Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 7 Mua thuốc Mới

Trời đêm, ánh sao điểm bạc, gió nhẹ du dương. Trong ngôi nhà tối tăm, chỉ có ánh sáng thấp thoáng từ ngọn nến nhỏ. Ánh nến chớp tắt rọi vào vào gương mặt thiếu niên.

Hắn ngồi trên giường, nhắm lại đôi mắt, có vẻ đang chú tâm nhập định.

Một giây, một phút, rồi mười phút…

Nến dần dần tan chảy, ngọn lửa tàn đi, một thoáng này ánh sáng của cả ngôi nhà vụt tắt, những tia sáng cuối cùng theo cơn gió cuốn đi, để lại một khoảng tối tăm trong ngôi nhà nhỏ.

Bấy giờ, thiếu niên mở mắt, cảm thụ đôi chân ngồi thiền tê rần, gương mặt thoáng qua thất vọng:

“Vô ích sao?”

Trần Nhất Sinh vốn nghĩ rằng thay thế một linh hồn khác, cỗ thân thể này sẽ có thể tu luyện trở lại. Đáng tiếc giờ đây xem ra ý nghĩ này cũng tàn lụi theo ngọn nến.

Hắn ngồi suốt cả đêm nhưng vô vọng. Mới đầu còn cảm nhận một sợi mỏng manh linh khí đi vào trong thân thể, nhưng càng về sau thì sợi linh khí ấy càng mỏng, càng mỏng dần, cuối cùng chỉ như làn khói yếu ớt tản đi. Đã vậy thân thể truyền đến đau đớn, cảnh báo Trần Nhất Sinh tốt nhất nên dừng lại việc này.

“Đáng chết!!!”

Hắn đập mạnh nắm tay xuống giường tre. Ba năm qua, nguyên chủ mỗi ngày đều chấp nhất tu luyện, ôm ấp một tia hi vọng nhỏ nhoi rằng thiên phú sẽ khôi phục, nhưng rồi cũng chỉ là vô nghĩa.

Trần Nhất Sinh nhìn cẳng tay gầy trơ xương, nhợt nhạt chẳng có một tia màu máu, cười uể oải:

“Đúng là tệ mà!”

Ngoài trời, gió đêm ùa về, ngọn gió vượt qua cửa sổ, thân thể cô độc trong đêm tối càng lạnh lẽo. Hắn ôm ngực của mình, mỗi nhịp thở nặng nhọc như chì, phát ra tiếng khọt khẹt. Trần Nhất Sinh nhìn chung quanh, một thân một mình giữa ngôi nhà xập xệ, ngửi thấy mùi gỗ mốc, mùi đất ẩm và mùi thuốc nồng, tất cả lộ ra xơ xác đến vô cùng.

Hắn rời giường.

Bước chân nặng nề ra đến ngoài cửa, quanh nơi này rất vắng vẻ, chỉ có vài ánh đèn lồng thấp thoáng xa xa.

Dãy nhà này trước đây từng là nơi ở của đám gia nhân, nay để hoang vắng đã lâu.

Nguyên chủ sa cơ thất thế dọn về đây ở, một mặt là để trốn tránh ánh mắt dị nghị của người đời, một mặt là nơi tịnh dưỡng trong những năm tháng cuối cùng.

Trần Nhất Sinh ngồi dưới một tán cây, ngẩng mặt nhìn trời sao rạng ngời, tâm tình trăm mối ngổn ngang.

Hắn ở Trái Đất có một gia đình nhỏ, liệu cha mẹ có vì sự ra đi của hắn mà quá độ thương tâm?

Hắn có một cô em gái sắp sửa tốt nghiệp ra trường, trước đó đã hứa rằng nhất định sẽ tham dự lễ tốt nghiệp của cô bé, song có lẽ hắn thất hứa rồi.

Hắn có một vài tên đồng nghiệp xấu, cứ cuối tuần là rủ nhau tiệc tùng linh đình. Bên nhà có một cô nàng hàng xóm xinh xắn đáng yêu, nàng thường xuyên ghé qua nhà, nếu như Trần Nhất Sinh mạnh dạn một tí, đoán chừng cha mẹ đã có cháu bồng.

Hắn càng nghĩ, thân người càng trườn xuống thấp, cuối cùng trực tiếp nằm thẳng cẳng trên mặt cỏ.

Bỗng nhiên Trần Nhất Sinh toát ra một ý nghĩ ích kỷ, nếu đêm đó đừng có xung phong làm người tốt, giả mù giả điếc mà bỏ mặc cô gái tai nạn, có lẽ bây giờ hắn đang vui vẻ tự tại ở Trái Đất, chứ chẳng có nằm đây ảo não ở thế giới này.

