?
Thế nhưng vì cái gì???
Nghĩ đến đây, ngực Trần Nhất Sinh nhộn nhạo, tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn thoáng chốc như già đi mấy chục tuổi.
“...”