Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 8 Cuộc gặp trong ngõ Mới

Một thoáng này, như cỏ mây đồng nội, như thảo dược đáy cốc, một mùi thơm thoang thoảng trong chóp mũi, Trần Nhất Sinh ngẩng cao đầu.

“Vút”

Từ đằng sau bức tường cao ngất, một thân ảnh nhỏ nhắn vụt qua, nhanh đến độ chỉ nhìn thấy tàn ảnh mờ mờ. Thân ảnh ấy nhảy qua tường, theo gió thoảng xông thẳng đến chỗ này.

Hắn ngưng trệ nụ cười tự giễu, mắt trợn ngược.

“Bịch”

Một tiếng trầm đục vang lên, Trần Nhất Sinh chỉ cảm giác mình va trúng một đoàn vật thể mềm mại. Đại não như muốn văng ra ngoài, cả người hắn ngã chúi nhủi ra đằng sau. Nhìn trời xanh từ từ song song với tầm mắt, vẻ mặt Trần Nhất Sinh hoảng hốt, vô thức chới với giơ tay.

Bỗng nhiên đúng lúc này, một cánh tay thon duỗi ra, cái ót Trần Nhất Sinh sắp sửa tiếp xúc thân mật với mặt đất, trong nháy mắt được định trụ, thân người đổ nghiêng một góc bốn mươi lăm độ.

Trần Nhất Sinh từ trong hoảng hốt bình tĩnh lại, cảm nhận một bàn tay mềm mại đặt trên lưng mình, trong khi bàn tay còn lại đang nắm tay của hắn, mười đầu ngón tay đan vào nhau. Hai cỗ thân thể cách nhau chỉ tính bằng gang tay, từ trên người đối phương truyền đến mùi cỏ cây vấn vương.

Bấy giờ, một giọng nói trong trẻo vang lên trong tai Trần Nhất Sinh, tựa như tiếng suối reo nơi rừng thẳm:

“Ngươi không sao chứ?”

Trong đôi con ngươi của hắn, phản chiếu ra một trương dung nhan thanh thuần, tựa quãng trời lộng gió, tựa mây trắng tinh veo, ánh mắt trong vắt như giọt sương đọng trên đầu cỏ dại.

Thanh phong nhẹ thoáng qua, tóc mai thiếu nữ nhẹ phất phơ trong gió. Nàng chớp chớp mi mắt, nghẹo đầu.

Trần Nhất Sinh ngây dại.

Một giây. Hai giây. Ba giây trôi qua…

Thiếu nữ tách ra, sau đó như gà mổ thóc cúi đầu:

“Xin lỗi, xin lỗi rất nhiều.”

Trần Nhất Sinh sửng sỡ nhìn thiếu nữ rối rít, nhất thời đại não trì trệ mất năm giây. Đây rốt cuộc là tình huống gì?

“Mau, đuổi theo!”

Đột nhiên, trong ngõ vắng truyền đến dồn dập tiếng bước chân, cùng với đó là một đám người nhao nhao chạy đến. Ai nấy trên tay xách theo trường đao, một thân ăn mặc trang phục cảnh vệ Hoàng An Thành, vẻ mặt hung dữ, ánh mắt rà soát nhìn xung quanh.

“Thôi chết!”

Trông thấy đám người sắp đến gần, thiếu nữ luống ca luống cuống, đầu nhỏ quay qua quay lại, đợi đến lúc nhìn thấy một đống rơm rạ cách đó mấy bước chân, tức thì ánh mắt tỏa sáng.

“Vèo”

Nàng giậm chân một cái, nhảy thẳng vào đống rơm, rất nhanh cả người đã ẩn nấp trong đấy.

Đem cái đầu nhỏ chui ra, thiếu nữ đặt một ngón tay lên môi, “suỵt” một tiếng, gấp gáp nói ra:

“Đừng nói ta ở đây.”

Nói rồi, nàng lại chui tọt vào đống rơm, để cho Trần Nhất Sinh đứng ở ngoài mắt trái giật giật.

Đám cảnh vệ truy đến, một gã đàn ông to cao, có vẻ là đầu lĩnh tiến lên, âm thanh như quát vào tai: “Tiểu tử, có nhìn thấy một tiểu nha đầu ăn mặc quê mua chạy ngang đây không?”

Trần Nhất Sinh sờ sờ mũi, ánh mắt mịt mờ nhìn sang đống rơm. Hắn gật gật đầu, đáp:

“Thấy.”

“Ở đâu?” Tên cảnh vệ vui mừng.

Thiếu nữ nấp trong rơm rạ, chỉ nhìn được ra ngoài thông qua một cái lỗ nhỏ tí, nghe thấy vậy vẻ mặt căng cứng. Tại thời điểm nàng nghĩ đến viễn cảnh cùng đám cảnh vệ đại chiến năm trăm hiệp để đột phá vòng vây, bỗng nhiên thiếu niên chỉ chỉ ngón tay sang ven đường:

“Ta vừa nãy thấy nàng chạy qua đó.”

“Đi, đuổi theo!” Tên cầm đầu thét to một tiếng, sau đó vội vã xách đao cùng nhóm cảnh vệ rời đi.

Trần Nhất Sinh nhún nhún vai, tiếp đó cúi người nhặt giỏ thuốc. Bấy giờ nhiều gốc dược thảo trong giỏ đã rơi vương vãi trên đất sau cú va với thiếu nữ, vài gốc còn có in dấu giày của đám cảnh vệ.

Hắn ngồi xuống, giơ tay nhặt gốc dược thảo rơi trước mặt, nhưng giờ phút này một cánh tay trắng nõn giơ ra, thay Trần Nhất Sinh nhặt lên gốc thảo dược.

Thiếu nữ quơ quơ nhánh dược liệu, nghi hoặc:

“Thật là nhiều thảo dược. Ngươi mua nhiều như vậy làm gì thế?”

Trần Nhất Sinh đang cặm cụi nhặt dược thảo, cũng không có ngẩng đầu, gỏn gọn đáp:

“Để ngắm.”

“Ngắm?” Thiếu nữ nhướng mày, liếc thiếu niên trước mắt năm giây, tức thì vỗ vỗ trán:

“Thì ra là để trị bệnh.”

Đoạn, nàng nhìn một vòng tất cả gốc thảo dược trên đất, lắc lắc đầu:

“Tuy chúng có dược lực, nhưng với vấn đề của thân thể ngươi, ta nghĩ rằng một tí dược lực nhỏ nhoi ấy cũng chẳng thấm thía vào đâu.”

Trần Nhất Sinh cười cười, vốn cũng chẳng để tâm cho lắm. Tuy nhiên, cười giữa chừng thì đột nhiên ý thức được một cái gì đó, hắn ngước mặt, giọng ngạc nhiên:

“Đợi đã, ngươi nhìn ra thân thể ta có vấn đề?”

Thiếu nữ giương giương cái cổ, đắc ý đáp:

“Thần sắc phờ phạc, ấn đường tối đen, cả người sinh khí yếu ớt, trái lại tỏa ra nồng nặc tử khí. Nhìn thế nào cũng là thọ nguyên sắp tận, sống cũng không được bao lâu.”

Đến đây, nàng dừng lại trong giây lát, đăm chiêu xoa xoa cằm:

“Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, rõ ràng ta thấy thân thể này cũng đâu đến nỗi nào? Căn cốt vững chắc, lục phủ ngũ tạng không hư, kinh mạch không ứ nghẹn cũng không đứt đoạn. Vậy tại sao tình trạng lại nghiêm trọng đến như thế?”

“Thật lạ thay…Thật lạ thay…” Thiếu nữ như ông cụ non cảm thán.

Trần Nhất Sinh ngơ người, ánh mắt mở ra thật to nhìn thiếu nữ, nàng vậy mà thật sự nhìn ra vấn đề. Thân là một Bác sĩ Đông y, hắn trước đó cũng thử xem qua thân thể mình một chút, và cũng nhận ra cỗ thân thể này đáng lẽ rất tốt và cường tráng, nhưng cớ sao lại thê thảm đến nông nỗi này? Thậm chí ngay cả máu cũng nhiễm đen như mực, cho thấy gần như đã vô phương.

Nghĩ đoạn, nội tâm Trần Nhất Sinh vụt sáng một tia hi vọng. Thiếu nữ này dễ dàng chỉ ra được tình trạng của mình, có lẽ nàng cũng có cách điều trị đi?

Hắn càng nghĩ, càng cảm thấy tầm mắt sáng ngời, vội cúi người, cung kính lên tiếng:

“Vị cô nương này, ngươi có cách nào trị được bệnh tình của ta không?”

“Cô nương?” Vẻ mặt thiếu nữ cổ quái, tựa như rất lạ lẫm với cách xưng hô này. Bất quá rất nhanh, nàng ngại ngùng gãi gãi cái ót:

“Ta chỉ là đoán mò mà thôi, chứ đâu có tinh thông y thuật để trị cho ngươi.”

“Vậy sao.”

Một tia mong mỏi theo cái gãi ót này của thiếu nữ rơi thẳng xuống năm tấc đất.

Trần Nhất Sinh tự trách mình nghĩ nhiều rồi, nếu như vấn đề của cỗ thân thể này mà đến cả một cô gái qua đường cũng giải quyết được, suốt mấy năm qua nguyên chủ cũng đâu có tuyệt vọng đến như thế.

Dù sao nguyên chủ đã gõ cửa tất cả danh y gần xa tại tòa thành này, nhưng rồi sau cùng nhận lại chỉ là cái thở dài ngao ngán.

Tại thời điểm đương trường nặng nề, thiếu nữ chợt reo lên:

“Đúng rồi.”

Nàng gõ gõ cái trán, đưa tay mò mẫm vạt áo cũ mèm của mình: “Nhớ là để nó ở đây mà ta…”

Tầm mười giây sau, thiếu nữ lôi ra một quyển sách từ trong vạt áo. Đây là một quyển sách rách rưới, phần bìa cũ đến mức nhàu nát và chẳng nhìn rõ tựa, giấy in cũng đã chuyển sang màu vàng đậm, phát ra một mùi mốc meo đặc trưng của sách cũ.

Nàng đưa quyển sách đến trước mặt Trần Nhất Sinh, nói ra:

“Ta đọc xong rồi, giờ tặng nó cho ngươi.”

Trần Nhất Sinh nhìn quyển sách rách nát trong tay thiếu nữ, tựa như chỉ mạnh tay một tí là nó sẽ rã ra thành từng trang. Hắn mờ mịt:

“Đây là sách gì?”

“Hì hì”

Thiếu nữ nhấp nháy đôi mắt trong veo, nở nụ cười thần bí:

“Tên của nó là…Trường Sinh. Ngươi đọc và làm theo chỉ dẫn trong sách thì có thể sống thêm vài năm nữa nha.”

“Trường Sinh?” Miệng Trần Nhất Sinh co giật mãnh liệt. Cái tên quyển sách nghe cứ sặc mùi thần côn thế nào ấy? Nếu nó đến từ một lão giả tiên phong đạo cốt thì cũng miễn cưỡng thôi đi, đằng này đến từ tay một con nhỏ hỉ mũi chưa sạch.

Độ uy tín rớt thẳng tắp xuống con số âm!

Hắn nghi ngờ quan sát thiếu nữ một lát, sau đó cách xa nàng vài thước:

“Ngươi…chẳng lẽ ngươi bị cảnh vệ truy đuổi là do giả thần giả thánh, đa cấp bán sách giả gạt người?”

Hắn phủi phủi tay, thở dài:

“Cô nương tìm người khác đi thôi. Ta giờ nghèo rớt mồng tơi, trong túi chẳng có nổi vạn lượng vàng để mua sách quý của cô nương đâu.”

Thấy thiếu niên tỏ ra cảnh giác đối với mình, thiếu nữ trên đầu hiện lên một cái dấu chấm hỏi to tướng, song chú ý đến thái độ xua đuổi của hắn, thoáng chốc vỡ lẽ. Nàng nhe chiếc răng nanh trắng ngà:

“Nè nè, ngươi đây là thái độ gì?”

“Vừa nãy ngươi mà không giúp ta, còn lâu ta mới tặng quyển sách này cho ngươi!” Nàng vừa nói vừa tức đến thở phì phò, vẻ mặt đỏ chót như quả cà chua:

“Tức chết ta mà!”

Thiếu nữ giận dỗi đá đá chân, vừa định đem quyển sách cất vào trong áo, tuy vậy lúc này Trần Nhất Sinh đứng cạnh nhanh tay lẹ mắt, nhanh như cắt chộp tới quyển sách. Hắn giơ quyển sách lên cao, cười làm lành:

“Ấy ấy, cô nương đừng giận. Thứ cho ta ngu muội, sách quý như vậy, cô nương đã tặng thì ta xin nhận.”

Hắn nhớ ra nam chính tiểu thuyết đi dạo ngoài đường tùy tiện nhặt một miếng giấy vệ sinh cũng là tuyệt thế công pháp. Tuy rằng Trần Nhất Sinh đã triệt để đem ý nghĩ mình là nam chính vứt vào sọt rác, tiện thể dẫm thêm vài cái nữa cho chắc cú, nhưng thử vận may một tí cũng chẳng sao.

Tất nhiên do quyển sách là đồ tặng miễn phí. Nếu thiếu nữ muốn Nhất Sinh trả tiền dù chỉ một xu một cắc, chậc chậc, bần đạo cùng món bảo vật này đành vô duyên vậy!

“Hừ” Thiếu nữ nhíu nhíu cái mũi, tỏ ra hờn dỗi.

Đúng lúc này, phía xa xa truyền đến tiếng chân rầm rập, đám cảnh vệ xách đao hung thần ác sát ấy chạy về con ngõ.

Thiếu nữ giật thót, vẻ giận dỗi trên mặt mất tiêu, chỉ còn lại rối rít. Một cái chớp mắt qua đi, nàng như con sóc nhỏ vội nhảy vào trong đống rơm.

Đống rơm động động, thiếu nữ thò đầu ra, “suỵt” một tiếng đối với Trần Nhất Sinh rồi chui vô lại. Con ngõ nhỏ một lần nữa trở lại vẻ yên ắng vốn có, chỉ nghe thấy tiếng rơm rạ ngọ nguậy nho nhỏ truyền ra từ phía trong.

Trần Nhất Sinh giơ tay nâng trán, ngước cổ nhìn trời, vẻ mặt im lặng đến cực điểm. Tại sao có cảm giác ta thành đồng phạm với nàng luôn rồi?

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận