Nhất Sinh Tiêu Dao
Chương 4 Trần Gia Mới
Ánh nắng lách qua hiên cửa sổ, rọi vào trong ngôi nhà tối tăm. Trần Nhất Sinh mở mắt, nhìn thấy trần gỗ mục nát.
Bấy giờ, ánh nắng xuyên qua trần nhà lủng lỗ chi chít, chiếu vào gương mặt tái nhợt, càng khiến cho da thịt trắng xám.
Trần Nhất Sinh thất vọng.
Tại giây phút này, hắn ước gì mở mắt ra một lần nữa, sẽ thấy được những con đường xe cộ đông đúc, những gương mặt cười nói quen thuộc của thân nhân thì tốt gấp mấy. Đáng tiếc, cuối cùng hiện thực luôn luôn phũ phàng như thế.
Nằm trên giường, cả người Trần Nhất Sinh rã rời, chỉ muốn nhắm mắt ngủ tiếp, nhưng toàn thân tựa như đang nằm trên gai nhọn, chỗ nào cũng âm ỉ và nhức nhói. Đã vậy mỗi khi hắn nhúc nhích thân thể, vết thương trên bụng lại đau thắt.
Trần Nhất Sinh nằm co quắp một lúc lâu sau đó mà chẳng tài nào vào giấc.
Hai năm qua thân thể của nguyên chủ suy nhược, càng lúc càng tàn tạ, gần như mấp mé sống dở chết dở. Bây giờ nguyên chủ chết rồi, Trần Nhất Sinh là người may mắn được thể nghiệm cảm giác này.
Bấy giờ, hắn lồm cồm ngồi dậy từ trên giường, với tay chộp đến ấm thuốc đã nguội ngắt, sau đó ngẩng cổ uống cạn. Mặc dù việc uống thuốc vô dụng, nhưng ít ra vị thuốc đắng và mùi nồng của dược liệu cũng giúp đầu óc Trần Nhất Sinh thanh tỉnh đôi chút.
Uống thuốc xong, hắn ngồi đờ đẫn tại chỗ, mặc cho ánh nắng rọi trên người. Đến thế giới này vỏn vẹn một ngày, giờ đây Trần Nhất Sinh như con thuyền lạc sóng, chỉ có thể lênh đênh vô định trên biển mà chẳng rõ mình sẽ trôi về nơi nào?
Bỗng nhiên…
“Cạch”
Tiếng mở cửa truyền đến.
Nghe thấy âm thanh này, Trần Nhất Sinh vội quay đầu, vẻ mặt xám xịt tỏa ra một tia sáng sủa, thế nhưng chỉ một giây sau đó, vẻ sáng sủa thoáng chốc tối thui.
Trong tưởng tượng giai nhân đâu không thấy, chỉ thấy một thân ảnh mập mạp, đứng trước cửa tạo thành một cái bóng đen bự chảng, chặn luôn cả nắng chiếu vào nhà.
Người đến là một trung niên nhân, một thân nục na nục nịch. Hắn đi vào nhà, đôi mắt híp híp như đường chỉ quẳng đến trên người thiếu niên ngồi trên giường, mặt mỡ rung rung, mở miệng:
“Gia chủ gọi ngươi đến Đại Sảnh Đường.”
“Gọi ta?” Trần Nhất Sinh sửng sốt.
Trung niên nhân mập mạp này là tổng quản Trần Gia Trần Đại Phú, phụ trách quán xuyến các nội vụ trong gia tộc. Ngày thường tên này bận tối tăm mặt mũi, nào có thì giờ rảnh rỗi đến nơi mục nát này? Bây giờ đối phương đến đây, còn có việc tìm tới hắn.
Quả thực là chuyện lạ…
“Nhanh lên, chậm trễ gia chủ sẽ trách phạt.” Trần Đại Phú thúc giục.
Hắn trước đây có lẽ sẽ đối với Nhất Sinh nói câu xuôi tai, nhưng vật đổi sao dời, lúc này chịu đứng ở đây nói chuyện với đối phương đã là vô cùng khách khí.
“Được.”
Trần Nhất Sinh gật đầu, lục tục ngồi dậy.
Người dưới mái hiên chỉ có thể cúi đầu. Hắn mà có mang hệ thống, nhất định sẽ rất tình nguyện diễn vài màn não tàn văn như: “Cẩu nô tài, gặp bổn thiếu gia còn không quỳ xuống?”
Bây giờ thì…Haha…
Rời ngôi nhà ngột ngạt đã giam giữ nguyên chủ suốt thời gian qua, Trần Nhất Sinh đi theo chân Trần Đại Phú, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn cảnh vật ven đường.
Nơi này tuy là tu chân giới nhưng phong cảnh cũng từa tựa như ở Trái Đất. Trời xanh thăm thẳm, đất rộng mênh mông, núi cao chập chùng, cỏ cây xum xuê, có chăng chỉ là so với thế giới trước thì cảm giác rất cổ trang. Mái ngói mục san sát, đình viện sừng sững nghiêm trang, vọng lâu cổ kính,... Hết thảy đều vô cùng mới mẻ trong con mắt của người hiện đại như Trần Nhất Sinh.
Nếu hắn đến đây với tâm thế du lịch, có lẽ sẽ rất thích thú mà đi dạo vài vòng ngắm cảnh, nhưng đến đây với tâm thế này, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?
Băng qua vài con đường và dãy hành lang, Trần Nhất Sinh cảm thán, Trần Gia quả thực là rộng thênh thang, càng đi vào trung tâm thì phong cảnh càng nguy nga tráng lệ, phòng ốc đẹp đẽ, cảnh quan trang trọng, so với ngôi nhà gỗ mục nát của hắn thì cách xa một trời một vực.
Mãi đến một lúc lâu sau, đôi chân mỏi nhừ, Trần Nhất Sinh cuối cùng đến nơi.
Bấy giờ, hắn đứng trước một tòa nhà uy nghi đồ sộ, mái ngói cao vút, đại môn sừng sững, gỗ quý và cẩm thạch được chạm trổ tinh xảo. Nấc thang dẫn lên tòa nhà cao vời vợi, tọa trước cửa là đôi pho tượng đá thần thú oai phong. Tổng thể tòa nhà toát lên cảm giác vừa vững chãi nhưng cũng trang nhã muôn phần.
Trần Nhất Sinh ngẩng mặt nhìn, trên tấm hoành phi treo cao ghi năm chữ “Trần Gia Đại Sảnh Đường”.
Hắn tặc lưỡi, sau đó theo Trần Đại Phú vào trong.
Thời điểm Trần Nhất Sinh tiến vào, nơi này đã có vài thân ảnh. Ánh mắt của hắn rất nhanh để ý đến người ngồi tại vị trí trung tâm đại sảnh. Đây là một trung niên nhân tuổi tầm tứ tuần, thân mặc áo bào màu xanh sẫm, dáng vẻ thành thục, nét mặt uy vũ.
Một sát na đại não Trần Nhất Sinh đổ về thông tin của trung niên nhân này, Trần Thế Đông, đương nhiệm gia chủ Trần Gia, một trong những đại nhân vật của Hoàng An Thành.
Ngồi phía tay trái của Trần Thế Đông là ba lão giả đang nhắm mắt dưỡng thần. Ai nấy vẻ ngoài râu tóc bạc trắng, già nua như sắp gần đất xa trời. Tuy nhiên tại giây phút ánh nhìn của Trần Nhất Sinh thoáng qua, một lão giả trong số ấy mở mắt, đồng tử đục ngầu nhìn lại.
Hắn vội vã cúi thấp đầu. Trên người lão giả ấy có một cảm giác áp bách làm người run sợ, vỏn vẹn một ánh mắt đã tựa như thái sơn nặng nề giáng xuống.
Ba lão giả này là nhị, tam và tứ trưởng lão của Trần Gia. Họ là trụ cột chống đỡ vị thế cho gia tộc tại tòa thành này. Dù gia chủ đối diện cũng cung kính gọi một tiếng trưởng bối.
Trần Đại Phú dẫn Trần Nhất Sinh đến, cúi người:
“Bẩm gia chủ, người đã đến.”
“Ừm” Trần Thế Đông nhẹ gật đầu, giọng trầm ổn:
“Ngươi lui đi.”
Trần Nhất Sinh nhìn tổng quản rời đi, sau đó nhìn sang gia chủ, đôi con ngươi lướt qua một vệt bất đắc dĩ, tiến lên thi lễ:
“Bái kiến gia chủ.”
“Người trong nhà cả mà. Đừng quá lễ nghi.” Trần Thế Đông mỉm cười, đối với Trần Nhất Sinh vẫy vẫy tay:
“Đến đây, ngồi với thúc thúc đi.”
Trông thấy gia chủ đối với mình tỏ ra thân thiết dị thường, Trần Nhất Sinh nhất thời cảm giác thụ sủng nhược kinh. Đối phương mặc xác nguyên chủ suốt những năm qua, giờ đây đột nhiên tìm tới, còn dáng dấp thân thiện như vậy, rốt cuộc là có ý gì?
Trần Nhất Sinh âm thầm đề cao cảnh giác, nhăn nhăn nhó nhó vài giây cuối cùng cũng đi đến chỗ Trần Thế Đông, tựa chim non ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh gia chủ.
Quay về một vài năm trước, lúc được gia tộc trọng vọng, vị trí này nguyên chủ từng ngồi nhiều thành quen. Tuy vậy giờ đây có vẻ như chiếc ghế quá cứng đối với cái thân mềm này. Hắn ngồi giữa Trần Gia Đại Sảnh Đường cứ như ngồi trên chông sắt.
Bên cạnh, Trần Thế Đông ung dung rót trà, đưa đến trước mặt thiếu niên một tách:
“Uống trà đi, Nhất Sinh.”
Hai tay của Trần Nhất Sinh nhận tách trà nhưng không có uống, trái lại để nguyên đó. Từ đầu chí cuối đều im lặng ngồi tại chỗ.
Trần Thế Đông thong thả nhấp một ngụm trà nóng, chú ý đến thiếu niên dáng dấp tâm sự nặng nề, ân cần lên tiếng:
“Thúc thúc nghe nói ngươi lâm bệnh mấy ngày trước. Bây giờ sao rồi? Đã đỡ chưa?”
“Đa tạ gia chủ quan tâm, vãn bối đã tốt nhiều rồi.”
Trần Nhất Sinh ngoan ngoãn đáp, nhưng nội tâm cười lạnh. Đợi ngươi quan tâm, cỏ trên mộ ta cũng mọc xanh rồi.
“Ừm” Trần Thế Đông gật gù, ôn tồn nhắc nhở:
“Mấy ngày này trời trở lạnh, nhớ giữ ấm thân thể một chút.”
Nói đoạn, hắn trên gương mặt lộ ra nhàn nhạt thương cảm, thở dài:
“Đại ca năm đó qua đời, có dặn ta chiếu cố ngươi. Bây giờ trông thấy ngươi xảy ra cớ sự như thế, người thúc thúc như ta thật là hổ thẹn!”
Đại ca trong miệng Trần Thế Đông chính là cha của Trần Nhất Sinh, gia chủ đời trước của Trần Gia. Năm đó cha Trần Nhất Sinh nhậm chức ít lâu thì tạ thế, chiếc ghế gia chủ được nhường lại cho đệ đệ mình là Trần Thế Đông.
Đối với thúc thúc thương tâm, Trần Nhất Sinh lắc lắc đầu:
“Mỗi người có một số mệnh. Mệnh ta vốn như vậy. Thúc thúc chớ nên vì chuyện của ta mà hổ thẹn.”
Hai người trò chuyện ít câu, tiếp đó một lần nữa trầm mặc. Trần Nhất Sinh cúi đầu ngồi trên ghế, Trần Thế Đông nhàn nhã uống trà. Một già một trẻ cứ như vậy im ắng. Ba lão giả tựa như đã an giấc. Bấy giờ Trần Gia Đại Sảnh Đường rộng rãi trở nên tĩnh mịch vô cùng.
Thời gian từ từ trôi qua, trà trên tách của Trần Nhất Sinh đã nguội.
Đang yên tĩnh, Trần Thế Đông bỗng cất tiếng:
“Nhất Sinh, có biết vì sao thúc thúc gọi ngươi đến đây không?”
“Đến”
Trong đầu Trần Nhất Sinh nghĩ vậy, ngoài mặt tỏ ra mờ mịt đáp:
“Mong gia chủ chỉ điểm.”
Hắn tự rõ giá trị của mình, trừ khi Trần Gia muốn mang hắn ra kêu gọi từ thiện, bằng không thì Trần Nhất Sinh cho rằng chính mình chẳng có giá trị nào để gia tộc cần đến.
“Chuyện tốt…”
Trần Thế Đông ẩn ý đáp. Đoạn, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài đại sảnh lúc này thấp thoáng bóng người, nụ cười càng thêm thâm thúy:
“Đến rồi.”
Ba trưởng lão đang nhập định dưỡng thần khẽ mở ra mi mắt.
Nghe thấy vậy, Trần Nhất Sinh cũng nhìn ra ngoài, chỉ thấy một nhóm năm sáu người đang đi vào Đại Sảnh Đường. Tại thời điểm ánh mắt thoáng qua một hình bóng mảnh mai thân thuộc, vẻ mặt của hắn ngưng tụ, sau đó dần dần trầm xuống.
“Ngô Uyển Ngọc? Nàng đến đây làm gì?”
Hôm trước mới bị hôn thê đá theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, hôm sau đã gặp lại nàng. Trần Nhất Sinh quan sát thiếu nữ theo nhóm người đến gần, cái bụng truyền đến cảm giác đau inh ỏi, ngay tức thì nội tâm một lần nữa dậy sóng thịnh nộ, uất ức và nhục nhã. Hắn thân thể run lên bần bật.
Trần Nhất Sinh nhéo vào mu bàn tay một cái đau điếng, để lại nơi da thịt một mảng tím đen, nhờ đó mới trấn áp được tâm tình tiêu cực, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn thiếu nữ, lòng trắng con mắt ngập tràn tơ máu.
Dường như nhận ra ánh mắt của hắn, Ngô Uyển Ngọc nhìn qua, nhưng một tích tắc hai đạo ánh mắt chạm nhau, nàng như điện giật vội nhìn đi nơi khác.
Bên cạnh, Trần Thế Đông phảng phất chẳng chú ý đến dị thường của đứa cháu. Hắn đứng dậy, niềm nở tiếp đón:
“Ngô huynh hôm nay đích thân đại giá quang lâm Trần Gia. Hân hạnh. Hân hạnh!”
Trong nhóm người, dẫn đầu là một trung niên nhân vai rộng to cao, dáng vẻ oai vệ, tóc đen điểm bạc, thân mặc một bộ trường bào màu nâu. Hắn cười to một tiếng, ôm quyền:
“Haha…Hôm nay Ngô mỗ mạn phép quấy rầy Trần đệ rồi.”
“Nào có, nào có quấy rầy…” Trần Thế Đông cũng ôm quyền.
Hai tên trung niên rất nhanh chóng tay bắt mặt mừng cùng nhau.
Trần Nhất Sinh nặng nề dời ánh nhìn trên thân Ngô Uyển Ngọc. Hắn ngẩng đầu nhìn trung niên nhân, thấy rõ đối phương diện mạo. Tức thì trong đầu nảy ra một danh tự, Ngô Vũ Hùng, đương nhiệm gia chủ Ngô Gia, cũng là phụ thân của Ngô Uyển Ngọc.
Một thoáng này, vẻ mặt của hắn vốn dĩ tối tăm, nay càng tăm tối…
“...”