Quả nhiên, người tốt chỉ sống được trong truyện cổ tích!

Đúng lúc này…

“Xoẹt”

Bầu trời đen thẳm, một ánh sáng rực rỡ vắt ngang, vẽ lên thiên không một vệt màu đẹp đẽ. Màn đêm nhấp nhoáng ánh sao càng được thắp sáng từ ánh quang. Một ngôi sao băng vụt ngang, càng tô điểm cho vẻ đẹp lộng lẫy của trời đêm.

Trần Nhất Sinh thất thần.

Quãng trời Thiên Minh mênh mông, nơi này có thần tiên, có yêu ma, có tu chân giả quyền năng thông thiên, cớ sao không có chốn dung thân cho một người như ta?

Nam chính tiểu thuyết xuyên qua tệ thì cũng là vương gia quý tộc, tốt thì là thần ma thiên tiên. Tung hoành dị giới, tay nắm quyền thiên hạ say nằm gối mỹ nhân. Thế quái nào ta cũng xuyên qua, nhưng giờ này chỉ có thể nằm than trời trách đất?

Hệ thống đâu? Cường giả trong người đâu? Bảo vật đâu?

“Mẹ nó! Đừng có chơi nhau như thế!”

Trần Nhất Sinh nghĩ đã thấy tức tối, nhất thời dựng ngón giữa đối với trời mắng to.

“Oành”

Đột nhiên, trời đêm sáng rực, ánh sét nhóa lên, tiếng sấm rền vang.

Hắn vội vã rụt cổ.

Trần Nhất Sinh thẹn quá hóa giận, đang định mắng tiếp.

“Oành” một tiếng nữa vang lên, một tia sét rạch ngang trời, thoáng chốc nước mưa như thác đổ xuống, cuồng phong rít rào, cành cây nghiêng ngả. Mưa nhuộm trắng xóa một mảng đêm đen.

Ánh đèn giấy tắt lịm, giờ phút này chỉ nghe thấy âm thanh “ào ào” của cơn mưa đột ngột.

Trần Nhất Sinh vắt chân lên cổ chạy vào trong nhà.

“...”

Sau đêm mưa dài, giọt sương óng ánh đọng trên lá cây, “tách”, chiếc lá trĩu nặng, giọt sương ấy từ từ rơi xuống.

Trần Nhất Sinh nằm trên giường, cảm nhận vầng trán ươn ướt và lành lạnh, mở mắt.

Trần nhà cũ mèm ánh sáng đang rọi vào, đi cùng với những giọt nước mưa nhỏ xuống tí tách.

Hắn vác cái thân thể rệu rã chồm người đến ấm thuốc.

Trần Nhất Sinh trút trút ấm thuốc, đáng tiếc cũng như cái trần nhà dột nát, ấm thuốc chỉ rơi xuống đúng mấy giọt.

Hắn méo xệch cả mặt, đưa tay lục lọi ở đầu giường, rất nhanh mò thấy một cái túi vải đặt dưới gối. Trần Nhất Sinh mở túi vải, chỉ thấy trong đó có một ít bạc vụn và mấy tờ ngân phiếu nhăn nhúm.

Dù rất nghiệt ngã, nhưng đây là tất cả tài sản mà nguyên chủ để lại cho hắn. Đáng lẽ nhiều hơn thế, nhưng những năm qua nguyên chủ tiêu pha vào tiền thuốc men, tiền đại phu và vô số thứ chi phí phát sinh khác, giờ đây chỉ sót lại một ít.

Trần Nhất Sinh cầm túi vải, tức đến đỏ mặt.

Hôm qua Trần Thế Đông vừa thu được một món hời lớn từ hôn ước, vậy mà trong một xó xỉnh nào đó đã mặc xác đứa cháu này? Thực sự coi ta là trái chanh, vắt xong rồi muốn vứt vào sọt rác sao?

Hắn ngồi vẽ vòng tròn nguyền rủa Trần Thế Đông một lúc, tiếp đó thở dài mang túi vải đi ra ngoài.

“...”

Hoàng An Thành thuộc nước Đại Vân. Đây là một tòa đại thành với dân cư đông đúc.

Bấy giờ tại con đường náo nhiệt, người qua người lại tấp nập. Con đường náo động tiếng rao vặt của những thương nhân, tiếng vui đùa rộn rã của những người dạo phố, và cả những tiếng mắng chửi chợ búa của những gã nông phu cục mịch.

Những tòa nhà mọc chen chúc nhau, mùi đồ ăn tỏa ra nức mũi, mùi rượu thơm nồng xuất phát từ những tửu lâu ven đường, và cả mùi phân ngựa đang nằm trên đường, chưa có ai dọn dẹp. Cuộc sống huyên náo tại tòa thành cứ như vậy tiếp diễn trong một ngày thường nhật.

