Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế là, nàng cùng với Lương phi và những khác đều rời .

“Lệ quý phi cũng quá coi , Hoàng hậu nương nương nên phạt nặng ả một , để ả ngông cuồng đến mức quên mất hậu cung , nương nương mới là chủ t.ử.”

Chu hoàng hậu vững ở vị trí chủ tọa, thần sắc chút tức giận, ánh mắt dịu dàng : “Tính cách ả như , chấp nhặt với ả gì? Hoàng thượng thiên vị ả, ả kiêu căng một chút cũng là lẽ thường tình.”

Nàng xong câu , mặt các phi tần còn trong Dực Khôn Cung đều lộ vẻ căm phẫn.

Khương Hân Nguyệt thầm nghĩ: [ cách gây thù chuốc oán cho Lệ quý phi mà để dấu vết, quả nhiên trong hậu cung nữ nhân nào là kẻ ăn chay.]

“Hoàng hậu nương nương ...”

 

Lương phi đảo mắt, về phía Khương Hân Nguyệt: “Cùng là hưởng thánh sủng nhưng ai cũng ngoan hiền dễ mến như Trân dung hoa đây.”

Ngươi đề cao quá , mới cung, thể so với Lệ quý phi thánh sủng suy chứ?

Chút tự nàng vẫn .

dường như Chu hoàng hậu và Lương phi đều cho rằng nàng là một bình hoa n.g.ự.c to não.

Khương Hân Nguyệt chỉ đành thở dài trong lòng, tiếp tục diễn vai một cô nương nhỏ ngây thơ thẳng tính: “Thần thϊếp tuy sủng nhưng thần thϊếp là thϊếp mà! Thϊếp thất thể vượt mặt đích thê ? Lúc thần thϊếp còn ở nhà, thϊếp thất nào lời, đích mẫu đều trực tiếp cho bán , vẫn là Hoàng hậu nương nương lòng nhân từ, thần thϊếp nhất định sẽ càng kính trọng nương nương hơn.”

 

Xem !

Một đạo lý mà món đồ chơi cũng hiểu, Lệ quý phi cứ giả ngu, chẳng qua cũng chỉ dựa sự sủng ái của Hoàng thượng mà thôi.

Chu hoàng hậu Khương Hân Nguyệt dung mạo thua kém Lệ quý phi nhưng trẻ trung tươi tắn hơn, nụ càng thêm hài lòng.

Không nếu một ngày, Lệ quý phi phát hiện thế của cũng thế sự sủng ái của ả, liệu phát điên nhỉ?

Chu hoàng hậu mỉm : “Ngươi tấm lòng đáng quý , bổn cung đây ở nhà một , tính cách giống hệt ngươi, bổn cung ngươi cứ như thấy cũng cảm thấy vui mừng.”

“Đó là phúc của thần thϊếp.”

E là cho dù tính cách một trời một vực, chẳng giống chút nào, Chu hoàng hậu cũng sẽ như .

cũng là nâng nàng lên để gϊếŧ, cho nàng đối đầu với Lệ quý phi.

 

Sau khi khỏi Dực Khôn Cung, Khương Hân Nguyệt ngẩng đầu trời.

Mưa tạnh.

Trong khí thoang thoảng mùi đất tanh, bầu trời khi mưa gột rửa, mây đen tan , để lộ một trời xanh biếc.

Bầu trời vuông vức trong tòa thành vuông vức , giam cầm hùng tâm tráng chí của nàng.

Nàng sợ lợi dụng, giá trị lợi dụng, bọn họ sẽ cho nàng lợi ích tương đương.

Muốn lợi dụng nàng để đấu đổ Lệ quý phi, ít nhất cũng để nàng trở thành một sủng phi thể đối kháng với ả.

Nếu nàng lấy trứng chọi đá thế nào?

Thợ săn cao tay thường xuất hiện dáng vẻ của con mồi.

Ai đến cuối cùng, rốt cuộc là ai lợi dụng ai?

“Nương nương vẻ vui nhỉ?”

Hỉ Thước theo Khương Hân Nguyệt: “Có chuyện gì xảy ạ?”

“Hoàng hậu nương nương ôn hòa nhân từ, chẳng lẽ đáng vui ?”

Nàng nghênh nghênh đầu : “Ta là thứ xuất, từ nhỏ thể chính thê của khác, chỉ nghĩ nếu thϊếp của ai đó, nhất định ngoan ngoãn lời, phu quân và chủ mẫu tức giận đau lòng. Cũng hy vọng chủ mẫu đối xử với ôn hòa quan tâm một chút, nay tâm nguyện của thành, tự nhiên là vui .”

Hỉ Thước , lộ vẻ mặt “chủ t.ử nhà thật đáng thương”.

Nàng là tỳ nữ cận theo Khương Hân Nguyệt từ nhỏ, đương nhiên nhiều hơn Sương Hàng.

Chủ t.ử nhà nếu vì xinh lão gia coi trọng, sớm phu nhân cho một cỗ kiệu nhỏ đưa đến phủ quan lớn nào đó vợ kế hoặc thϊếp thất , vinh sủng như hôm nay?

Ngay cả khi cung, lão gia phu nhân cũng chủ t.ử nhà nàng nền cho Đại tiểu thư.

Cũng nghĩ xem, dung mạo thanh tú của Đại tiểu thư thể so với vẻ khuynh thành của chủ t.ử nhà nàng ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-10.html.]

Hoàng thượng , bỏ một đại mỹ nhân như sủng, tự ủy khuất mật với Đại tiểu thư?

Những lời của Khương Hân Nguyệt ở cửa Dực Khôn Cung, đồng thời truyền đến tai của cả Đế Hậu.

Hoàng đế: [Ba phần thương yêu biến thành bảy phần.]

Hoàng hậu: [Là kẻ ơn, thể nâng đỡ.]

Đêm sâu như nước…

Tuyên Vũ Đế cả ngày hôm nay đều nhớ mong dáng vẻ quyến rũ khi say rượu của Khương Hân Nguyệt, những lời ngoan hiền , xử lý xong tấu chương liền lật thẻ bài của Tẩy Hà Điện.

Nếu thể dỗ Trân dung hoa uống thêm vài chén rượu, cùng nàng trong cơn say...

 

Chỉ nghĩ thôi, cơ thể vài phần biến đổi.

“Vương Đắc Toàn, nhanh chút nữa.”

Kiệu liễn khiêng như bay , nhanh hơn nữa, đế giày của mấy thái giám khiêng kiệu sắp mài khói .

Hoàng thượng lên tiếng, Vương Đắc Toàn chỉ thể thúc giục các nội thị nhanh hơn nữa.

Hết cách !

Chẳng lẽ đây chính là cái mà truyền thuyết gọi là, một ngày gặp, tựa cách ba thu ?

Một vầng trăng non lướt qua góc lầu tinh xảo, rải xuống một vùng ánh sáng vàng vọt m.ô.n.g lung bên trong tường cao, Tẩy Hà Điện tắm trong ánh sáng, trông ấm cúng yên tĩnh.

Nhìn từ xa, cung điện tọa lạc bên hồ sen cây hoa che khuất, để lộ từng mái ngói lưu ly, giống như chủ nhân của nó, khiến trộm.

Khương Hân Nguyệt hôm nay mặc một bộ nho quần màu hồng mềm mại, n.g.ự.c một dải lụa màu xanh da trời, thắt thành một chiếc nơ bướm thật to.

 

Tóc b.úi lỏng thành một b.úi, chỉ cài một đóa sen hồng mới hái bên thái dương, ngoài trang sức nào khác.

Nàng ngay ngoài Tẩy Hà Điện, gió đêm thổi qua, cánh sen lay động, tà áo phất phơ, tựa như đang khiêu vũ.

Một vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, linh động phiêu dật lời nào tả xiết.

Mỗi Khương Hân Nguyệt hành lễ, đều Tuyên Vũ Đế đỡ tay kéo lòng, nàng dứt khoát lao thẳng lòng .

Ngọc mềm hương ấm trong vòng tay, xương cốt của Tuyên Vũ Đế nhũn một nửa.

Đi trong điện, bàn còn đặt một bầu rượu nhỏ tinh xảo, mùi rượu thoang thoảng xộc mũi.

Hoàng đế nhướng mày: “Ái phi đang uống rượu ?”

Khương Hân Nguyệt mày mắt như tranh cụp xuống: “Hỉ Thước và Sương Hàng đêm qua thần thϊếp say , hôm nay thần thϊếp liền xem thử, là rượu gì mà thể thần thϊếp say .”

 

Thầm nghĩ: [Ta tại uống rượu? Chẳng là để thỏa mãn chút sở thích nhỏ thể cho ai của ngươi .]

Tuyên Vũ Đế bật : “Nói như , t.ửu lượng của ái phi nhỉ?”

Khương Hân Nguyệt vội : “Tất nhiên , nếu tin, Hoàng thượng cùng thần thϊếp cạn vài chén, thần thϊếp chắc chắn sẽ say.”

Lần say, nghĩa là uống vài chén say .

Người uống rượu t.ửu lượng , cứ thích uống , thật sự uống từ chối thắng t.ửu lực.

Như chúng phi trong hậu cung, ai nấy đều là ngàn chén say, thế mà đến mặt , nào nấy uống hai chén choáng đầu, cứ chui lòng .

Hắn là Hoàng đế, kẻ ngốc, mặt còn đỏ say, chẳng qua chỉ là thủ đoạn mời gọi ân sủng.

Không giống như mắt ...

“Uống ! Hoàng thượng uống nữa?”

Mặt của Khương Hân Nguyệt đỏ đến mức thể nhỏ m.á.u, chỉ mặt, mà tai và cổ, thậm chí cả cánh tay đều đỏ ửng.

Nếu Tuyên Vũ Đế cũng là hiện đại, nhất định sẽ một loại gọi là: Uống rượu hiện lên mặt.

Khương Hân Nguyệt lợi hại hơn, nàng uống rượu hiện khắp .

Mỹ nhân xách bầu rượu, tựa như đang múa lượn, miệng ngậm chén rượu uống cạn một , bước chân nàng lảo đảo, múa, xiêu vẹo vén tấm rèm lụa mỏng màu hoa đinh hương trong điện.

Bạn cần đăng nhập để bình luận