Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 1

Note: Nữ chính là hiện đại và học vị cao xuyên , nên tác giả sẽ dùng 1 từ hiện đại ở góc của nữ chính. Đây xưng hô dùng từ. Chúc các bạn truyện vui vẻ.

***

“Bốp!”

Ngay giây đầu tiên xuyên đến Đại Yến, Khương Hân Nguyệt ăn trọn một cái tát nảy lửa.

Còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , chân nàng đá một cú, loạng choạng quỳ rạp xuống con đường lát đá cuội trong ngự hoa viên.

Dưới nắng gắt, phía đầu nàng là một vị phi tần ăn mặc lộng lẫy, dung nhan tuyệt sắc. Đôi mắt phượng sắc bén khiến ai trông cũng khϊếp sợ, làn da mịn màng trắng sáng, đầu ngón tay còn đeo hộ giáp khảm ngọc quý. Nhìn qua đây là một sủng phi bậc nhất chốn hậu cung.

“Không lẽ Khương quý nhân nắng nóng choáng váng đầu óc ? Nương nương trúng cành hải đường , đó là phúc phận của hoa hải đường. Ngươi ngang nhiên hái , chẳng khác nào bẩn hương sắc của nó.”

 

Mặt và đầu gối bỏng rát, Khương Hân Nguyệt lảo đảo, cúi gập đầu xuống đất:

“Quý phi nương nương minh giám, thϊếp thật sự nương nương ý cành hải đường đó. Nếu sớm , thϊếp gan tranh giành với nương nương. Nương nương là vầng trăng sáng cao, còn thϊếp chỉ như hạt bụi chân, nào dám mạo phạm?”

Người thường ngàn chiêu vạn kế, chỉ nịnh hót là bao giờ sai. Chuyện còn rõ đầu cua tai nheo , bản đang ở thế yếu, chi bằng gác hết tôn nghiêm sang một bên, cúi đầu nhún nhường cho yên thì hơn.

Tóm một câu: Nàng sai , sai to!

“Hừ!”

“Đã thì quỳ ở đây 2 canh giờ để nhớ cho kỹ. Tịch Nguyệt, lập tức lên kiệu hồi cung.”

Khắp bốn phía, phi tần và đám cung nhân nàng bằng ánh mắt giễu cợt, xen lẫn coi thường. Khương Hân Nguyệt chẳng mảy may đỏ mặt. Trước khi xuyên qua, nàng vốn là chuyên gia trị liệu tâm lý cao cấp tại một bệnh viện tư dành cho giới quý tộc ở thủ đô.

 

Chuyên ngành đại học của nàng chính là tâm lý học, chỉ trong vòng 1 năm khéo léo nắm bắt tâm lý từng vị khách VVIP, nhờ mà thăng chức vù vù, trở thành trưởng bộ phận tâm lý với mức lương cả triệu tệ.

Thế nên mấy câu mỉa mai vặt vãnh như , nàng chỉ coi như chuyện cho qua.

Nắng chang chang đầu, mồ hôi ròng ròng ướt lưng áo, trông nàng nhếch nhác chẳng khác nào chú ch.ó nhỏ đuổi khỏi nhà.

lúc , một luồng ký ức xa lạ bất chợt ùa trong đầu, Khương Hân Nguyệt mới vỡ lẽ bản xuyên đến một triều đại từng tồn tại trong lịch sử: Đại Yến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-1.html.]

Nguyên chủ vốn là thứ nữ trong nhà Hồng Lư Tự Thiếu khanh, phẩm cấp chính tứ phẩm. Chỉ vì dung mạo nổi bật hơn hẳn các tỷ nên chọn cùng đích tỷ tiến cung hầu hạ vua.

Ý của nhà họ Khương vốn là nàng nền, phụ giúp cho đích tỷ đoan trang đĩnh đạc giữ vững ân sủng. Nào ngờ nguyên chủ chỉ là bình hoa sắc tài, hoàng đế sủng ái hai ngày vội đắc ý, ngông nghênh quên hết chừng mực.

Chỉ vì khích vài câu, nàng dám ngang nhiên tranh đấu với Lệ quý phi - sủng phi đầu hậu cung.

Kết quả thì ? Hôm qua nàng cung nữ của Lệ quý phi xô xuống hồ, suýt c.h.ế.t đuối. Vừa tỉnh còn phát sốt cao, sáng nay lôi ngự hoa viên trò nhục nhã.

 

Cũng rõ nguyên chủ là vì bệnh mà c.h.ế.t vì tức mà c.h.ế.t, tóm để cho một linh hồn từ thế giới khác như nàng chiếm lấy cơ thể .

Tới thì đành thuận theo, Khương Hân Nguyệt âm thầm tính toán chuyện.

Trở về là chuyện thể. Bởi lúc công tác, nàng gặp t.a.i n.ạ.n xe vì cứu một ông lão kỳ quặc, cơ thể chẳng còn nguyên vẹn nên chắc chắn thể sống .

Vậy là nàng xuyên chốn hậu cung ăn thịt nhả xương. Ở nơi mà dốc hết chân tình cũng chỉ đổi lấy cái c.h.ế.t, nàng thế nào mới thể chiếm trái tim hoàng đế, giữ tính mạng từng bước thăng tiến?

Người vẫn : Một cô gái xuyên sủng phi thì là nhân viên tận tâm.

Đã đến đây , nàng thể để phí slot, nhất định in một dấu ấn đậm nét sử sách.

 

“Thật mất mặt!”

Đợi hết, một thiếu nữ thanh tú khoác y phục màu tím nhạt, b.úi tóc kiểu cung phi, dừng mặt Khương Hân Nguyệt : “Bình thường phụ vẫn luôn bảo nhan sắc của ngươi sẽ giúp dễ dàng thăng tiến trong hậu cung, giờ xem? Mỹ nhân ở chốn hậu cung nhiều như lá mùa thu, ai ngu ngốc bằng ngươi. Ngươi tự chuốc họa thì kệ ngươi, đừng kéo cùng.”

Giọng điệu đầy rẫy sự khinh miệt và ghét bỏ, chẳng còn chút gì giống tình , trái giống hệt kẻ thù đối mặt.

Khương Hân Nguyệt c.ắ.n răng chịu cơn đau nhói nơi đầu gối, ngẩng đầu lên.

Nguyên chủ vốn ỷ sắc , tính tình ngông cuồng, từ trong phủ chẳng hòa thuận với vị đích tỷ luôn vẻ đoan trang . Đến khi cung, mâu thuẫn giữa hai càng lộ rõ, đều ưa .

“Ngươi mà cũng xứng để bổn tiểu chủ liên lụy ? Nhìn gương mặt nhạt như nước ốc của ngươi , ai mà tin ngươi là tỷ tỷ của bổn tiểu chủ chứ?”

Nguyên chủ chỉ vì quá mức nên mới nhắm . Còn kẻ mặt mày tầm thường, đặt giữa đám đông cũng chẳng nào buồn liếc mắt, thử hỏi ai rảnh mà bận tâm đến?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận