Nhất Sinh Tiêu Dao
Chương 1 Thiếu niên Trần Gia Mới
Trong ngôi nhà nhỏ tồi tàn, mối mọt ăn mòn xơ xác, phát ra mùi ẩm mốc nồng nặc, một người thiếu niên trẻ tuổi nằm trên chiếc giường tre xập xệ. Bấy giờ, gương mặt của thiếu niên trắng toát, đôi mắt nhắm nghiền, nơi khóe miệng ướt đẫm một vệt máu đỏ thẫm.
Đã một canh giờ trôi qua, thiếu niên nằm thoi thóp trên giường, lúc này gương mặt nhợt nhạt dần dần hồi lại một tia huyết sắc, lồng ngực ngưng trệ phập phồng.
Đầu ngón tay của thiếu niên nhè nhẹ động đậy. Đôi mi mắt nhắm tịt chầm chậm mở ra, để lộ ra một đôi con ngươi đen thăm thẳm, giờ đây tràn ngập mờ mịt và rệu rã.
Thiếu niên vừa tỉnh giấc, đầu đột ngột ập đến cảm giác đau đớn dữ dội. Hắn vội giơ tay ôm trán, một vệt gân xanh chạy dọc từ cổ thiếu niên, cả người nhễ nhại mồ hôi lạnh, co rúm như con tôm.
Thời điểm này trong đầu của thiếu niên tồn tại vô số đoạn trí nhớ trôi nổi thoáng qua. Từ đoạn này đến đoạn khác như thủy triều miên miên vô tận ồ ạt trong tâm trí. Vô vàn đoạn hồi ức ấy chắp vá thành hai cuộc đời song song, nhưng rồi tại điểm cuối cùng, cũng tức là cái chết của hai cuộc đời ấy, mọi thứ dần dần chồng chéo lên nhau.
Tưởng xa lạ thoáng chốc quen thuộc. Tưởng ảo mộng thoáng chốc chân thật.
Vẻn vẹn vài chục giây ngắn ngủi, nhưng đối với thiếu niên như mấy mươi năm nhân sinh đằng đẵng.
Hắn ngồi thẫn thờ một lúc lâu, ánh mắt tan rã nhìn ngôi nhà gỗ cô quạnh, đôi con ngươi rúng động mãnh liệt. Thiếu niên thì thào, trong giọng nói tràn ngập hoang mang:
“Ta…ta xuyên qua rồi…?”
Hắn cúi đầu, trước mắt là một cỗ thân thể gầy gò, tay chân ốm tong ốm teo như que củi, mười đầu ngón tay chỉ còn là da bọc xương, da nhợt nhạt dị thường. Trên người của hắn mặc quần áo vải thô nhăn nhúm cũ mèm, thậm chí thân áo có vài vết vá.
Thiếu niên nuốt một ngụm nước bọt, run giọng:
“Đùa…đùa nhau đi?”
Hắn sau đó cố trấn an tâm tình xao động, trong đầu thu xếp lại những đoạn trí nhớ rối ren.
Hắn một đời trước tên Nguyễn Hoàng Sinh, vốn dĩ là một Bác sĩ Đông y 30 tuổi đến từ Trái Đất. Tuy xuất thân chẳng đại phú đại quý, nhưng cuộc sống trôi qua vô cùng mãn nguyện. Hắn có nhà, có xe, có một gia đình nhỏ cha mẹ sum vầy, có một sự nghiệp ổn định, cũng như một tương lai tươi sáng ở phía trước.
Vậy nên xuyên qua là chuyện nằm ngoài ý muốn đối với Hoàng Sinh.
Một đêm nọ, hắn đang về nhà thì gặp một chiếc xe gắn máy vỡ tan tành nằm trên vệ đường. Hoàng Sinh vội chạy đến chỗ chiếc xe gặp tai nạn, đến nơi thì trông thấy một cô gái trẻ tuổi đang thoi thóp trong vũng máu. Ngay lập tức, hắn không chút nghĩ ngợi nhanh chóng cấp cứu cho cô gái ấy.
Ai có ngờ đúng lúc này…
“Thằng chó! Mày làm gì bạn gái tao!?”
Đột nhiên một tiếng thét tràn ngập phẫn nộ truyền đến.
Một gã thanh niên lạ mặt xông đến xô Hoàng Sinh ngã nhào. Trong tay gã nhăm nhe một con dao nhọn hoắc, đôi mắt đỏ ngầu, thét xong một câu thì cả người lẫn dao cùng nhào đến.
“Phập”
Vẻ mặt của Hoàng Sinh ngơ ngác, trong tai chợt vang lên một tiếng “phập” thanh thúy. Hắn cứng ngắc cổ, chậm chạp cúi đầu, chỉ cảm giác lồng ngực một mảng ươn ướt và lành lạnh. Ở giữa có một con dao đâm xuyên qua như xuyên táo, máu nhỏ từng vũng xuống mặt đường.
Hoàng Sinh cố mấp máy miệng nhưng chỉ có thể phát ra vài tiếng “ặc ặc”.
Một sát na qua đi, mọi thứ trong mắt hắn tối đen…
Hồi tưởng lại cái chết oan uổng của mình, Nguyễn Hoàng Sinh suýt chút chửi ầm tại chỗ, cũng may thượng thiên có mắt, chứng kiến cử chỉ xả thân vì nghĩa của hắn nên đã cho một cơ hội để sống tiếp, bằng không coi như vứt cái mạng nhỏ vào sọt rác rồi!
Nghĩ thế, tâm trạng của Hoàng Sinh cũng an ủi được phần nào. Tuy nhiên mới nghĩ đến thân thế của mình tại thế giới mới, một tí an ủi nhỏ nhoi nháy mắt đó tan tành.
Chủ nhân của cỗ thân thể này tên Trần Nhất Sinh, nguyên là một thiếu gia của Trần Gia tại Hoàng An Thành, Đại Vân Quốc.
Ở Hoàng An Thành, Trần Gia có địa vị siêu quần, tộc nhân đông đúc, nắm trong tay vô số sản nghiệp đồ sộ. Vì lẽ đó một thiếu gia như Trần Nhất Sinh sinh ra đã ngậm thìa vàng, xuất thân tôn quý hơn rất nhiều so với vô số thường dân.
Ấy thế mà giờ phút này ngay cả một tia vui mừng Hoàng Sinh cũng không dậy nổi. Bởi lẽ dù là thiếu gia, nhưng địa vị của nguyên chủ tại gia tộc thật sự thấp đến thảm thương.
Nơi này là Thiên Minh, thế giới đã trải qua trăm vạn năm tuế nguyệt. Tại Thiên Minh, con người tu chân để truy cầu tiên đạo.
Họ được gọi là tu chân giả.
Tương truyền rằng tu chân giả nắm giữ quyền năng thông thiên, trích tinh lãm nguyệt, thậm chí là tìm ra con đường vĩnh sinh trong truyền thuyết.
Vậy nên thượng tôn sức mạnh là nguyên tắc tối cao tại thế giới này. Vô luận là tài nguyên, luật lệ, vị thế,... đều do tu chân giả định đoạt, trong khi phàm nhân chỉ có thể phủ phục và tuân theo. Trăm ngàn năm qua chân lý này vững như cự thạch chống trời, đến mức ăn sâu vào tâm trí của mỗi con người nơi đây.
Trần Nhất Sinh mở to mắt, thì thầm:
“Tu chân giới…sao?”
Tin tốt, thế giới này tồn tại vô vàn thần tích, là một quãng thiên địa mênh mông cho người mặc sức tung hoành.
Tin xấu, dưới quãng trời ấy là núi xương cốt lạnh tanh, trượt chân rơi xuống thì chỉ có thể thành nấm mồ cho người dẫm lên.
Thiên Minh nhược nhục cường thực, ở đây chỉ có tu chân giả mới có tư cách nắm giữ vận mệnh của mình.
Quay về nhiều năm trước, tên tuổi của Trần Nhất Sinh vang dội Hoàng An Thành, được ca tụng là đệ nhất thiên tài ở nơi này. Năm 12 tuổi dấn thân vào con đường tu chân, 14 tuổi thành công tấn cấp Luyện Khí Cảnh thập nhị trọng.
Trong khi những thiếu niên đồng tuổi khác còn đang tập tành cảm nhận linh khí, nguyên chủ đã sắp sửa đặt chân vào Trúc Cơ Cảnh. Thiên phú trác tuyệt thậm chí sánh ngang với những thiên tài đỉnh tiêm của đất nước.
Đáng tiếc… chỉ là chuyện năm đó…
Ba năm trước, tu chân lộ sáng ngời của Trần Nhất Sinh đột nhiên đứt đoạn, linh lực trong thân thể tiêu thất, linh khí từ thiên địa đi vào trong cơ thể như đi vào ngõ cụt, thoáng chốc mất tích. Cứ như vậy tu vi an vị một chỗ cả năm trời.
Tình trạng này vô cùng quái lạ, đến nỗi tất cả trưởng lão Trần Gia cũng thúc thủ vô sách. Thời gian đầu vài người tiếc tài ra sức cứu trị, nhưng rồi một thời gian sau đó cũng giương cờ trắng.
Đến cuối cùng, tôn xưng đệ nhất thiên tài Hoàng An Thành của Trần Nhất Sinh sụp đổ chỉ trong một năm đó.
