Vừa xông đến mặt Khương Hân Nguyệt nàng vung tròn cánh tay tát một cái: “Bổn cung là Trân dung hoa do Hoàng thượng đích phong, Sở tiệp dư gặp bổn cung những hành lễ, còn giọng điệu ác ý, tự xưng bổn cung, là bất mãn với phong hào mà Hoàng thượng ban cho bổn cung ?”
Địa vị Dung hoa, vốn dĩ ở Tiệp Dư.
Sở tiệp dư một cái tát choáng váng, hồn liền trừng mắt Khương Hân Nguyệt: “Cha là Hộ bộ Thị lang, chỉ bằng một thứ nữ của Hồng Lô tự thừa nho nhỏ như ngươi mà cũng dám đ.á.n.h ?”
“Bổn cung đ.á.n.h ngươi chứ đ.á.n.h cha ngươi .”
Khương Hân Nguyệt vẻ kiêu căng ngang ngược: “Hơn nữa, chúng cung thì đều là nữ nhân của Hoàng thượng, tiền triều thế nào thì liên quan gì đến ngươi? Chẳng lẽ chúng cãi vài câu, ngươi cũng mách cha ngươi? Vậy ngươi đặt thể diện của Hoàng thượng ở ?”
Hậu phi liên hệ với tiền triều là đại kỵ.
Thế nhưng Sở tiệp dư lời nào câu nấy đều toát vẻ ưu việt, dường như Khương Hân Nguyệt dám đ.á.n.h nàng thì chắc chắn c.h.ế.t.
“Hoàng thượng giá đáo…”
Hoàng đế xem kịch hòn giả sơn ở hồ sen nửa ngày trời cuối cùng cũng mặt, một ánh mắt lướt qua, Sở tiệp dư liền nấc lên: “Hoàng thượng, chủ cho thần thϊếp! Trân dung hoa nàng... nàng phân trái tát thần thϊếp một cái, thần thϊếp đau quá.”
Nàng cố ý để lộ nửa bên má in hằn dấu tay đỏ cho Hoàng đế xem.
Tuyên Vũ Đế gì, mặt sa sầm Khương Hân Nguyệt, khí vô cùng nặng nề.
Sở tiệp dư len lén quan sát sắc mặt Hoàng đế cúi mắt xuống, nhếch môi lạnh.
Hừ!
Trong lòng Hoàng thượng vẫn nàng .
Nói thế nào nữa, nàng cung cũng sáu năm, thời gian bầu bạn bên Hoàng thượng hề ngắn, Trân dung hoa tiện nhân mới cung kiêu ngạo như , Hoàng thượng há thể dung túng cho nàng?
Nàng đang thầm tính toán xem nên thế nào để Hoàng thượng chán ghét tiện nhân thì Tuyên Vũ Đế : “Hôm nay trẫm Vương Đắc Toàn đêm qua Sở tiệp dư thấy trong khỏe, đến Tẩy Hà Điện tìm trẫm?”
Hoàng thượng nhất định là nhân việc đêm qua của Tẩy Hà Điện ngăn cản Hồng Hỉ, cho Hồng Hỉ để trách phạt Trân dung hoa.
Sở tiệp dư vui mặt, trong giọng mang theo vài phần nũng nịu khoe khoang: “Thần thϊếp đa tạ Hoàng thượng quan tâm, đêm qua quả thực khỏe, ngủ , nha đầu Hồng Hỉ thấy thần thϊếp lúc phát bệnh ở bên cạnh Hoàng thượng mới thể ngủ yên, liền tự ý tìm đến Tẩy Hà Điện, ai ngờ...”
Nàng nhanh ch.óng liếc Khương Hân Nguyệt một cái, dường như sợ nàng vội vàng cúi đầu: “Trân dung hoa lẽ là thấy chăng!”
Ngươi đừng ... ngươi thật sự đừng ...
Đêm qua Tuyên Vũ Đế hành hạ nàng c.h.ế.t sống , sống c.h.ế.t , huống hồ trong mắt Hoàng đế, nàng say bí tỉ, đương nhiên thấy tiếng cãi vã ngoài điện.
Hoàng đế rõ ràng cũng nghĩ giống nàng.
Bởi vì khi Sở tiệp dư xong, Hoàng đế nhướng mày, ánh mắt rơi đôi môi đỏ mọng của Khương Hân Nguyệt.
Nàng đúng lúc lộ vẻ mặt thẹn giận, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thành công biến bầu khí lạnh lẽo trở nên ái .
“Hôm nay trẫm vốn định đến Trường Xuân Cung thăm Sở tiệp dư...”
Sở tiệp dư ngẩng đầu, nụ hiện môi, đắc ý khıêυ khí©h Khương Hân Nguyệt, đang định ...
“ trẫm thấy ngươi lớn tiếng với Trân dung hoa, gặp nàng cũng vấn an, một tiếng bổn cung, hai tiếng bổn cung, khí thế giống đang bệnh, xem bình phục .”
Tuyên Vũ Đế ánh mắt lạnh băng nàng : “Nếu còn khó chịu trong , ngươi phạm thượng, trẫm phạt ngươi quỳ ở đây hai canh giờ, gặp Trân dung hoa, nhớ hành lễ với nàng.”
Nói xong, đưa tay ôm lấy vai Khương Hân Nguyệt: “Ái phi mặt đỏ thế , chẳng lẽ nắng chiếu ?”
Là cố ý trêu chọc nàng đây mà.
Khương Hân Nguyệt bĩu môi, vẻ mặt khó xử, hất tay Hoàng đế , hoảng hốt chạy về Tẩy Hà Điện.
Lúc chạy đến cửa còn đ.â.m sầm khung cửa, đau đến nỗi nàng nhăn mặt xoa trán.
Xoa nửa ngày mới phát hiện Hoàng đế vẫn đang , càng thêm uất hận đến mức chỉ đào một cái hố chui xuống, che mặt biến mất cánh cửa lớn màu đỏ son của Tẩy Hà Điện.
Sở tiệp dư một loạt hành động kỳ quặc của nàng cho ngây .
Trân dung hoa... Trân dung hoa to gan như ?
Nàng dám hất tay Hoàng thượng? Sao dám chạy mặt Hoàng thượng, mà xem Hoàng thượng còn tức giận?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-12.html.]
Cái đầu nhỏ của nàng nghĩ , cho nên chỉ thể quỳ gối ngoài Tẩy Hà Điện, trơ mắt Tuyên Vũ Đế đuổi theo bóng lưng của Trân dung hoa.
Nếu nàng nghĩ thông suốt cũng cần quỳ ở đây.
Khương Hân Nguyệt trở về tẩm điện, liền trùm chăn kín mít chịu , mặc cho Hỉ Thước và Sương Hàng khuyên thế nào, trong chăn vẫn chút động tĩnh nào.
Tuyên Vũ Đế : “Tất cả lui , bảo Vương Đắc Toàn truyền bữa trưa đến, trưa nay trẫm dùng bữa cùng chủ t.ử của các ngươi.”
Chủ t.ử mẩy như , Hoàng thượng cũng giận ?
Hỉ Thước và Sương Hàng ngây vui mừng lui ngoài.
Đợi bọn họ hết, Khương Hân Nguyệt mới “xoạt” một tiếng kéo chăn xuống, đôi mắt trừng Tuyên Vũ Đế: “Hoàng thượng cố ý.”
“Trẫm cố ý cái gì?”
Cố ý ở bên ngoài cùng nàng mày qua mắt , cố ý để nàng nhớ tư thái phong lưu đêm qua? Còn cố ý lời trêu chọc nàng?
Vậy thì tội, quả thực là cố ý trêu nàng, xem phản ứng của nàng.
Hậu cung , lâu lắm sống động như .
Khương Hân Nguyệt , đầu chỗ khác: “Vừa Sở tiệp dư ác nhân cáo trạng , Hoàng thượng còn giúp nàng .”
Cái thì oan cho .
Tuyên Vũ Đế bật , xuống mép giường, kéo kéo góc chăn của nàng: “Ra ngoài , bên trong nóng, đừng để ngột ngạt sinh bệnh.”
Thấy nàng động, Tuyên Vũ Đế trực tiếp ném tấm chăn lụa tơ tằm trắng muốt sang một bên, cánh tay dài duỗi , ôm lòng lên đùi, trán chạm mi tâm của nàng: “Trẫm giúp nàng khi nào?”
“Người thần thϊếp như ...”
Nàng bắt chước vẻ mặt của Tuyên Vũ Đế lúc ở hồ sen nhưng khí chất đủ, trông hung dữ đáng yêu: “Như vầy...”
Tuyên Vũ Đế nhịn khẽ hôn lên đôi môi đang chu của nàng một cái, Khương Hân Nguyệt ngơ ngác, hôn thêm một cái, một cái một cái...
Cuối cùng biến thành một nụ hôn kiểu Pháp sâu và dài.
Cái vẫn là Tuyên Vũ Đế học lén từ Khương Hân Nguyệt.
Lúc động tình, chiếc lưỡi thơm mềm mại linh hoạt của nữ nhân cùng đuổi bắt nô đùa, một nụ hôn cũng trở nên thú vị.
Hắn càng lúc càng chinh phục cái cơ quan linh hoạt khắp nơi châm lửa của nàng.
“Ta ... giận nữa, giận nữa.”
Khương Hân Nguyệt thở hổn hển đẩy Tuyên Vũ Đế , má hồng ửng xuân, né tránh khuôn mặt đang ghé sát của Hoàng đế: “Hoàng thượng còn là cố ý đến thăm Sở tiệp dư, bây giờ đang gì ?”
Nói là giận, thực vẫn đang ghen.
“Trẫm nếu như , các nàng càng liên hợp bắt nạt ái phi ?”
Hóa là vì nghĩ cho nàng.
Nếu nàng thật sự là Khương Hân Nguyệt ban đầu, e là chìm đắm trong thâm tình của đế vương .
...
Chẳng lẽ là đang lợi dụng nàng để đả kích Sở tiệp dư ?
Sáu năm , Sở tiệp dư luôn giả bệnh tỏ yếu đuối, thái độ của Hoàng đế, Khương Hân Nguyệt rõ.
Sự nhẫn nại của đối với Sở tiệp dư, ... là, đối với Sở tiệp dư và Sở gia đạt đến đỉnh điểm.
Từ ngày đầu tiên nàng xuyên đến đây thánh sủng, Tuyên Vũ Đế nghĩ xong cách lợi dụng nàng để đạt mục đích của .
Nếu , Hoàng đế cũng thể trực tiếp vượt qua Tiệp dư, phong nàng từ Quý nhân lên Dung hoa.
Chẳng là để nàng thực lực áp đảo Sở tiệp dư, chọc giận Sở tiệp dư, để Sở tiệp dư tự tìm đường c.h.ế.t ?
Ưu điểm lớn nhất của Khương Hân Nguyệt là tự hiểu lấy, một Tuyên Vũ Đế quen mỹ sắc hậu cung, thể cai trị triều Đại Yến thịnh vượng, một đế vương như thể động lòng thật với nàng?