Đôi mắt đỏ như thỏ con, tăng thêm cho nàng vài phần cảm giác mong manh tan vỡ.
Khương Hân Nguyệt dặn dò thái giám gác cửa, chỉ cần Hoàng đế đến, liền lắc mấy cái đèn l*иg cửa.
Vị Hoàng thượng của bọn họ thích lén góc tường.
“Sao thế ?”
Tuyên Vũ Đế kéo nàng từ đất dậy: “Bị bắt nạt ?”
Hắn nhắc thì thôi, nhắc, nước mắt Khương Hân Nguyệt liền tuôn trào.
Sợ mở miệng là giọng nức nở, nàng bướng bỉnh c.ắ.n c.h.ặ.t môi , những giọt lệ lớn như hạt đậu ngừng lăn dài nhưng lắc đầu chịu .
Sương Hàng cúi đầu, Tuyên Vũ Đế điểm danh: “Ngươi .”
Sương Hàng Khương Hân Nguyệt, Khương Hân Nguyệt mặt : “Hoàng thượng hỏi ngươi, ngươi bổn cung gì?”
Có vài phần ý đòi công bằng cho Sương Hàng.
Tuyên Vũ Đế là đầu tiên thấy nàng tức giận như .
Ngay cả khi chính nàng phạt quỳ, Khương thái nữ tự sát trong cung của nàng, nàng dọa đến liệt giường cũng từng rơi một giọt nước mắt.
Sương Hàng cổ vũ, mím môi : “Thưa Hoàng thượng, lúc dùng bữa tối hôm nay...”
Hôm nay trong Ngự Thiện Phòng chuẩn cho các cung là món canh dày heo hạt sen, buổi sáng Lệ quý phi bưng cho Hoàng đế dùng qua.
Trân Cơ nương nương tự hầm canh trong Ngự Thiện Phòng nhưng nhiều, khi gửi cho mấy Hoàng hậu nương nương thì chỉ còn một phần nhỏ.
Tam hoàng t.ử hai ngày nay cổ họng khô đau lợi hại, Đức phi phát hiện , để hoàng t.ử về sở mà sắp xếp ở Diên Khánh Cung để chăm sóc.
Khương Hân Nguyệt thấy bé đáng thương, liền đem phần của tặng cho cung của Đức phi.
Lúc dùng bữa tối của Ngự Thiện Phòng canh dày heo, nàng liền bảo Sương Hàng lấy.
Trùng hợp , Tịch Nguyệt ở cung của Lệ quý phi cũng đang ở Ngự Thiện Phòng, Sương Hàng cho đương quy canh dày heo, liền lên tiếng châm chọc Trân Cơ nương nương là chờ Hoàng thượng, ăn đương quy để tự lừa dối .
Sương Hàng cãi mấy câu, liền Tịch Nguyệt đ.á.n.h.
“Nô tỳ chỉ chủ t.ử nhà khí huyết điều hòa, thái y đương quy vị ngọt mà đậm nên chuyên bổ huyết, khí của nó nhẹ mà cay nên thể hành huyết, trong bổ động, trong hành bổ, là vị t.h.u.ố.c quan trọng trong huyết. Chủ t.ử ăn đương quy, là để ẩn dụ cái gì...”
Nàng cẩn thận ngẩng đầu, mắt rũ xuống dám thẳng long nhan, để lộ khuôn mặt thương của : “Tịch Nguyệt nô tỳ hỗn láo với cô , là bất kính với Quý phi nương nương, thưởng cho nô tỳ mười cái tát.”
Nếu chỉ đ.á.n.h một cái, mặt cũng thể biến thành cái dạng quỷ .
“Hỗn xược!”
Tuyên Vũ Đế nổi trận lôi đình, vỗ một chưởng lên bàn tròn, tiếng động lớn cho đám cung nữ thái giám trong phòng đều quỳ rạp xuống.
Khương Hân Nguyệt mắt đẫm lệ, vội vàng ôm lấy bàn tay đỏ ửng của Tuyên Vũ Đế thổi thổi, đó tức giận : “Sớm Hoàng thượng sẽ nổi giận lớn như , thần thϊếp để Sương Hàng , tổn thương long thể của Hoàng thượng, đau lòng vẫn là thần thϊếp.”
Sương Hàng hoảng sợ dập đầu xuống: “Nô tỳ đáng c.h.ế.t.”
“Trẫm các ngươi.” Tuyên Vũ Đế phất tay: “Các ngươi đưa nàng xuống bôi t.h.u.ố.c, lời chủ t.ử của các ngươi, đừng để mặt nàng lưu sẹo.”
Người trong phòng hết, Hoàng đế mới ôm Khương Hân Nguyệt từ phía , an ủi : “Lệ quý phi xuất hiển quý, tính tình khó tránh khỏi kiêu căng, cung nhân bên cạnh nàng cũng nhiễm vài phần ngạo khí, ái phi chịu uất ức .”
Là một chữ cũng nhắc đến việc trừng phạt của Lệ quý phi!
Mạng của trong cung nàng là mạng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-23.html.]
Khương Hân Nguyệt rũ mắt xuống, nàng đương nhiên lúc vài lời thấu tình đạt lý, Hoàng đế sẽ càng thương nàng hơn nhưng tâm trạng nàng , cảm thấy hai bữa thịt nướng đó của đều cho ch.ó ăn .
Dáng vẻ nàng rũ mắt , lặng lẽ rơi lệ quả thực khiến Tuyên Vũ Đế đau lòng, chỉ đành dịu dàng dỗ dành, Khương Hân Nguyệt bĩu môi: “Quý phi nương nương dĩ nhiên là cao quý nhưng trong cung của nàng dám dựa danh nghĩa của Quý phi nương nương mà hành hung bên ngoài, Tịch Nguyệt chẳng qua chỉ là một cung nữ cũng dám tự ví với Quý phi nương nương, thật sự là to gan lớn mật. Lần nếu cô dám bất kính với thần thϊếp, thần thϊếp quyết tha cho cô .”
Phải tiêm phòng cho Tuyên Vũ Đế , kẻo nàng đ.á.n.h Tịch Nguyệt, Hoàng đế thiên vị Lệ quý phi.
Nàng cách nào dạy dỗ Lệ quý phi cao quý, chẳng lẽ còn sợ một cung nữ ?
Nàng cần cái gì mà nhẫn một chút sóng yên biển lặng cũng cần quân t.ử báo thù mười năm muộn.
Chính cái gọi là nhẫn một chút thì u nang buồng trứng, lùi một bước thì tăng sản tuyến vυ".
Nàng thù, báo ngay tại chỗ.
Người của cung nàng đ.á.n.h, nàng đ.á.n.h , tìm cách cũng đ.á.n.h .
Trong Trường Tín Cung tối nay Hoàng đế đến Hợp Hi Cung, Tịch Nguyệt trong lòng chột kể chuyện đ.á.n.h Sương Hàng: “Rõ ràng món canh dày heo đó là do nương nương phân phó Ngự Thiện Phòng nấu cho Hoàng thượng uống, chỉ nàng đặc biệt, cứ đòi cho đương quy , là đang châm chọc nương nương độc chiếm Hoàng thượng thì là gì? Nô tỳ thưởng cho nàng mười cái tát là nhẹ , chỉ là sợ... sợ bọn họ sẽ mách tội với Hoàng thượng... Nô tỳ liên lụy đến nương nương .”
Lệ quý phi căn bản để tâm, mí mắt lười biếng nhấc lên, đó thổi thổi móng tay cung nữ nhuộm bằng nước hoa móng tay: “Một tên nô tài, đ.á.n.h thì đ.á.n.h , sợ cái gì? Chẳng lẽ Hoàng thượng sẽ vì Trân Cơ mà đến tìm phiền phức cho bổn cung ?”
Có câu của Lệ quý phi, Tịch Nguyệt yên tâm hơn nhiều, đồng thời khí thế càng thêm kiêu ngạo.
Trong hậu cung chỉ cần là phi tần mà chủ t.ử của bọn họ mắt, cô đều thể đ.á.n.h, dù chủ t.ử cũng sẽ bảo vệ cô .
Sau khi Khương Hân Nguyệt Hoàng thượng sủng hạnh, đám trong hậu cung mới giật nhận nửa tháng Lệ quý phi lâm bệnh , ngoài ngày rằm Hoàng thượng đến Dực Khôn Cung với Hoàng hậu nương nương thì hề sủng hạnh phi tần nào khác.
Lệ quý phi khỏi bệnh, Hoàng thượng liền đến Hợp Hi Cung.
Bọn họ lấy tư cách mà xem trò của Trân Cơ nương nương chứ?
Bọn họ mới chính là trò lớn nhất.
Lệ quý phi lâu đến thỉnh an Chu hoàng hậu nhưng điều cũng cản trở nàng dò la tung tích của Tịch Nguyệt.
Hải đường mùa thu là loài hoa Lệ quý phi thích nhất, hiện giờ hải đường cành rủ đặc biệt trồng trong Ngự Hoa Viên vì Quý phi nương nương đang nở rộ, Tịch Nguyệt ngày nào cũng đến hái một bó về, dỗ dành Lệ quý phi vui vẻ.
Khương Hân Nguyệt vịn tay Hỉ Thước, giày đế hoa bước vững vàng, đầu với Sương Hàng đang đeo mạng che mặt: “Lát nữa ngươi đừng nhát gan, bổn cung bảo ngươi đ.á.n.h thì ngươi cứ đ.á.n.h, đừng do dự ?”
“ mà, nô tỳ sợ... lỡ như Quý phi nương nương , sẽ liên lụy đến chủ t.ử ...”
“Bổn cung sợ, cứ để ả đến tìm là .”
Khương Hân Nguyệt với dáng vẻ trời sợ đất sợ : “Đánh của thì trả giá, tưởng ngươi dễ bắt nạt lắm ?”
Địa vị của nàng tuy thấp nhưng Hoàng đế sủng nàng mà!
Ân sủng chính là kim bài miễn t.ử nhất, nếu Lệ quý phi dám hết đến khác khıêυ khí©h Hoàng hậu nương nương?
Trong mắt Sương Hàng sự giằng xé, ý , cuối cùng ánh mắt khích lệ của Khương Hân Nguyệt và Hỉ Thước hóa thành kiên định.
Đến Ngự Hoa Viên, Khương Hân Nguyệt gật đầu với Hỉ Thước, còn thì cột trụ, ẩn .
“Hải đường thật đấy.”
Hỉ Thước kéo Sương Hàng, chạy một mạch đến cây hải đường cành rủ, đợi Sương Hàng ngăn cản, bẻ hai cành xuống, vui vẻ : “Ngày mai chúng dùng hoa cài tóc cho chủ t.ử, hải đường cài tóc, chủ t.ử nhất định sẽ thích.”
“Hỗn xược!”
Một tiếng quát giận dữ vang lên, Hỉ Thước giật nhưng đầu thấy là Tịch Nguyệt và một tiểu cung nữ khác của Trường Tín Cung, liền động tĩnh gì.
Nàng quá bình tĩnh, tỏ hề sợ hãi, sắc mặt Tịch Nguyệt càng thêm âm trầm : “Xem Trân Cơ nương nương Quý phi nương nương chúng dạy dỗ một vẫn nhớ đời, hải đường cành rủ là Hoàng thượng đặc biệt trồng cho Quý phi nương nương chúng , một phi tần Từ lục phẩm nhỏ nhoi như nàng cũng dám sự đồng ý của Quý phi nương nương mà đến hái hải đường , hôm nay cho các ngươi một bài học, các ngươi sẽ học quy củ trong cung .”