Nhất Sinh Tiêu Dao
Chương 6 Trần Gia Bảo Mới
Thời điểm Trần Nhất Sinh đi ra Đại Sảnh Đường, đằng sau lưng còn vang vẳng tiếng cười to của hai đại gia chủ. Tay áo hắn động đậy, chân càng đi nhanh.
“Nhất Sinh.”
Bỗng nhiên, một âm thanh mềm mại vang lên, Trần Nhất Sinh ngừng bước, cứ việc tâm trí kháng cự, thân thể rất thành thật quay đầu.
Trong mắt hiện lên một trương dung nhan tú lệ vô ngần, nếu quay về một ngày trước, hắn đoán chừng đã mừng rỡ tiến đến gần, nhưng giờ đây cả người đứng im tại chỗ, một bước cũng không nhấc nổi.
“Ngô tiểu thư, có chuyện gì sao?” Hắn cười cười.
Đối diện thiếu niên tỏ ra xa cách, thậm chí cách gọi cũng đã thay đổi, vẻ mặt Ngô Uyển Ngọc cay đắng.
Suốt những năm qua nàng và Trần Nhất Sinh cùng nhau lớn lên như một cặp thanh mai trúc mã, vậy nên nàng thực sự không bao giờ muốn đẩy đối phương đến tình cảnh như vậy. Sau hôm nay, có lẽ nàng và hắn chỉ còn là hai người xa lạ giữa thế gian này.
Thiếu nữ cúi đầu, thì thào: “Thật xin lỗi.”
“Ngươi đã xin lỗi hôm qua rồi.” Trần Nhất Sinh xoay người:
“Ta về trước.”
“Đợi một chút!”
Ngô Uyển Ngọc vội vàng gọi, nhưng thiếu niên đã ngoảnh mặt. Nàng cắn cắn môi, nhoáng người một cái đã chặn trước mặt đối phương, ngăn trở đường đi của hắn.
Trần Nhất Sinh nhíu mày: “Ngô tiểu thư, để ta đi.”
Ngô Uyển Ngọc lấy ra một chiếc tráp gỗ nhỏ từ trong vạt áo. Tại lúc nắp cái tráp ấy mở ra, nằm trong đó là một viên đan dược nhỏ như đầu ngón tay, tròn vo màu xanh tuyền, vừa lộ ra đã tỏa một mùi thơm thảo dược dễ chịu, chỉ cần ngửi một chút là toàn thân thư thái.
Nàng nâng cái tráp đưa đến trước mặt thiếu niên, chân thành nói:
“Viên Bồi Sinh Đan này được Tống đại sư điều chế, dùng để dưỡng thể rất tốt. Người thường uống vào có thể tăng đến mười năm thọ nguyên, mong là nó sẽ giúp ích cho ngươi!”
Nhìn viên đan dược quý trước mắt, chân mày Trần Nhất Sinh càng nhăn sâu. Hắn lắc lắc đầu:
“Thứ này quá giá trị. Ngô tiểu thư giữ lại đi thôi.”
Nguyên chủ sinh thời là một thiếu niên tự tôn, dù suốt những năm qua thê thảm nhưng không bao giờ muốn cầu xin sự thương hại từ người khác, nhất là đối với thiếu nữ đối diện. Nếu Trần Nhất Sinh dám nhận đan, nửa đêm nguyên chủ hiện hồn về nhất định sẽ bóp cổ hắn.
“Thế nhưng…” Ngô Uyển Ngọc muốn nói tiếp, song thiếu niên đã ngăn lại, Hắn khoát khoát tay:
“Nếu không có chuyện gì nữa. Ngô tiểu thư, ta về trước.”
Đúng lúc này, dãy hành lang vắng vẻ truyền đến tiếng bước chân, cùng với đó là một tiếng cười nhạt vang lên:
“Ngô tiểu thư đã có ý tốt như vậy, cớ sao đường ca lại phũ phàng?”
Nghe thấy âm thanh này, Trần Nhất Sinh thay đổi sắc mặt. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn thân ảnh đang từ từ đi đến.
Đây là một công tử trẻ tuổi, diện mục tuấn tú tiêu sái, toát ra khí chất tôn quý nhã nhặn. Công tử một thân áo gấm đen nhạt, hông đeo một miếng ngọc bội, trên tay cầm một chiếc quạt giấy vẽ tranh thủy mặc tinh xảo. Hắn phe phẩy quạt, miệng nở một nụ cười tỏa nắng:
“Ngô tiểu thư, xin chào.”
Một sát na, nắm tay Trần Nhất Sinh vô thức siết chặt. Công tử trẻ tuổi này là Trần Gia Bảo, cháu nội đích tôn của Tứ trưởng lão. Tốt rồi! Vừa nãy ông nội mới ở trong đó diễn một màn để xẻ thịt hắn, giờ này ra ngoài đây thì gặp được cháu trai. Hai ông cháu này là muốn nội ứng ngoại hợp sao?
Bên cạnh, Ngô Uyển Ngọc mỉm cười, thi lễ đáp:
“Trần công tử, ngươi tốt.”
Trần Gia Bảo gấp lại quạt giấy, quơ quơ trước mặt, sau đó quay sang nhìn Trần Nhất Sinh, miệng nhếch lên một cái độ cong:
“Đường ca, đã lâu rồi mới gặp lại. Ta rất nhớ ngươi nha.”
Trần Nhất Sinh quay mặt đi, Trần Gia Bảo tại Trần Gia là đường đệ của hắn, nhưng giờ phút này hắn tuyệt nhiên chẳng có một tí thiện cảm nào với đối phương. Thời điểm nguyên chủ ngã ngựa, tại gia tộc có người hả hê, cũng có người tranh thủ bỏ đá xuống giếng, đạp nguyên chủ thêm vài cái để không ngóc đầu lên nổi, mà vị đường đệ trước mắt này trộm vía là có cả hai.
Trong nhất thời, cả dãy hành lang im ắng dị thường, có một tên thiếu niên đang cười híp mắt, trong khi thiếu niên còn lại ngoảnh mặt làm ngơ, thiếu nữ đứng giữa thì vẻ mặt nặng nề, cảnh tượng giữa ba người thoạt nhìn tương đối quỷ dị.
Thẳng đến một lúc, Ngô Uyển Ngọc phá vỡ im lặng:
“Tiểu nữ có đôi lời muốn cùng Trần công tử nói. Hiện tại đã nói xong, tiểu nữ xin cáo lui.”
Nàng nói dứt câu, nhanh chóng nhét tráp đan dược vào trong tay Trần Nhất Sinh, cúi người một cái rồi vội vã rời đi.
Trần Nhất Sinh nhìn đồ vật trong tay, ánh mắt hiện ra một vệt bất đắc dĩ, thật chẳng ngờ động tác thiếu nữ nhanh như thế, đến lúc hắn nhận ra thì nàng đã đi mất tiêu. Bây giờ làm gì với viên đan dược này đây?
Trần Nhất Sinh nghĩ đoạn, trong tai bỗng truyền đến tiếng nói:
“Đan dược quý giá được Ngô tiểu thư tặng, đường ca nên giữ cẩn thận, để mất thì uổng lắm.”
Hắn ngước mặt, đối diện Trần Gia Bảo cũng chưa rời đi, trái lại tỏ ra thân thiết:
“Đường ca, ngươi nói xem, nếu uống viên đan này thì ngươi sẽ sống thêm được mấy ngày?”
“Mấy ngày là chuyện của ta. Đừng xía mũi vào.” Trần Nhất Sinh chẳng có hứng thú tiếp tục trò chuyện với tên công tử trước mặt, chỉ cụt ngủn đáp một câu, sau đó muốn rời đi.
“Ấy ấy, đường ca đừng đi…”
Trần Gia Bảo gọi một tiếng, đôi chân xê dịch, lập tức cả người chặn ngang đường đi. Hắn tiếp đó tỏ ra quan tâm: “Ta chỉ muốn hỏi han bệnh tình của đường ca mà thôi. Ài, đường ca lâm bệnh nặng, thân là đường đệ như ta cảm thấy vô cùng đau lòng.”
“Đau lòng?” Trần Nhất Sinh cười lạnh.
“Đúng, rất đau lòng.” Trần Gia Bảo thương cảm gật gật đầu, nhưng vỏn vẹn một giây sau, miệng nở một nụ cười: “Nhất là biết chuyện đường ca bị Ngô tiểu thư tìm đến tận gia tộc để từ hôn.”
“Chậc chậc, quả nhiên là đủ thảm! Nếu là ta thì đâm đầu vào tường chết quách đi cho xong, đâu có mặt mũi sống ở thế gian này nữa?” Hắn tặc lưỡi một tiếng, dang tay nói.
“Ngươi!!!” Trần Nhất Sinh trong phút chốc giận dữ, việc từ hôn với Ngô Uyển Ngọc là một vết thương lòng của hắn, hiện tại có người mang nó ra xát muối, thử hỏi sao có thể không phẫn nộ? Mặc cho tâm trí muốn nhịn, nhưng thân thể Trần Nhất Sinh rất quyết đoán nhào đến, vung nắm tay gầy gò đến trước mặt đối phương.
Tuy nhiên, trong tưởng tượng gương mặt tươi cười của Trần Gia Bảo vẫn y nguyên, trái lại thì da mặt Trần Nhất Sinh nhăn rúm, nắm tay đột ngột rủ xuống.
“Oa”
Hắn quỳ rạp trên nền đất, mật xanh mật vàng xộc thẳng từ dạ dày đến miệng, nôn thốc nôn tháo điên cuồng. Một trương gương mặt Trần Nhất Sinh đổi từ trắng toát sang tím tái, những sợi gân xanh nổi dọc trên cổ và trán, đồng tử trợn trừng, thoạt nhìn cực độ dữ tợn.
Trần Gia Bảo rút lại chân, đưa mắt nhìn thiếu niên đang quỳ trước mặt mình nôn ra mật máu, nhún vai: “Đường ca cẩn thận chứ! Tại sao tự nhiên vấp ngã vào chân ta như thế này?”
Trần Nhất Sinh siết nắm tay, cắn tóe máu môi. Hai đầu gối hắn cố gượng dậy, nhưng xương cốt tựa như đã vỡ vụn từ đời nào, mất một lúc lâu sau đó mà chẳng thể nào đứng dậy, cứ nhúc nhích một chút đã tiếp tục ngã xuống. Trần Nhất Sinh quỳ trên đất, gượng lên một giây lát, rồi tiếp tục quỳ xuống.
Trần Gia Bảo mỉm cười: “Đường ca, ngay cả việc đứng dậy cũng gian nan vậy? Cần ta giúp không?”
Trần Nhất Sinh nghiến nghiến răng, rốt cuộc cũng có thể đứng lên, song vỏn vẹn vài giây sau, thân thể lại tiếp tục ngã xuống. Bấy giờ, một luồng cự đại áp lực đặt trên thân thể hắn, phảng phất như thiên giáng xuống, phảng phất như địa nghiền nát, thoáng chốc triệt tiêu một tí sức lực nhỏ nhoi của Trần Nhất Sinh.
Trần Gia Bảo miệng nở nụ cười, trong ánh mắt chẳng hề có nửa điểm ý cười, cúi đầu nhìn thiếu niên ngã gục:
“Thế nào rồi? Đứng dậy tiếp đi? Đường ca?”
Trong tầm mắt Trần Nhất Sinh chỉ thấy được đôi giày đường đệ. Hắn miệng thở ồ ồ, từng thớ thịt trên người đều run lên bần bật, tựa như một con thú nhỏ đáng thương nằm dưới chân của đầu hung thú săn mồi, ngay cả việc chống cự cũng chẳng dám, chỉ có thể run lẩy bẩy nằm im chịu trận.
Đây… là uy áp tu chân giả?
Dưới thứ uy áp này, hắn giờ đây ánh mắt đã nhòe đi trông thấy, chỉ cảm giác nghẹt thở và mê muội vô cùng, ý thức từ từ nhạt dần, để lại trong đầu một cái ý nghĩ sau cùng:
“Tốt nhất là chết luôn đi!”
Trần Nhất Sinh vốn dĩ chẳng có cảm tình đối với thế giới này, chi bằng mất mạng dưới uy áp của Trần Gia Bảo. Một đời sau nếu may mắn có thể đầu thai vào cuộc đời mới tốt đẹp, còn hơn là tiếp tục sống ngắc ngoải tại cái nơi đáng nguyền rủa này.
Tại thời điểm Trần Nhất Sinh nghĩ rằng mình sắp sửa đi chầu Diêm Vương, đột nhiên uy áp trên thân tiêu thất. Hắn một chân quỳ trên đất, điên cuồng thở dốc.
“Đường ca, ngươi thật làm ta thất vọng. Ta cứ tưởng ngươi sẽ đủ sức đứng lên chứ?” Trần Gia Bảo thở dài.
Hắn ngoan vị cười, nhấn mạnh từng chữ: “Dù sao thì…ngươi cũng là…đệ…nhất…thiên…tài…Trần Gia…mà?”
Trần Nhất Sinh đầu gục xuống, vai run nhè nhẹ, đến cả sức nói chuyện cũng mất đi.
“Nói cái gì đi?” Nụ cười Trần Gia Bảo càng đậm, nhấc chân giẫm lên bàn tay Trần Nhất Sinh. “Rắc” một tiếng, một ngón tay bị giẫm đến cong vẹo, phát ra một âm thanh dọa người.
Trần Nhất Sinh im lặng.
“Rắc” “Rắc” “Rắc”
Những đầu ngón tay còn lại cũng gãy, Hắn trầm mặc, nhưng gương mặt đã từ tím thành đỏ tía, trong miệng máu tươi cứ tràn ra, răng đỏ thẫm cắn nát môi từ bao giờ.
“Đường ca, ngươi thật là không thích đùa gì cả.” Quan sát thấy tay đã sắp nát nhưng thiếu niên ngoan cố ngậm miệng, Trần Gia Bảo nhàm chán vươn vai. Hắn nhấc chân của mình đi qua, vỗ vỗ vai Trần Nhất Sinh rồi để lại một câu:
“Chào đường ca. Ta đi.”
Đôi con ngươi Trần Nhất Sinh sòng sọc nhìn theo đối phương rời đi, một tay ôm bụng, một tay run rẩy dính đầy đất cát. Trời nắng như thiêu đốt, tại nơi hành lang vắng vẻ, có một tên thiếu niên cứ như vậy quỳ xuống tại đó, thật lâu, thật lâu…
“...”