Chu hoàng hậu vô cùng hiền hòa: “Ngươi thể tái đắc thánh sủng là phúc khí của ngươi, trân trọng, tuyệt đối kiêu căng như nữa.”
Khương Hân Nguyệt đỏ mặt: “Thần thϊếp đa tạ Hoàng hậu nương nương dạy bảo.”
Chu hoàng hậu lắc đầu: “Dạy bảo thì dám, chỉ là nỡ các cô nương trẻ như hoa các ngươi lãng phí năm tháng trong chốn cung cấm nên cậy già lên mặt cho vài lời khuyên thật lòng mà thôi.”
Lương phi đùa: “Nếu Hoàng hậu nương nương mà già, những cũ từ tiềm để như chúng thần thϊếp đây còn mặt mũi nào mà nữa, nương nương vẫn phong hoa chính mậu như đầu thần thϊếp diện kiến .”
Sở tiệp dư che miệng ho một tiếng: “Nói đến đây, Trân dung hoa nương nương còn đa tạ Quý phi nương nương nhiều, nếu Quý phi nương nương thưởng cho một chậu hoa quỳnh, Hoàng thượng thể dời hết tất cả hoa quỳnh của Tư Trân Phòng đến Tẩy Hà Điện chứ?”
Một câu chọc tức c.h.ế.t hai .
Khương Hân Nguyệt dường như sự khıêυ khí©h trong lời của nàng , ngọt ngào lời cảm ơn với Lệ quý phi: “ là đa tạ Quý phi nương nương, cả gian phòng hoa quỳnh là cảnh nhất mà thần thϊếp từng thấy trong đời.”
Chẳng ngươi chỉ là đóa hoa quỳnh sớm nở tối tàn ?
Vậy thì cho ngươi , đóa hoa nhất dù chỉ tan biến trong khoảnh khắc thì một giây khi tan biến cũng đủ khiến ghi nhớ cả đời.
Lộ móng vuốt đúng lúc, để khác hiểu lầm là một bình hoa giữ bình tĩnh, khuyết điểm, mới vội vàng đối phó với nàng.
Tưởng chiêu nghi thổi thổi chén nóng trong tay: “Trân dung hoa, bổn cung trong cung của Sở tiệp dư , đêm qua Khương bảo... Khương thái nữ đến Tẩy Hà Điện tìm ngươi, Hoàng thượng giáng Thái nữ, đày lãnh cung, chuyện ?”
“Khương bảo lâm... , Khương thái nữ là tỷ tỷ ruột của ngươi ?”
Khương Hân Nguyệt vẻ một con nai nhỏ kinh hãi : “Thần thϊếp dám suy đoán thánh tâm, cho nên vì Hoàng thượng đày tỷ tỷ lãnh cung. Chiêu nghi nương nương nếu tò mò, thử hỏi Hoàng thượng?”
Chu hoàng hậu uống nóng, khóe môi cong lên một nụ , vờ như thấy Tưởng chiêu nghi quê.
Bao năm nay Tưởng chiêu nghi dựa dẫm Lệ quý phi, mấy Chu hoàng hậu mất mặt, đυ.ng thứ dữ, đá trúng tấm sắt , đáng đời nàng .
“Hỗn xược!”
Tưởng chiêu nghi đập một chưởng xuống bàn: “Bổn cung hỏi ngươi, ngươi lấy Hoàng thượng để đối phó bổn cung là ý gì?”
“Hoàng hậu nương nương tha tội.”
Khương Hân Nguyệt trực tiếp quỳ xuống mặt Chu hoàng hậu: “Vấn đề mà Chiêu nghi nương nương hỏi, thần thϊếp thật sự , Hoàng thượng giáng một cung phi thăng một hậu phi nào, thần thϊếp dám suy đoán nguyên do. Chiêu nghi nương nương dường như , thần thϊếp mới bảo Chiêu nghi nương nương tự hỏi Hoàng thượng, thần thϊếp thật sự ý gì khác.”
Chỉ là Tưởng chiêu nghi tìm c.h.ế.t mà thôi, còn ý gì khác nữa chứ?
“Được ...”
Chu hoàng hậu xoa xoa mi tâm giảng hòa: “Khương thái nữ giáng, tự nhiên là nàng phạm cung quy, các ngươi cũng cảnh giác một chút, nếu dám gây sóng gió trong hậu cung, hôm nay của nàng chính là ngày mai của các ngươi, rõ ?”
“Vâng, cẩn tuân lời dạy của Hoàng hậu nương nương.”
Vô mỹ nhân đồng thanh đáp lời, đến một tuần , tất cả giải tán.
Lệ quý phi kiệu liễn, phận cao nhất, luôn là rời sớm nhất, tiếp theo là Lương phi và Đức phi.
Đức phi trầm mặc ít , gần như cảm giác tồn tại nhưng cảm giác nguy hiểm mà nàng mang cho Khương Hân Nguyệt còn hơn cả Lương phi.
Một nữ nhân mấy nổi bật, thể bình an sinh hạ con nối dõi trong hậu cung sóng gió quỷ quyệt, còn lên vị trí một trong Tứ phi, bản điều thể tưởng tượng nổi.
Hoàng đế liên tiếp sủng hạnh Khương Hân Nguyệt hai đêm, đến ngày thứ ba thì lật thẻ bài của Lệ quý phi ở Trường Tín Cung.
Các cung nhân khỏi cảm thán, đến độc chiếm sủng ái lục cung, vẫn kể đến Lệ quý phi một một cõi.
Trân dung hoa thể trong vòng ba tháng ngắn ngủi nhập cung, từ một tú nữ nhảy vọt thành Trân dung hoa cũng thể xem thường.
Đêm khuya, ánh trăng như nước nghiêng đổ xuống, chiếu lên bóng hình xinh bên cửa sổ.
Ánh trăng dịu dàng tựa như mạ lên nàng một lớp ánh bạc, trong thoáng chốc trông giống thật, mà càng giống một tiên t.ử cưỡi gió bay .
Bầu trời thời cổ đại ô nhiễm nên đầy lấp lánh, ngay cả vầng trăng cũng trong sáng hơn vài phần.
Hỉ Thước vẻ mặt thương cảm, thôi: “Nương nương, đừng đợi nữa, hôm nay Hoàng thượng sẽ đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-8.html.]
Hỉ Thước lầm tưởng Khương Hân Nguyệt một lòng một với Hoàng thượng nên coi việc nàng ngắm cảnh là đang đối nguyệt tự thương.
Khương Hân Nguyệt bèn cố ý trêu nàng , trong mắt lộ vẻ đau buồn: “Hỉ Thước, ngươi xem Hoàng thượng và Lệ quý phi ở bên , đang cùng ngắm chung một vầng trăng ?”
Hỉ Thước nỡ , đêm xuân ngắn ngủi, Quý phi nương nương và Hoàng thượng sớm nghỉ ngơi .
Trường Tín Cung.
Sau phút mặn nồng, Lệ quý phi ngủ say.
Hoàng đế ở mé ngoài, mùi dầu thơm nồng nặc đầu Lệ quý phi khiến cảm thấy khó chịu.
Điều đây từng .
Thời tiết oi bức vốn ngột ngạt, mùi hương hoa đó xông lên khiến Tuyên Vũ Đế choáng váng đầu óc.
Hắn trực tiếp dậy, nhẹ chân nhẹ tay bước khỏi đại điện: “Đừng đ.á.n.h thức Quý phi, trẫm ngoài hít thở khí.”
…
“Nương nương, mau xuống , lỡ ai thấy thì !”
Khương Hân Nguyệt tay cầm bầu rượu trèo lên cây đào trong sân Tẩy Hà Điện, tà áo sa màu hồng nàng vén lên đặt đùi, nửa bắp chân trắng như tuyết đung đa đung đưa, khiến đến ngây cả mắt.
Trong cung, gan như nàng, một cũng .
“Suỵt!”
Khương Hân Nguyệt ngà ngà say đặt ngón trỏ lên môi: “Nói nhỏ thôi, đây là trong cung của chúng , sẽ phát hiện .”
Đời khi còn chuyên gia trị liệu tâm lý, nàng cũng thường cùng bệnh nhân uống vài ly, như mới thể kéo gần cách đôi bên, để đối phương tin tưởng .
Khi đó biệt danh của nàng chính là thiên bôi bất túy (ngàn chén say).
Vừa vô tình phát hiện gốc đào chôn mấy vò Nữ Nhi hồng nhiều năm, Khương Hân Nguyệt vui quá bèn đào hết lên.
Nàng mới cung ba tháng, Tẩy Hà Điện chỉ nàng ở, rượu là do chôn xuống, kịp uống, hời cho kẻ hậu nhân là nàng nhặt .
Dáng vẻ uống rượu của nàng tao nhã, lười biếng uể oải nửa cành cây, mùa hoa đào qua, nếu chắc chắn sẽ là một bức mỹ nhân ngọa hoa túy cảnh đồ vô cùng mỹ lệ.
“Hoa gian nhất hồ t.ửu, độc chước vô tương . Cử bôi yêu minh nguyệt, đối ảnh thành tam nhân.”
(Trong đám hoa với một bình rượu
Uống một ai bạn
Nâng ly mời với trăng sáng
Cùng với bóng nữa là thành ba .)
Giọng trong trẻo của nữ nhân lọt tai Tuyên Vũ Đế, mà bi thương sầu t.h.ả.m.
Hắn cũng một hồi đến bên ngoài Tẩy Hà Điện, còn bắt gặp Trân dung hoa say rượu ngâm thơ.
Nàng giống như một tinh linh nơi sơn dã, lạc lõng giữa chốn hậu cung , chính là vì tràn đầy tình yêu mới khiến nàng dừng chân ở chốn thâm cung.
Trái tim luôn cô độc của Tuyên Vũ Đế, giờ phút dường như an ủi.
Giữa nhân gian mờ mịt cũng vì mà đến.
Nếu Khương Hân Nguyệt thể tiếng lòng của Tuyên Vũ Đế, nhất định sẽ châm chọc vị Hoàng đế thời cổ đại cũng thật thích tự suy diễn.
Nàng chỉ cảm thấy cây, ngắm đầy trời, bên tai tiếng ếch nhái ve sầu, vô cùng khoan khoái mà thôi.
Vừa qua giờ Hợi lâu, ở thời hiện đại cũng chỉ chín mười giờ, cuộc sống về đêm mới bắt đầu, nàng buồn ngủ, mới bắt chước hồi nhỏ ở nhà bà ngoại quê mà trèo cây.