Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Hoàng đế rời , sắc mặt Lệ quý phi lập tức sa sầm.

Hoàng đế rõ ràng chán ghét Khương quý nhân, mà lúc nãy dùng bữa mang cung quy mà con tiện nhân chép tới đây, rằng chữ của Khương quý nhân sẽ bẩn mắt ả, bảo ả bỏ qua cho xong chuyện.

Trong giọng điệu tuy vẻ ghét bỏ nhưng ai cũng sự bảo vệ trong lời của .

“Tịch Nguyệt, dò la xem, hôm nay tại Hoàng thượng đến Tẩy Hà Điện.”

Ả hiểu Hoàng đế, những phi tần mà chán ghét, ai thể tro tàn cháy.

Khương Hân Nguyệt rốt cuộc tài cán hơn gì?

Cái tài cán hơn , Lệ quý phi e là cơ hội .

thì bản lĩnh giường của Khương Hân Nguyệt, chỉ Hoàng đế mới trải nghiệm.

Ban ngày Hoàng đế tối sẽ thị tẩm Khương quý nhân, Vương Đắc Toàn sẽ để tiểu thái giám của Kính Sự Phòng mang thẻ bài xanh tới nữa.

 

Trước khi đêm xuống, thái giám đến Tẩy Hà Điện thông truyền: “Quý nhân tiểu chủ, tối nay Tẩy Hà Điện thắp đèn.”

Hỉ Thước và Sương Hàng vui như trẩy hội, kéo Khương Hân Nguyệt trang điểm chải chuốt.

Nguyên cũng là một vô cùng yêu quý nhan sắc, bàn trang điểm phấn thơm, dầu thoa tóc, son môi, phấn má, bột vẽ mày thiếu thứ gì.

“Không cần dùng những thứ .”

Khương Hân Nguyệt né lọ dầu hoa quế thơm nức: “Cũng cần b.úi tóc, cứ để xõa tự nhiên, dùng trâm ngọc cài hờ là .”

Trên mặt cũng trang điểm, chỉ phủ một lớp phấn trân châu dưỡng da mỏng chọn một chút son môi từ hoa tươi, thoa một lớp nhàn nhạt lên môi.

So với vẻ thanh thuần ban ngày, nàng của đêm nay ánh nến càng thêm vài phần tinh xảo diễm lệ.

 

Lúc Hoàng đế đến, hình ảnh thấy là một nàng tiên phi t.ử áo mỏng manh, phất phơ như sắp bay , tay xách một chiếc đèn cung đình, ngoài cửa điện nghi ngút nóng, mặt mang nụ dịu dàng chào đón đến.

Chiếc đèn cung đình lung linh càng nổi bật vẻ của nàng, ngay cả ba ngàn sợi tóc xanh lay động theo gió, trong lúc bay lượn cũng tô điểm thêm ba phần phong tình cho nhan sắc khuynh thành của nàng, tựa như đang đặc biệt ưu ái nàng.

Tuyên Vũ Đế sải bước tới, đau lòng vén lọn tóc rơi bên má nàng tai: “Trời nóng thế , ái phi hà cớ gì ở ngoài khổ sở như ? Sau cứ ở trong chờ trẫm là .”

Bàn tay nhỏ của mỹ nhân nóng hổi, mặt đỏ bừng, vô cùng đáng thương, chắc là một lúc .

Khương Hân Nguyệt cúi đầu nhẹ, mái tóc bồng bềnh bết dầu mang theo hương thơm thanh mát cọ tới cọ lui n.g.ự.c Hoàng đế, như một chú mèo con xù lông.

 

“Thần thϊếp Hoàng thượng sắp tới, thấy nóng chút nào, chỉ thấy tinh thần sảng khoái thôi ạ!”

Bàn tay to của Hoàng đế xoa đầu nàng, cảm nhận hình kiêu hãnh của nữ nhân trong lòng, cổ họng bất giác căng .

Cánh tay siết c.h.ặ.t bên hông càng lúc càng c.h.ặ.t, tay nhỏ của Khương Hân Nguyệt đặt l*иg n.g.ự.c Hoàng đế nhưng hai vai cố ý khép trong, để lộ khe rãnh sâu hun hút mời gọi, áp sát .

Hai , bầu khí ái dâng cao, ánh mắt của mang tính xâm lược cực mạnh, nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay khiến Khương Hân Nguyệt đỏ mặt tía tai.

Vương Đắc Toàn thấy , vội vàng hiệu cho cung nhân trong điện lặng lẽ lui ngoài cửa gác.

Trong phòng yên tĩnh, Tuyên Vũ Đế liền như một con mãnh thú, cúi đầu c.ắ.n lấy đôi môi ngọt ngào của nàng.

Một lúc lâu , mới buông môi , cả hai đều thở dốc, ánh mắt như tơ vương.

Khương Hân Nguyệt sờ lên đôi môi đào sưng đỏ, ngượng ngùng liếc Tuyên Vũ Đế một cái, cái liếc mắt đầy quyến rũ phong lưu đó khiến chờ đợi thêm nữa, giữa ánh nến chập chờn, căn phòng ngập tràn sắc hương sống động.

Trong hậu cung phi tần đông đảo, ngày thường mỗi một vẻ nhưng lên đến giường thì ai cũng như ai, để Tuyên Vũ Đế chiếm vị trí chủ đạo tuyệt đối, lâu dần thành nhàm chán vô vị.

Khương quý nhân thì khác!

Nàng dám tùy ý chỉ huy bậc đế vương, lời lẽ của nàng táo bạo, khiến một Tuyên Vũ Đế kiến thức rộng rãi cũng tim đập nhanh.

Cảm giác quá mới lạ! Quá kí©h thí©ɧ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-5.html.]

Khiến thể ngừng , chỉ nàng thoải mái hơn nữa, để lộ nhiều tư thái quyến rũ hơn, nhiều lời rung động lòng hơn.

Tiểu thuyết lừa , Hoàng đế cũng thể một đêm bảy , nhiều nhất là bốn năm nhưng cái dũng mãnh bền bỉ.

Chỉ con ngựa giống Tuyên Vũ Đế ở cung của các phi tần khác như đủ ?

Nam nhân đời đều ngưỡng mộ cuộc sống hạnh phúc đêm đêm hát ca của Hoàng đế, thật Khương Hân Nguyệt thấy Hoàng đế cũng khá đáng thương.

Trong cung nhiều nữ nhân như , chỉ chờ để “chơi” một , bất kể thích , vì để duy trì tiền triều, vẫn cho “chơi”.

 

Khương Hân Nguyệt hề đồng cảm với .

Đây gọi là ở chức vụ nào, việc của chức vụ đó.

Giống như việc bây giờ nàng trở thành một thành viên trong đội quân “chơi” Hoàng đế, chẳng cũng đang dùng hết cách để lấy lòng , nhằm mưu cầu cuộc sống gấm vóc lụa là ?

“Khụ khụ...”

Sau bữa tiệc linh đình, Tuyên Vũ Đế ho nhẹ hai tiếng, tay đang mặc y phục chợt khựng : “Vương Đắc Toàn!”

“Nô tài mặt.”

Ngoài cửa lập tức tiếng động, mấy thái giám khiêng nước nóng đổ thùng tắm bình phong.

Nữ nhân giường hai mắt nhắm nghiền nhưng hàng mi dài như cánh bướm khẽ rung, ngón tay níu c.h.ặ.t chăn, trông như đang hổ dám mở mắt.

Hoàng đế khẽ, bế nàng thùng tắm, Vương Đắc Toàn trong tiếng nước chảy róc rách, giọng Hoàng đế giận mà uy vang lên: “Ngày mai bảo Nội Vụ Phủ mang một ít hương ngải cứu đến Tẩy Hà Điện.”

 

Vương Đắc Toàn ngửi thấy mùi thảo d.ư.ợ.c kém chất lượng trong khí, vội vàng gật đầu tuân lệnh.

Trong đầu điên cuồng suy nghĩ, chắc là từng đắc tội với vị Khương quý nhân bản lĩnh ngút trời nhỉ?

“Ưm…”

Khương Hân Nguyệt vốn chỉ giả vờ ngủ nhưng đó Hoàng đế dịu dàng, khiến nàng mơ màng thϊếp thật.

Sáng sớm hôm , Hoàng đế thượng triều, Khương Hân Nguyệt đau nhức cũng dậy nổi, chỉ khoác một chiếc áo ngoài màu trắng, y phục xộc xệch giường, đung đưa đôi chân nhỏ trắng nõn hồng hào, mỉm .

Thật giống như một yêu tinh đang câu dẫn .

“Sao ngủ thêm một lát?”

Sau khi mặc y phục chỉnh tề, xuống mép giường, nhét đôi chân nhỏ đang lộ ngoài của nàng trong chăn ấm.

 

Khương Hân Nguyệt ôm lấy vòng eo cường tráng của , quyến luyến cọ cọ trong lòng : “Thần thϊếp nghĩ đến việc Hoàng thượng rời xa thần thϊếp lâu như , liền buồn đến ngủ .”

Rõ ràng là nũng nịu đắn nhưng mắt nàng đỏ hoe, trong giọng còn mang theo chút nghẹn ngào.

Khiến khỏi đoán rằng nàng thật sự nỡ, chỉ là dám biểu đạt cảm xúc thật của nên mới giả vờ nũng, bằng giọng đùa giỡn.

Tim Tuyên Vũ Đế chợt nhói lên, hôn lên trán nàng một cái: “Ngốc ạ, tối trẫm đến với nàng, đừng buồn nữa, hửm?”

Đôi mắt mỹ nhân trong lòng khẽ sáng lên, lấp lánh vạn phần lộng lẫy, trong nháy mắt vui mừng khôn xiết : “Đây là do chính miệng Hoàng thượng đó nha, tối thần thϊếp sẽ chờ Hoàng thượng.”

Hoàng đế bật , véo mũi nàng: “Được, là trẫm .”

Khương quý nhân , gan cũng quá lớn , dám đòi Hoàng thượng một lời hứa.

Vương Đắc Toàn hầu hạ Hoàng đế cả một đời cũng từng thấy vị hậu phi nào con đường khác lạ như nàng.

Nếu nắm giữ chừng mực , chạm lằn ranh của Hoàng đế, chắc chắn là một chuyến du ngoạn lãnh cung trọn đời.

Khương quý nhân thế nào mà thể nhảy nhảy một cách chính xác trong giới hạn của Hoàng thượng như ?

Hoàng đế thượng triều, nữ nhân trong hậu cung cũng hề nhàn rỗi, sáng sớm tinh mơ, trời còn sáng hẳn, đến Dực Khôn Cung thỉnh an hoàng hậu nương nương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận