Nhất Sinh Tiêu Dao

Chương 40 Vấn đề đầu tiên là...

Buổi sáng, ánh nắng ghé qua con đường nhỏ, sưởi ấm những nhánh cỏ dại ven đường thấm đẫm sương mai.

Tia nắng vàng rọi trên mái ngói phủ màu rêu phong, tiếng chim sẻ ríu ríu, cành cây vươn mình đón nắng, xóa nhòa cái lạnh của đêm trường.

“Hì hì”

Trước mặt, thiếu nữ từ nãy đến giờ nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong như nguyệt nha, Trần Nhất Sinh ngạc nhiên:

“Ngươi làm sao?”

Trịnh Yên Đan chắp đôi tay ra sau, cả người nhẹ ngã về trước.

Trong gang tấc, gương mặt tươi cười càng nhích lại gần tên thiếu niên, nghịch ngợm lên tiếng:

“Đoán xem!”

Trần Nhất Sinh tỏ ra nghi hoặc, xoa xoa cằm trầm tư một lúc. Bỗng nhiên lộ ra vẻ mặt không dám tin: “Uy uy, chẳng lẽ ngươi đã luyện được tiên đan?”

Hắn vội vàng chìa tay ra, một mặt nịnh nọt:

“Yên Đan cô nương có thể nào cho ta một viên được không? Ta rất muốn trải nghiệm cảm giác được thành tiên nhân!”

“Thiệt tình!”

Trịnh Yên Đan vểnh cao miệng nhỏ. Tên thiếu niên dường như lúc nào cũng cà lơ phất phơ, thảo nào sư phụ chê là thiếu tiền đồ.

Đoạn, thiếu nữ hắng hắng giọng, cười để lộ ra chiếc răng khểnh trắng muốt:

“Bổn cô nương chẳng có tiên đan, nhưng có dược phương giải Tam Niên Thực Tâm Cổ!”

“Như vậy sao?”

Trần Nhất Sinh giả vờ chán chường, đang định mở miệng trêu chọc nàng, thế nhưng đúng lúc này, “đùng” một tiếng, như sấm động giữa trời quanh, như cuồng phong rít rào giữa trường giang.

Hắn đột ngột ngẩng cao đầu, đôi con ngươi nồng nặc chấn động:

“Ngươi… nói cái gì!?”

Trịnh Yên Đan khoanh tay, cố ý nối dài ngữ điệu:

“A~, tiên đan thì chả có, nhưng có thuốc trị được con cổ trùng đáng ghét trong người ngươi à nha!”

“Thế nào? Quý giá ngang tiên đan chứ?”

Thiếu nữ nháy mắt một cái.

“Xoạt”

Trần Nhất Sinh đột nhiên giơ tay, ôm chầm đôi vai thiếu nữ, ra sức lắc lư:

“Ngươi… ngươi nói thật!?”

“Dĩ nhiên là thật!”

Đôi vai lắc lắc, cái cổ của thiếu nữ ngẩng lên rồi gật xuống, nhưng thần sắc vô cùng ngạo nghễ, dáng vẻ duy ngã độc tôn cất cao giọng:

“Bổn cô nương đã ra tay, một cái dược phương thì có sá chi?”

Trần Nhất Sinh buông ra vai thiếu nữ.

Hắn cả người run run, nắm tay siết chặt, một trương gương mặt trắng nhợt giờ phút này đỏ như gấc, trong đồng tử đen nhánh tràn ngập ánh sáng, từng ngụm thở ra nhẹ tựa lông hồng.

Từ ngày đến thế giới này, mạng sống bao giờ cũng như ngọn đèn dầu treo trước gió, lúc chớp lúc tắt.

Mỗi sáng thức dậy ý nghĩa đầu tiên là may mắn không có chết, mỗi tối đi ngủ ý nghĩ sau cùng là cầu cho có thể nhìn thấy được ánh sáng mặt trời sáng mai.

Con cổ trùng trong tim thì cứ rình rập đếm ngược ngày chui ra!

Hắn thừa nhận tinh thần của mình đã sắp gãy, vốn dĩ nảy sinh ý nghĩ nhận mệnh, nhưng giờ nghe được có cách cứu mạng, sao có thể thong dong?

Dù sao cầu sinh là mưu cầu tối thượng của mọi sinh mệnh. Dù là với một sinh mệnh sống qua hai đời như Nhất Sinh cũng chẳng ngoại lệ!

Một thoáng này, Trần Nhất Sinh cúi người thật sâu, chân thành và nghiêm nghị:

“Trịnh cô nương, ân tình này của ngươi! Nhất Sinh ta vĩnh viễn cả đời này sẽ ghi nhớ!”

Trịnh Yên Đan vội ngăn thiếu niên cúi xuống, nhăn mày:

“Đừng câu nệ, trông chẳng hợp với ngươi tí nào!”

“Huống chi…”

Thiếu nữ giơ cánh tay trái của mình, cổ tay trắng ngần mang một chiếc vòng ngọc xanh thẳm, sắc ngọc dưới ánh mặt trời càng trong suốt rực rỡ, mỉm cười điềm nhiên:

“Hai chúng ta là bằng hữu, giúp đỡ nhau là lẽ thường tình!”

Nàng ôm vòng tay vào trong ngực, mím mím môi:

“Ngươi đã đồng ý thành bằng hữu với ta rồi! Nuốt lời thì ta sẽ giận!”

Trần Nhất Sinh nhìn nụ cười thanh thuần trước mắt, tâm tình điêu tàn tựa như được rót vào một dòng cam lộ, thoáng chốc phục sinh.

Bao nhiêu cay đắng, uất ức và thù oán từ thế giới này, tại giây phút này dường như chìm vào dĩ vãng!

Hắn cũng cười:

“Cảm ơn, Yên Đan!”

Trịnh Yên Đan thích ý nheo mắt.

Trần Nhất Sinh trù trừ trong giây lát, rồi ngập ngừng lên tiếng: “Ngươi từ nơi nào có được cách giải Tam Niên Thực Tâm Cổ?”

Hắn nghĩ ngay đến sư phụ nàng, nhưng lão nhân gia từ đầu chí cuối luôn chọn cách nhắm mắt làm ngơ, trò chuyện được đôi câu đã là may mắn, làm sao có chuyện đột nhiên đổi tính cho cả dược phương giải cổ trùng rồi?

Nghe vậy, Trịnh Yên Đan quẫn bách quay mặt.

Chẳng lẽ nói dược phương này là do nàng dụ sư phụ tiết lộ?

Quyết tâm giữ gìn tôn nghiêm và mặt mũi của lão nhân gia, thiếu nữ gắt giọng:

“Đừng quan tâm dược phương ở đâu ra, miễn có tác dụng là được rồi!”

“Được… thôi!”

Dù trong đầu một vạn cái tò mò, nhưng Trần Nhất Sinh quyết định đè xuống nghi vấn, gật đầu đồng ý.

Vẫn câu nói cũ, trên đời này có những điều nên giữ trong thâm tâm là được, chớ nhất thiết tiết lộ ra ngoài…

Nghĩ nghĩ, Nhất Sinh cười toe toét.

Tự dưng thấy mây trời nay thật trong xanh, cảnh vật xung quanh thật đẹp đẽ, thiếu nữ mỹ mạo như Tây Thi.

Đến nỗi muốn vươn tay ôm nàng một cái, nhưng vừa nghĩ đến ngay sau cái ôm thắm thiết là một nắm tay thân yêu đáp thẳng vào mặt.

Đây chỉ nên là ý nghĩ, chớ nên là hành động!

Trông thấy thiếu niên cười ngây ngô, Trịnh Yên Đan nghi hoặc quơ quơ năm ngón tay:

“Nè nè, sao rồi?”

Trần Nhất Sinh chỉ chỉ trời cao, cảm thán:

“Trời thật đẹp! Mây thật trắng! Nắng thật ấm!”

Thiếu nữ ngước cổ, vầng thái dương vời vợi tỏa nắng chói chang, những cánh chim trời uốn lượn giữa áng mây trắng:

“Đẹp chỗ nào? Như thường ngày mà thôi!”

“Đây gọi là tâm cảnh!”

Trần Nhất Sinh chắp tay sau lưng, tựa một lão niên chín chục tuổi mà nói ra:

“Tâm vui thì cảnh sẽ vui, tâm buồn cảnh có vui đâu bao giờ?”

Mí mắt Trịnh Yên Đan trực nhảy, chỉ đành ghì chân tên nào đó sắp sửa đắc đạo phi thăng về với trần gian nghiệt ngã:

“Đừng mừng vội, nghe ta nói…”

“Dược phương giải Tam Niên Thực Tâm Cổ đã trong tay, nhưng cần dược liệu để điều chế thuốc!”

Trần Nhất Sinh sắp chạm đến tiên giới, nghe câu này rớt thẳng xuống đất một cái oành.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt, chỉ cảm giác cổ họng khô khốc, dè chừng:

“Đừng nói với ta… dược liệu được yêu thú canh giữ, ta giết yêu thú để tranh dược liệu nha?”

“Hả?” Trịnh Yên Đan trố mắt: “Ngươi nghe ai nói cái này?”

“Đám tác giả cạn ý tưởng thường viết ra tình tiết này để câu chương mà!”

“Tác giả… cái gì?”

“A, ta nói nhảm mà thôi!”

“...”

Trịnh Yên Đan nắn nắn huyệt thái dương:

“Tóm lại, ngươi không cần đi giết yêu thú để tranh dược liệu, nhưng mà có thứ đáng sợ hơn cả yêu thú đang chờ ngươi ở trước!”

Trần Nhất Sinh rụt rụt cổ, yếu ớt đáp:

“Ta sắp đi cướp dược liệu ở chỗ thái cổ ma thú cư ngụ sao?”

“Tại sao ngươi cứ thích đi cướp giật với đám yêu thú vậy?”

Trịnh Yên Đan tức nhe răng, rất muốn nhào đến cắn tên này một ngụm cho đỡ tức:

“Bọn chúng đắc tội gì với ngươi chăng?”

Nàng trừng mắt:

“Thuốc giải cổ cần gom đủ 22 thứ dược liệu mới điều chế được!”

“Trong đó, 21 dược liệu phụ trợ đều là thảo dược cao cấp, chỉ sợ là tốn cả vạn ngân nguyên mới mong thu thập đủ…”

Trịnh Yên Đan tặc lưỡi, than thở:

“Một núi tiền nha!”

Dừng một nhịp, nàng nhíu nhíu chân mày, vô cùng nan giải nói tiếp:

“Tuy nhiên, tất cả chúng chỉ là muỗi so với dược liệu chủ đạo, Thuần Dương Thảo!”

“Thuần Dương Thảo?”

Trần Nhất Sinh ngờ nghệch.

“Đúng, là linh thảo!”

Trịnh Yên Đan thở dài:

“Một gốc linh thảo thì bao giờ cũng mang giá trị liên thành, đã vậy vô cùng hiếm gặp. Dù có tiền cũng chưa chắc mua được, mà không có tiền… chắc chắn là tranh không nổi!”

Trần Nhất Sinh tái mét cả mặt.

Trịnh Yên Đan chú ý đến sắc đỏ ít ỏi trên gương mặt thiếu niên dần dần thoái lui, nhường chỗ cho một màu xanh lè như tàu lá chuối.

“Ngươi tự nhận mình có cả núi tiền chất đống ở nhà đúng không? Bây giờ đã có dịp dùng đến rồi này!”

Nàng giơ tay ra trước mặt Nhất Sinh, thản nhiên nói:

“Trước tiên mang ra 100 vạn ngân nguyên cái đi rồi tính tiếp!”

“100 vạn ngân nguyên?”

Trần Nhất Sinh co quắp miệng, da mặt từ xanh nhảy cóc sang trắng mét.

“Hô”

Một cơn gió thổi qua, vài nhúm cỏ lăn vòng vòng trên con đường, một con chó đi ngang nơi này, nhòm ngó một giây rồi phủi mông rời đi, chẳng thèm sủa một tiếng.

“Ta đổi ý rồi…”

Đoạn, thiếu niên ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc dị thường:

“Ở gần đây… có con yêu thú nào không?”

“...”

Bạn cần đăng nhập để bình luận