Biến cố này đã gây ra một đả kích cực đại đối với nguyên chủ. Tuy nhiên mặc cho hắn điên cuồng tu tập thì linh lực trong thân thể cứ càng ngày càng xa vời. Mọi nỗ lực cuối cùng chỉ là công dã tràng.
Hai năm sau đó, tu vi của Trần Nhất Sinh không chỉ không có thăng tiến, trái lại thụt lùi, rốt cuộc mất sạch, rơi xuống trở lại phàm nhân. Trong thời gian này, thân thể nguyên chủ ngày càng yếu ớt, cứ một thời gian ngắn là lâm bệnh ngắc ngoải, trải qua vô số lần chết đi sống lại. Từ một thiếu niên cường tráng thành một người chỉ cần ra gió là ngã.
Mấy ngày trước, nguyên chủ bệnh trạng trở nặng. Nằm vật vã một mình trong ngôi nhà vắng, hắn nghĩ đến tao ngộ những năm này, thân bệnh lẫn tâm bệnh cùng một chỗ bộc phát. Dẫn đến thiếu niên cuối cùng chọn cách tự giải thoát cho chính mình.
Trần Nhất Sinh đặt ngón tay trên cổ tay, cảm nhận nhịp mạch hư nhược. Hai đầu chân mày của hắn cau chặt, thở dài:
“Mạch tượng này… cầm cự thêm một năm nữa là cùng…”
Nói đoạn, Trần Nhất Sinh trong ngực “thùm thụp” một tiếng, một cỗ mùi tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, cùng với đó là trong miệng nhờn nhợn. Hắn vội vã che miệng:
“Khục Khục”
Trần Nhất Sinh điên cuồng ho khan, lòng bàn tay đã thấm máu sền sệt, sắc máu đỏ thẫm dị thường, pha lẫn trong đó một vài tia đen ngòm. Hắn cố nén thân thể run rẩy ghê tởm. Tình thế hiện tại thật sự là nát như tương.
Tại Trần Gia, nguyên chủ thân cô thế cô, người thân đều đã qua đời nhiều năm trước, cả nhà nhất mạch chỉ còn mỗi mình Trần Nhất Sinh.
Hắn vốn cho rằng nhờ vào thiên chất của mình, có thể giành được chỗ đứng tại gia tộc. Đấy là cho đến lúc mất đi tiền vốn duy nhất này, gia tộc tranh đấu đem cái ý nghĩ ngây thơ đó đập nát.
“Đây là muốn đùa nghịch phế vật nghịch tập đi?”
Vị máu tràn trong miệng, vừa nồng vừa tanh, Trần Nhất Sinh choáng đến phát ói, nghiến răng nói ra. Tiếp thu trí nhớ của nguyên chủ khiến hắn chẳng khác nào tự mình thể nghiệm cảm giác từ đỉnh cao rơi thẳng xuống vực thẳm. Hắn lúc này tâm đã sớm xám như tro.
Giá trị của Trần Nhất Sinh trong mắt người Trần Gia giờ đây so với một tên gia nhân cũng thua sút. Ít nhất một tên gia nhân còn sai vặt được, trong khi một tên bệnh binh sắp chết như hắn thì có tác dụng gì? Vứt không được, giữ cũng không xong, chỉ có nước mặc đó đợi ngày mai táng.
Đột nhiên, Trần Nhất Sinh bật dậy:
“Đợi một chút!”
Hắn bỗng nghĩ đến những tiểu thuyết xuyên việt đọc ở Trái Đất, thời điểm nam chính xuyên qua cũng là lúc kim thủ chỉ đăng tràng, dẫn dắt nam chính đi đến nhân sinh đỉnh phong. Bản thân có lẽ cũng giống như thế đi?
Trần Nhất Sinh càng nghĩ, tinh thần càng phấn chấn, ngay tức thì gấp gáp hô to: “
“Hệ thống! Hệ thống!”
“Lão gia gia, ra đây để chúng ta trao đổi tình cảm đi!”
“Tuyệt thế thần binh! Cái thế công pháp! Mau hiện thế!”
“...”
Trong căn nhà trống trải, một tên thiếu niên đứng trên giường, như phát điên gào to, nhưng rồi mặc cho nửa ngày trời sau, đáp lại hắn chỉ là một mảng tĩnh mịch. Đừng nói là tiếng đáp, ngay cả một tiếng ruồi bay qua cũng chẳng có.
Trần Nhất Sinh ỉu xìu quỳ rạp xuống mặt giường, vẻ mặt xám trắng. Tiểu thuyết cái gì? Nam chính cái gì? Toàn là đồ gạt người!
Nghĩ đến tương lai xám xịt sắp đến của mình, tầm mắt Trần Nhất Sinh nhạt dần, nhạt dần, thẳng đến cuối cùng chỉ còn một màu đen trắng…
“...”