Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cũng may, nàng cũng chỉ là diễn kịch mà thôi.

Cái tát hôm nay dành cho Sở tiệp dư, là nàng đang thỏa mãn Tuyên Vũ Đế, để cảm thấy chuyện đều đang diễn thuận lợi theo ý .

Tương ứng, chắc chắn sẽ bồi thường cho một chút.

Bởi vì nhanh, Sở tiệp dư sẽ phản công.

Trong cung , nếu tát mặt mà phản công, sẽ trở thành trò cho trong hậu cung, tất cả bắt nạt.

Chỉ phản công thành công mới thể cho dễ chọc, mới thể duy trì tôn nghiêm và địa vị bề ngoài.

Khương Hân Nguyệt mang nụ cảm động môi tựa lòng Tuyên Vũ Đế, trong đáy mắt lấp lánh ánh sáng của trí tuệ.

Mà Tuyên Vũ Đế cằm tựa lêи đỉиɦ đầu nàng, tâm tư cũng chút lơ đãng, dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó.

 

Bữa trưa dùng vô cùng tinh tế, Hoàng đế ở đây, Ngự Thiện Phòng dám lơ là với Tẩy Hà Điện, phục vụ vô cùng chu đáo.

Khương Hân Nguyệt quen bữa trưa nửa canh giờ còn ngủ một giấc dưỡng nhan, Tuyên Vũ Đế thì thời gian rảnh rỗi , cùng ái phi của bồi đắp tình cảm một phen, liền khởi giá về Ngự Thư Phòng xử lý triều chính.

“Chủ t.ử...”

Sương Hàng và Hỉ Thước tiễn Tuyên Vũ Đế ngoài xong, lập tức báo cho Khương Hân Nguyệt: “Vừa lúc Hoàng thượng ngoài, Sở tiệp dư ngất xỉu chân Hoàng thượng, đoán xem ạ?”

Khương Hân Nguyệt tóc b.úi gọn gàng, đang dùng hỗn hợp sền sệt từ lá sen giã nát và mật ong để đắp mặt nạ: “Hoàng thượng sẽ , nếu Sở tiệp dư thể nhược đa bệnh, từ hôm nay trở , rút thẻ bài xanh của Trường Xuân Cung, cấm túc dưỡng bệnh! Đợi khi nào khỏi hẳn, khi đó hãy ngoài, để tránh lây bệnh khí cho các phi tần trong hậu cung.”

 

Lời của nàng còn khiến Sương Hàng kinh ngạc hơn cả đầu tiên thấy nàng dùng lá sen và mật ong đắp mặt nạ: “Chủ t.ử, ... Hoàng thượng những lời ?”

sai một chữ.

Khương Hân Nguyệt dùng ngón tay mát xa lớp mặt nạ để thúc đẩy hấp thu, bình thản : “Bởi vì chủ t.ử của các ngươi là giun trong bụng Hoàng thượng mà!”

Chuyện gì khó đoán?

Năm đó ngoại thích chuyên quyền, Ngô thái hậu nắm giữ hậu cung, ngôi vị Hoàng hậu chỉ là hữu danh vô thực, Ngô gia cậy Hoàng đế là con ruột của Thái hậu, ngang nhiên mua quan bán tước, chạm đến giới hạn của Tuyên Vũ Đế.

Thế là Ngô gia khám xét, Thái hậu giam lỏng ở Từ Ninh Cung, từ cữu cữu ruột của Tuyên Vũ Đế, cho đến họ hàng xa tám vạn dặm, bất kể tám tuổi tám mươi tuổi, là nam nữ, tất cả đều lưu đày đến vùng đất lạnh giá Ninh Bắc.

 

Có thể thấy lòng lạnh lùng cứng rắn đến mức nào, sớm nhận .

Bây giờ nhẫn nhịn Sở tiệp dư nữa, đương nhiên là gϊếŧ tru tâm, đả kích nàng từ thánh ân mà nàng quan tâm nhất.

Khương Hân Nguyệt rùng , một nữa tự nhắc nhở , nhất định giữ gìn thật trái tim nguyên vẹn của , tuyệt đối để Hoàng đế bước dù chỉ một chút.

Trong sự của đối với nàng là tính toán cân nhắc, hôm nay dù Trân dung hoa cũng sẽ Trương dung hoa, Lý dung hoa...

Nàng chỉ là xuất hiện đúng thời điểm, nhan sắc kinh , thế hiển hách, cần lo lắng nhà đẻ của nàng gây sóng gió gì mà thôi.

Bởi vì từng động lòng, cho nên cũng đau lòng.

Nàng ngược còn may mắn, nàng những thứ mà Hoàng đế, Hoàng hậu, Lệ quý phi lợi dụng, mà những thứ sẽ chỉ giúp nàng cao hơn, xa hơn.

Nàng ý định Hoàng hậu, trở thành một bà quản gia công cho Tuyên Vũ Đế, cả ngày xử lý những chuyện vặt vãnh, vu oan hãm hại.

Tham vọng của nàng lớn hơn, nàng sủng phi của Tuyên Vũ Đế, sủng đến mức thể cần sắc mặt của bất kỳ ai, sống một cuộc đời tùy ý phóng khoáng.

Đêm đó Tuyên Vũ Đế lật thẻ bài, mà ngủ ở Dực Khôn Cung của Hoàng hậu, hôm nay là ngày rằm.

Theo quy củ, mồng một và ngày rằm, Hoàng đế đều ngủ ở tẩm cung của Hoàng hậu. Tuyên Vũ Đế tuy tình cảm gì với Hoàng hậu nhưng cũng sẽ phá vỡ quy củ, chút thể diện , vẫn bằng lòng dành cho chính cung Hoàng hậu của .

“Nghe Hoàng thượng hôm nay phạt Sở tiệp dư ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-13.html.]

“Ừm!”

Hoàng đế giường lật , lưng về phía Chu hoàng hậu, ý định giải thích.

Chu hoàng hậu đỏ hoe mắt, lệ châu lăn dài từ khóe mắt, chìm tóc mai biến mất.

Nàng vội lau giọt nước mắt: “Sở tiệp dư xưa nay giao hảo với Lệ quý phi, Hoàng thượng xử trí Sở tiệp dư, e là Lệ quý phi sẽ đau lòng.”

“Ngày mai trẫm sẽ chuyện t.ử tế với Lệ quý phi, Hoàng hậu, trẫm mệt , ngủ thôi!”

Đèn ở Dực Khôn Cung tắt nhưng Trường Tín Cung lòng nào ngủ .

 

Lệ quý phi ở ghế chính, mặt đầy vẻ giận dữ: “Ngươi đúng là đồ ngu, còn hiểu tại Hoàng thượng phạt ngươi ?”

Sở tiệp dư phục : “Còn tại con hồ ly tinh Trân dung hoa , cậy vài phần tương tự nương nương , Hoàng thượng đang lúc hứng thú mới mẻ với ả nên mới thổi gió bên tai Hoàng thượng.”

Nếu thì Hoàng thượng thể nổi giận lớn như ?

“Choang!”

Một chiếc tách vỡ tan ngay bên cạnh chân nàng đang quỳ, Lệ quý phi chỉ đầu nàng : “Hậu cung tần phi náo loạn thế nào cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, Hoàng thượng tuyệt đối sẽ thiên vị bất kỳ ai. Đồ ngu nhà ngươi dám mang gia thế để đè , Hoàng thượng ghét nhất chính là tiền triều và hậu cung liên quan đến ?”

 

Giống như năm đó Thái hậu và Ngô gia cấu kết, dẫn đến việc mua quan bán chức lộng hành, khiến Hoàng thượng căm ghét đến tận xương tủy, cuối cùng tự tay xử trí cả mẫu hậu và tộc nhà cữu cữu của .

Sở tiệp dư lúc mới sự lợi hại, hoảng loạn cầu xin Lệ quý phi cứu mạng.

“Bổn cung giúp ngươi cuối cùng , nếu ngươi vẫn là thứ bùn nhão trát nổi tường, bổn cung cũng lười quản ngươi nữa.”

Ngày thứ hai, nhiệt độ chắc lên đến ba mươi sáu, ba mươi bảy độ, bởi vì đường từ chỗ Hoàng hậu thỉnh an trở về cung, Khương Hân Nguyệt sắp nóng đến ngất .

Trong khí lấy một tia gió, ngột ngạt đến mức khiến khó thở.

Thời tiết thế còn thỉnh an cái gì chứ?

Đáng lẽ nên trong Tẩy Hà Điện đặt đầy chậu băng mà ngủ một giấc cho da, tiện thể nghiên cứu thêm vài phương t.h.u.ố.c dưỡng da nữa.

 

Mỹ nhân thì bao giờ chê hơn, Hoàng đế càng chê.

cũng đều là những nữ nhân yêu, ngủ với cũng là ngủ, ngủ với cũng là ngủ, tại ngủ với khiến vui mắt vui lòng, ít nhất khi ngủ xong thấy một gương mặt xinh như , tâm trạng cũng thể hơn vài phần.

Giống như Khương Hân Nguyệt, nếu Tuyên Vũ Đế là một lão già năm sáu mươi tuổi, hôi thích tắm rửa, thì nàng thà ở lãnh cung an sống qua ngày cả đời, chứ quyết sủng phi.

Xấu như , thôi mất cả khẩu vị, gì đến... cái d.ụ.c gì đó chứ?

Mặt trời gay gắt chiếu rọi lúc hai ba giờ trưa, bên ngoài tất cả các cung điện đều thấy một bóng .

Cửa cung của các cung đều đóng c.h.ặ.t, tất cả đều trốn tránh nóng cả !

“A…”

Giữa trưa, Khương Hân Nguyệt còn đang ngủ, bỗng thấy một tiếng hét thất thanh, hình như phát từ chính Tẩy Hà Điện.

“Chủ t.ử!”

Ngay đó, Sương Hàng đẩy cửa , Hỉ Thước đang ngủ gật bên giường giật tỉnh giấc: “Sao thế? Xảy chuyện gì ?”

Hai cung nữ tạp dịch chân run lẩy bẩy phía Sương Hàng quỳ sụp xuống đất, run rẩy: “Dung... Dung hoa nương nương... thiên điện... treo cổ ở thiên điện.”

Khương Hân Nguyệt “vụt” một tiếng dậy, Hỉ Thước vội khoác áo choàng cho nàng, chủ tớ ba cùng với đại thái giám của Tẩy Hà Điện là Giang Xuyên, tất cả đều về phía thiên điện.

Bạn cần đăng nhập để bình luận