Trần Nhất Sinh đi giữa dòng người.

Thiên Minh tu chân giả vi tôn, nhưng có mấy ai đủ thiên phú và tiên duyên để gia nhập tu chân lộ?

Đa số người dân nơi đây đều chỉ là phàm nhân, sống một cuộc đời thường thường, có chăng chỉ là thi thoảng sẽ có vài thanh phi kiếm vút ngang đầu.

Hắn vừa xuyên qua đã tiếp xúc với tu chân giả. Bây giờ quay về nhịp sống trần thế, cảm giác dễ thở rất nhiều. Quả nhiên, đây mới là thế giới thân quen của Trần Nhất Sinh!

Tiệm thuốc nằm sâu trong một con ngõ vắng người. Chủ tiệm là một lão nhân tuổi tác xế chiều, râu tóc đã rụng sạch, chỉ còn một vài cây răng lểnh khểnh trong miệng.

Nhận ra có người đi vào tiệm, lão nhân cũng không ngẩng đầu, nhàn nhạt hỏi một câu:

“Vị khách này, ngươi muốn mua thuốc gì?”

Trần Nhất Sinh đưa dược phương đến:

“Bốc cho ta thuốc như trong này.”

Lão nhân gật gật đầu, cầm đơn thuốc coi một lúc, sau đó cặm cụi mày mò tủ dược liệu.

Đứng đợi thuốc, Trần Nhất Sinh nhàm chán nhìn chung quanh, ánh mắt rất nhanh để ý đến tủ thuốc trong tiệm, chỉ thấy có rất nhiều cái tên xa lạ, có lẽ là dược liệu riêng của thế giới này đi?

Hắn dòm ngó một lát, rốt cuộc từ trong tủ tìm được một thứ dược liệu quen thuộc. Đấy là một củ toàn thân màu vàng nhạt, vỏ sần sùi tỏa ra nhiều nhánh nhỏ.

Trần Nhất Sinh ngạc nhiên. Đây chẳng phải là Nhân sâm sao? Thế nhưng bảng tên trên tủ thuốc lại ghi là Hoàng Địa Căn.

Ngay tức thì, trong đầu hắn nảy ra một cái suy đoán, chẳng lẽ thế giới này cũng có dược liệu ở Trái Đất, nhưng được gọi với một cái tên khác? Nếu như vậy thì…

Ý nghĩ này vừa thoáng qua, Trần Nhất Sinh bỗng hô lên: “Đợi một chút!”

Lão nhân quay đầu, nghi hoặc:

“Vị khách nhân này, có chuyện gì sao?”

“Tạm dừng cái đã.” Vẻ mặt Trần Nhất Sinh nghiêm túc, đề nghị:

“Trước tiên có thể cho ta xem qua tất cả dược liệu trong tiệm được không?

“...”

Thời điểm Trần Nhất Sinh đi ra ngoài tiệm, trên lưng đã mang theo một cái giỏ thuốc phủ phê, theo đó cái túi tiền trong người cũng nhẹ đi rất nhiều.

Hắn thán thở, dù ở thế giới nào thì phi thương bất phú cũng là châm ngôn tối thượng.

Dù sao Trần Nhất Sinh cũng là một y sĩ, vậy nên quả thực vũ nhục nếu đối với thân thể của mình thúc thủ vô sách. Ít nhất thì cũng nên toàn lực ứng phó một phen, dù có thua cũng là thua trong vinh quang.

Hắn đeo giỏ thuốc nặng nề trên lưng, đi được một đoạn ngắn đã thở đứt hơi, đem hai tay chống lên đầu gối. Cái thân thể này đúng là tàn tạ, ngay cả việc đi lại mang vác nặng một chút cũng chẳng xong.

Trần Nhất Sinh lơ đễnh nghĩ đến, hôm qua Ngô Vũ Hùng một cái vung tay đã mang ra cả một gian rương báu, đó chắc là nhẫn trữ vật trong truyền thuyết đi? Hắn nếu sau này có thể tu tiên, nhất định sẽ chộp đến một cái, vậy thì cũng đâu có cần vất vả mang vác?

Nghĩ đoạn, Trần Nhất Sinh tự giễu cười cười.

Đợi ngày mình đặt chân lên tiên đạo, cũng là ngày cưỡi hạc quy tiên, vãng sinh cực lạc. Đến chừng đó nhất niệm đi mây về gió, nhẫn trữ vật thật ra cũng chẳng cần thiết cho lắm.

Hắn đang cười, đột nhiên nghe thấy một tiếng thét thất thanh:

“Oa! Mau tránh ra!”

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận