Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Chu hoàng hậu , một trận .

Hoàng đế đây là đang xem Trân dung hoa như một món đồ chơi, sự sủng ái huy hoàng như , Trân dung hoa chịu đựng nổi ?

Thật lòng yêu một là sẽ bảo vệ đó thật . Chứ biến nàng thành một cái bia ngắm, trở thành đối tượng ghen ghét của tất cả .

Trân dung hoa, đáng lo ngại.

Sau gần hai ngày để mặt mộc ở cùng Hoàng đế, đêm nay Khương Hân Nguyệt trang điểm lộng lẫy, rực rỡ ch.ói lòa.

Nàng mặc một bộ trường kỳ trang bốn màu nền hồng họa tiết trăm bướm đùa hoa, bên ngoài khoác một lớp áo sa lụa mỏng như cánh ve, một đôi giày đế hoa cùng tông màu với y phục, dáng điệu thướt tha, uyển chuyển yêu kiều.

Tóc chải thành kiểu bả đầu vểnh lên, đỉnh cài một đóa hoa rực rỡ bằng kỹ thuật điểm thúy, một bên treo tua rua năm màu.

 

Dáng vẻ khiến cho Khương Vũ Đồng tin mà đến cũng kinh ngạc đến nên lời.

nay vẫn Khương Hân Nguyệt xinh nhưng từng thấy nàng trang điểm lộng lẫy như : “Ngươi... ngươi...”

“Tỷ tỷ đến chỗ gì?”

Khương Hân Nguyệt nghiêng giường sưởi, liếc mắt : “Không chuyện gì thì mau về , Hoàng thượng sắp đến .”

“Ngươi chẳng lẽ quên khi cung phụ thế nào ?”

Khương Vũ Đồng tức giận nàng chằm chằm: “Ngươi chẳng qua chỉ là một thứ nữ, ở nhà cũng chỉ là nền cho , đừng tưởng rằng cung mấy phần sủng ái thì gì khác biệt.”

Đèn cung đình ngoài nhà khẽ lay động hai ba cái, chiếu rõ thêm mấy bóng đen, Khương Vũ Đồng lưng ngoài cửa dĩ nhiên thấy.

 

Khương Hân Nguyệt thể bỏ qua cơ hội tẩy trắng cho , nàng từ giường sưởi dậy, rơi xuống hai giọt lệ trân châu: “Từ khi cung đến nay, vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của phụ , Thánh sủng, là tỷ nhường Hoàng thượng cho tỷ, mới cố ý chọc giận Quý phi nương nương, cho tỷ cơ hội thể hiện sự yêu thương của tỷ đối với , để Hoàng thượng tỷ bằng con mắt khác. tỷ những bảo vệ , còn thừa cơ hãm hại, bây giờ bất ngờ Thánh tâm, tỷ còn thế nào nữa?”

“Ngươi thể dùng kế cũ, nhất định sẽ mặc kệ ngươi nữa.”

Khương Vũ Đồng sốt ruột nắm lấy cánh tay nàng: “Hân Nguyệt, chịu đủ những ngày tháng sủng ái trong cung , ai cũng thể bắt nạt , ngươi giúp cuối cùng nữa thôi, chỉ cần thể Hoàng thượng sủng ái, sẽ báo đáp ngươi, ?”

 

“Không! Từ nay về , sẽ đẩy Hoàng thượng ngoài nữa.”

“Tại ?”

Khương Vũ Đồng dùng sức kéo một cái đẩy, liền đẩy Khương Hân Nguyệt ngã xuống đất, hành động điên cuồng dọa cho Hỉ Thước và Sương Hàng che chắn mặt chủ t.ử nhà .

Tiếng chất vấn vang lên nhưng thấy ai trả lời.

Qua khung cửa sổ hé mở, thoáng thấy Trân dung hoa ngã đất, b.úi tóc vốn chải chuốt tỉ mỉ vài lọn rủ xuống bên tai, giọt lệ lăn dài má, tô điểm cho vẻ lộng lẫy của nàng thêm ba phần yếu đuối, bảy phần đáng thương.

Nàng c.ắ.n môi, trong ánh mắt mang theo sự quật cường kiên định đối mặt với Khương bảo lâm.

Một lát , chỉ thấy Khương bảo lâm lớn một trận: “Đồ ngu ngốc nhà ngươi, ngươi yêu Hoàng thượng , ngươi động lòng thật . Khương Hân Nguyệt, ngươi hậu cung dung nạp nữ nhân động lòng với Hoàng thượng ? Ngươi đúng là ngu hết t.h.u.ố.c chữa .”

Môi của Trân dung hoa sắp c.ắ.n đến chảy m.á.u, giọng run rẩy: “Là tự động lòng, tường nam cũng là đ.â.m , cho dù cuối cùng thất bại t.h.ả.m hại, cũng tuyệt đối oán hận bất cứ ai. Đã yêu thì hối hận.”

“Nói là ngươi chịu giúp ?”

Lại một trận im lặng, Khương bảo lâm đột nhiên giơ tay lên, một bạt tai vung xuống.

“Chát!”

Tiếng bạt tai vang vọng khắp Tẩy Hà Điện nhưng Khương Hân Nguyệt cảm thấy mặt đau rát.

Nàng run rẩy mở mắt , chỉ thấy một khuôn mặt tuấn tú phóng đại gần, đỡ nàng từ đất dậy, đau lòng ôm lòng.

một bạt tai đ.á.n.h đến choáng váng đất, Khương Vũ Đồng thì là ai?

“Hoàng... Hoàng thượng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-7.html.]

Sự kinh ngạc và cảm động trong mắt Khương Hân Nguyệt gì sánh bằng: “Người... đến từ lúc nào ?”

Sự hoảng sợ bất an của nàng, sự luống cuống chân tay của nàng, đều đang chứng tỏ nàng đem hết tình yêu dành cho Tuyên Vũ Đế giấu sâu trong lòng, sợ phát hiện.

“Trẫm đến thì thấy Khương bảo lâm động tay với nàng.”

Mỹ nhân trong lòng rõ ràng thở phào một , may mắn vì lời bày tỏ của thấy.

Nàng trốn trong lòng Hoàng đế, giọng nghèn nghẹn: “Hoàng thượng đến thật đúng lúc, thần thϊếp thương, để tỷ tỷ về ! Thần thϊếp thấy tỷ .”

 

Trong ánh mắt Tuyên Vũ Đế lộ vài phần hung ác: “Khương bảo lâm thất nghi mặt vua, biếm Thái nữ, chuyển đến lãnh cung.”

“Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng ạ! Muội cứu ... cứu !”

Thái giám lôi Khương Thái nữ ngoài bịt miệng ả , Tẩy Hà Điện mới khôi phục sự yên tĩnh.

Bàn tay nhỏ của Trân dung hoa níu lấy long bào của Tuyên Vũ Đế, lòng còn sợ hãi mà nức nở: “Hoàng thượng... Hoàng thượng đừng tức giận...”

Hóa là lo lắng tức giận, đồ ngốc cũng nhân cơ hội mà cáo trạng.

“Trẫm tức giận, ái phi đừng rơi những hạt đậu vàng nhỏ nữa.”

Hoàng đế dùng ngón tay lau vệt nước mắt mặt nàng: “Trẫm cho nàng Trân dung hoa, là để nàng vốn liếng để đối đầu với khác, một Bảo lâm nhỏ nhoi cũng thể bắt nạt đến đầu nàng, nàng bảo trẫm nàng thế nào cho đây?”

 

Khương Hân Nguyệt rụt rè ngẩng đầu từ trong lòng Tuyên Vũ Đế, đôi mắt to trong veo như nước mưa gột rửa chớp chớp , vô cùng nghiêm túc : “... thần thϊếp sợ sẽ xảy xung đột với họ, sẽ khiến Hoàng thượng khó xử, thần thϊếp... thần thϊếp Hoàng thượng khó xử.”

Chỉ khi yêu một sâu đậm, mới thể đặt cảnh của đối phương mà chịu thiệt thòi, suy nghĩ cho như .

Một lòng sắt đá như Tuyên Vũ Đế cũng khỏi động lòng.

Trong chốn hậu cung , những nữ nhân từng sủng hạnh ít, nào cũng yêu nhưng , họ yêu quyền lực và địa vị mà ban cho hơn.

Từ nhỏ , chỉ đế vương vô tình, mà phi tần hậu cung còn vô tình hơn.

 

Cho dù ban đầu là một nữ nhân đơn thuần lương thiện nhưng ngâm trong hậu cung nhiều năm cũng sẽ biến thành một bộ mặt khác.

Chốn thâm cung chính là một con quái vật há cái miệng lớn như chậu m.á.u, nuốt chửng hết thảy những phẩm chất của những nữ nhân .

Vậy Khương Hân Nguyệt... tình yêu của nàng dành cho thể kéo dài đến bao giờ?

Đêm đó, Hoàng đế cùng Khương Hân Nguyệt tìm hiểu sự huyền diệu của cơ thể, mà nắm tay nàng, ngắm cả một gian phòng đầy hoa quỳnh suốt đêm.

Sáng sớm hôm , Tuyên Vũ Đế véo nhẹ lên má của Trân dung hoa đang say ngủ thì thầm bên tai nàng: “Tiểu l.ừ.a đ.ả.o, còn yêu trẫm tha thiết, đến trẫm dậy mà vẫn còn ngủ.”

Khương Hân Nguyệt lật , ngủ tiếp.

Trời hửng sáng, nửa giường bên lạnh ngắt, Hỉ Thước và Sương Hàng hầu hạ Khương Hân Nguyệt trang điểm chải chuốt.

Hôm nay là đầu tiên nàng mắt mặt ở hậu cung, nàng định che giấu tài năng cũng trở thành mục tiêu công kích của .

Một bộ kỳ trang màu xanh đậu càng tôn lên vẻ trong trẻo thoát tục của nàng, b.úi tóc tinh xảo rủ xuống chùm tua rua cùng màu, làn da trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, tựa như đóa ngọc lan trong mưa bụi Giang Nam, vương nửa điểm bụi trần.

Dực Khôn Cung.

Khương Hân Nguyệt đến sớm cũng muộn, trong sảnh tụ tập ít phi tần, chờ thỉnh an Hoàng hậu nương nương.

Vừa bước cửa, mười mấy ánh mắt dò xét đồng loạt đổ dồn lên Khương Hân Nguyệt.

Nàng vịn tay Hỉ Thước, vững bước tiến : “Thần thϊếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận