Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay cả Hoàng hậu và Lương phi cũng ba bốn lượt ám chỉ, bảo nàng gì đó để kéo trái tim Tuyên Vũ Đế trở về.

Khương Hân Nguyệt chỉ giả vờ hiểu, mỗi ngày cùng Hỉ Thước, Sương Hàng và mấy cung nữ thái giám như Giang Xuyên, đóng cửa ở trong Hợp Hi Cung nghiên cứu món ngon.

Hai vị ngự trù trẻ tuổi trong Ngự Thiện Phòng học bí quyết nướng thịt, còn Tuyên Vũ Đế triệu Trường Tín Cung, nướng thịt riêng cho Hoàng đế và Lệ quý phi.

Cẩu Hoàng đế thật lấy thành quả của nàng ban ơn.

Điều khiến cho đám ngự trù ghen tị c.h.ế.t.

Những lão ngự trù đây khinh thường, giờ đều mặt dày đến thỉnh giáo cách nướng thịt.

Mọi đều cho rằng đây là Lệ quý phi để Trân Cơ nương nương mắt nên tranh sủng, bây giờ nhận mối đe dọa từ Trân Cơ nương nương, tay khiến Hợp Hi Cung thất sủng.

 

Cái nóng đỉnh điểm của mùa hạ qua, chớp mắt thu.

Khương Hân Nguyệt dựa tài nấu nướng điêu luyện mà thời đại , những sống khổ sở như các nương nương trong các cung khác tưởng tượng, mà ngược còn tròn trịa một chút.

Đành chịu thôi, gần đây thu, nàng hầm nhiều món canh bổ dưỡng nhuận phổi kiểu Quảng Đông ở Ngự Thiện Phòng, uống khiến da dẻ hồng hào, tinh thần rạng rỡ.

Ngay cả cung của Chu hoàng hậu, Lương phi, Đức phi cũng nàng gửi tới, mà thật, các nàng đều cảm thấy mùa thu năm nay cơ thể họ khỏe hơn nhiều.

Đại công chúa, Nhị công chúa và Tam hoàng t.ử từ khi ăn thịt nướng ở Hợp Hi Cung, cứ dăm ba bữa đến chỗ Trân Cơ nương nương ăn chực, ăn đến bụng tròn căng mới chịu về.

 

Đã nửa tháng , Hoàng thượng đến Hợp Hi Cung.

Bởi vì Lệ quý phi bệnh, thái y là ưu tư thành bệnh, cần tĩnh dưỡng, hơn nữa chịu kích động, nếu cơ thể suy sụp, e là khó thụ thai.

Thừa Càn Cung.

Không khí trong bộ đại điện vô cùng ảm đạm, Tuyên Vũ Đế gần đây tính tình lắm, đám cung nhân hầu hạ đều nơm nớp lo sợ, dám nửa phần sai sót.

“Hoàng thượng...”

Vương Đắc Toàn tim như treo lên tận cổ họng: “Trân Cơ nương nương đến Dực Khôn Cung ạ.”

Tay còn xách theo canh thịt bò củ cải trần bì...

“Cạch!”

Cây b.út lông sói trong tay Tuyên Vũ Đế bẻ gãy, mực văng đầy tay nhưng chẳng hề để tâm, giật lấy giấy Tuyên lau tay, mặt biểu cảm : “Trẫm , lui !”

 

Trân Cơ hầm canh bổ nửa tháng trời, một cũng mang đến Thừa Càn Cung, dù hai cung cách gần như .

Trong lòng Tuyên Vũ Đế nghẹn , chua lòm.

Lệ quý phi nương nương và Tưởng chiêu nghi, ngay cả Đức phi nương nương và Lương phi nương nương cũng mang đến mấy .

Hôm qua Tuyên Vũ Đế đến Trường Tín Cung, còn thấy Khương Hân Nguyệt ở cửa Hợp Hi Cung, nửa tháng gặp, nàng càng thêm xinh diễm lệ.

Thân hình đầy đặn, châu tròn ngọc sáng, làn da trắng phát sáng khiến nàng quyến rũ mê , mang theo vài phần ngây thơ của thiếu nữ.

Tóm là một câu, sự sủng ái của Hoàng đế, ngày tháng của nàng vẫn trôi qua vô cùng tiêu d.a.o thoải mái.

Khương Hân Nguyệt rong chơi nửa tháng trời từ Dực Khôn Cung trở về, ngang qua Thừa Càn Cung, cuối cùng lương tâm cũng trỗi dậy, thăm Hoàng đế.

Vừa đến bậc thềm của Thừa Càn Cung, liền chạm mặt Lệ quý phi tới.

“Thần thϊếp thỉnh an Quý phi nương nương.”

Lệ quý phi thèm nàng một cái, cúi đầu nhận hộp thức ăn từ tay Tịch Nguyệt, trực tiếp cho tiểu thái giám thông báo, nhanh... Vương Đắc Toàn liền mời Lệ quý phi .

Thân hình Lệ quý phi né sang một bên, Vương Đắc Toàn mới thấy Trân Cơ nương nương đang bậc thềm, mỉm .

Ông trợn to mắt, mở miệng giải thích vài câu cho Hoàng đế, thấy Trân Cơ nương nương vẫy vẫy tay, dắt theo hai nha đầu Hỉ Thước và Sương Hàng chạy mất.

Không đúng!

Tại ông cảm thấy Hoàng thượng và Lệ quý phi gặp với Trân Cơ nương nương chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-22.html.]

Thật là gặp quỷ .

Ông đóng cửa Thừa Càn Cung, ngoái bóng lưng của Khương Hân Nguyệt, thầm nghĩ: [Có lẽ là vì Hoàng thượng thể hiện sự quan tâm đặc biệt đối với Trân Cơ nên mới khiến ông cũng để tâm nhỉ!]

“Hoàng thượng nếm thử món canh dày heo , là thần thϊếp bảo tiểu trù phòng của Trường Tín Cung đó.”

Tuyên Vũ Đế vốn thích ăn nội tạng nể mặt uống vài ngụm, liếc thấy vẻ mặt thôi như táo bón của Vương Đắc Toàn, liền với Lệ quý phi: “Trẫm hôm nay chính vụ bận rộn, ái phi thể mới khỏe, là về Trường Tín Cung nghỉ ngơi , Vương Đắc Toàn, dùng long liễn của trẫm đưa Quý phi nương nương về.”

Lệ quý phi nhưng Hoàng thượng dùng long liễn đưa ả về, điều khiến ả thực sự thể từ chối: “Quốc sự tuy quan trọng nhưng Hoàng thượng cũng bảo trọng long thể, thần thϊếp phiền nữa.”

 

Đó là long liễn đó!

Long liễn mà ngay cả Hoàng hậu cũng từng , ả sẽ là phi tần đầu tiên lên.

Vinh dự đặc biệt sẽ khiến khác ghen tị đến phát điên.

Cũng là để cho vị ở Hợp Hi Cung xem, ai mới là nữ nhân mà Hoàng đế yêu nhất trong lòng.

Tiễn Lệ quý phi , Vương Đắc Toàn vội vàng chạy về: “Hoàng thượng, lúc Quý phi nương nương đến, Trân Cơ nương nương cũng ở bên ngoài, chắc là đến gặp bệ hạ.”

“Két…”

“Ngươi cái gì?”

Chiếc ghế m.ô.n.g đẩy phát âm thanh ch.ói tai, Tuyên Vũ Đế mấy bước dừng : “Sao ngươi sớm?”

“Nô tài cũng là lúc ngoài mới thấy, hỏi tiểu thái giám gác cổng , là Trân Cơ nương nương đến .”

“Trân Cơ đến , tại thông báo là Lệ quý phi?”

 

Tuyên Vũ Đế cau mày: “Những gác cổng hôm nay đều đổi hết cho trẫm, thể để phá vỡ quy củ.”

Là đang trách bọn họ xem thường Trân Cơ nương nương, thông báo cho nàng!

Địa vị của Khương Hân Nguyệt trong lòng Vương Đắc Toàn vô hình trung tăng thêm một bậc.

Khương Hân Nguyệt về đến Hợp Hi Cung liền với Sương Hàng: “Bổn cung bữa tối nay ăn canh dày heo hạt sen, ngươi đến Ngự Thiện Phòng báo một tiếng.”

Sương Hàng nhận lệnh, đến giờ liền nhưng mãi thấy về.

Gió thu hiu hắt, trong sân của Hợp Hi Cung, rau dưa quả kết trái, xanh mướt bóng loáng, thấy ngon.

Chiếc đèn l*иg ở cửa gió thổi chao đảo, Hỉ Thước bưng thố canh quỳ chân nàng: “Nương nương đừng nữa, canh dày heo, chúng còn canh bồ câu thiên ma cũng ngon ạ.”

 

“Ta vì canh dày heo ?”

Giọng Khương Hân Nguyệt nghẹn ngào: “Đều là do , lúc đầu nên vì thất sủng mà cố ý khıêυ khí©h Quý phi nương nương, bây giờ hại các ngươi theo còn Tịch Nguyệt đ.á.n.h, thật quá vô dụng.”

“Nô tỳ đau.”

Một tiếng hít hà vì đau đến nhăn mặt vang lên, nước mắt Khương Hân Nguyệt chảy càng dữ dội hơn: “Sương Hàng đừng sợ, nhất định sẽ để mặt ngươi lưu sẹo.”

Tuyên Vũ Đế đẩy cửa phòng ...

Khương Hân Nguyệt gương đồng, Hỉ Thước và Sương Hàng quỳ chân nàng, trong tay Hỉ Thước bưng một chiếc khay, khay là món canh bồ câu mà nàng .

Còn Sương Hàng đang quỳ ở phía bên , cằm vẫn tay Khương Hân Nguyệt giữ lấy nâng lên, tỉ mỉ săm soi vết đỏ má nàng .

Có chỗ thậm chí rỉ những giọt m.á.u màu tím bầm.

Tịch Nguyệt dùng cái gì để đ.á.n.h mặt Sương Hàng? Sao nghiêm trọng đến thế ? Ra tay tàn độc ?

“Hoàng thượng!”

Không ngờ Tuyên Vũ Đế sẽ đến, Khương Hân Nguyệt tay chân luống cuống quỳ xuống đất, trang điểm lộng lẫy, mặc bộ tẩm y đơn giản nhất, tóc xõa tung, phần chải chuốt.

mỹ nhân sở dĩ là mỹ nhân, là bởi nàng dù khoác một mảnh giẻ rách lên cũng thể mặc cảm giác của bộ lễ phục cao cấp mấy chục vạn.

Trông như trang điểm nhưng thực chất mỗi một sợi tóc đều qua bàn tay tạo hình của Khương Hân Nguyệt thành một lớp trang điểm giả mộc, phát huy vẻ của nàng đến cực điểm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận