Cô tới liền giơ tay lên, định tát Hỉ Thước, Hỉ Thước chuẩn từ bắt lấy cổ tay đẩy một cái, liên tục lùi về , suýt nữa ngã xuống đất.
“Cùng là cung nữ cận của chủ t.ử, Tịch Nguyệt tỷ tỷ đúng là oai thật, đ.á.n.h chúng là đ.á.n.h, đây cũng là đặc quyền mà Quý phi nương nương cho tỷ ?”
Tịch Nguyệt là đầu tiên cung nữ hỗn láo như , đám cung nữ thái giám xung quanh đều chậm , vểnh tai ngóng động tĩnh bên .
Cảm thấy mất mặt, cô tức đỏ mặt: “Nô tài to gan, đây là Quý phi nương nương dạy dỗ ngươi, ngươi dám đ.á.n.h trả? Người , giữ lấy ả cho .”
“Bổn cung xem ai dám?”
Trân Cơ nương nương với vẻ mặt giận dữ từ hành lang tới, chân bước như bay, hai lời đ.á.n.h một bạt tai lên mặt Tịch Nguyệt, ngẩng đầu cao ngạo : “Cho dù bổn cung là Trân Cơ Từ lục phẩm nhỏ nhoi cũng là thứ nô tài ch.ó mắt coi thường như ngươi tư cách bình phẩm. Kiêu ngạo như , , còn tưởng là Quý phi nương nương đích giá lâm đấy!”
Tịch Nguyệt ôm mặt trừng mắt Khương Hân Nguyệt, tuy gì nhưng sự phục và phẫn nộ trong mắt, trong lòng e là mắng nàng một trận té tát.
“Trân Cơ nương nương, nô tỳ cho dù là ch.ó cũng là ch.ó của Quý phi nương nương, đ.á.n.h ch.ó cũng nể mặt chủ nhân ?”
“Phụt…”
Khương Hân Nguyệt che miệng : “Bổn cung đầu tiên thấy vui vẻ ch.ó đấy, đ.á.n.h ch.ó là nể mặt chủ nhân nhưng chủ ch.ó quên xích con súc sinh , c.ắ.n của bổn cung, bổn cung đ.á.n.h trả, chẳng lẽ chủ ch.ó còn thể gϊếŧ bổn cung ?”
“Ngươi...”
“Ngươi cái gì mà ngươi?”
Khương Hân Nguyệt đá một cước đầu gối Tịch Nguyệt, cô đau đến mức quỳ xuống: “Thấy bổn cung cũng quỳ xuống hành lễ, bổn cung thấy học quy củ là ngươi mới đúng. Sương Hàng, đ.á.n.h cho bổn cung.”
“Chát! Chát! Chát! Chát...”
Tiếng tát tai giòn giã vang lên trong Ngự Hoa Viên, Tịch Nguyệt lúc đầu phản ứng kịp, đ.á.n.h đến ngây .
Đến khi phản ứng , mười cái tát đ.á.n.h xong, cô đỏ bừng mặt hét lớn một tiếng, nắm lấy tay Sương Hàng định phản kích.
Khương Hân Nguyệt thấy , vội vàng kéo Sương Hàng một cái nắm lấy tay Tịch Nguyệt tát mặt một cái.
Nàng “A” một tiếng, cả bay ngoài, mũi đập xuống đất, chảy hai hàng m.á.u mũi.
“Trân Cơ nương nương!”
“Nương nương!”
Hỉ Thước và Sương Hàng xông tới, kêu: “Nương nương chảy m.á.u mũi ! Tịch Nguyệt, ngươi dám đ.á.n.h Trân Cơ nương nương?”
Khương Hân Nguyệt bôi m.á.u bồ câu chuẩn sẵn mũi, trong sự dìu dắt của các cung nữ từ đất bò dậy, âm trầm Tịch Nguyệt đang ngây một cái, bỏ .
Tịch Nguyệt sợ hãi, cô tuy thường xuyên đ.á.n.h đập cung nữ thái giám nhưng bao giờ động tay với chủ t.ử nương nương.
Chủ t.ử của các cung khác vì cô là đại cung nữ của Lệ quý phi nên đối với cô nhẫn nhịn nhiều phần, những cung nữ thái giám đ.á.n.h đó chỉ thể ngậm bồ hòn ngọt, từng nghĩ đến việc đòi công bằng.
Sao đến Hợp Hi Cung khác ?
Dưỡng Tâm Điện.
Sau khi tiễn vị đại thần nghị sự cuối cùng , Vương Đắc Toàn đưa cho Tuyên Vũ Đế một tách nóng: “Hoàng thượng, Hợp Hi Cung cho gọi thái y.”
Tuyên Vũ Đế đầu cũng ngẩng: “Trân Cơ thể khỏe ?”
Vương Đắc Toàn cân nhắc hồi lâu, nên thế nào, để mất lòng cả hai bên.
Hoàng đế mất kiên nhẫn, nhíu mày ông: “Nói.”
“Ôi...”
Vương Đắc Toàn bất đắc dĩ : “Trân Cơ nương nương đ.á.n.h, ... còn thấy m.á.u.”
“Cái gì?”
Tuyên Vũ Đế cũng cảm thấy thể tin nổi: “Trong cung xảy chuyện như ? Trong cung hậu phi chỉ Hoàng hậu mới dùng hình, quan hệ giữa Hoàng hậu và Trân Cơ hòa hợp, thể nào trách phạt Trân Cơ, lẽ nào là...”
“Là Tịch Nguyệt bên cạnh Quý phi nương nương...”
Cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-yeu-kieu-quay-nat-hau-cung/chuong-24.html.]
Hoang đường!
Hỗn xược!
To gan!
Hắn tưởng là Lệ quý phi phạt Trân Cơ, ai ngờ ngay cả một phi tần cao vị cũng , một cung nữ thấp hèn dám động tay với ái phi của , rốt cuộc là ai cho cô cái gan đó?
Hôm qua Tịch Nguyệt đ.á.n.h cung nữ của Trân Cơ, hôm nay đ.á.n.h chính Trân Cơ, rốt cuộc là ai đang nhắm Trân Cơ?
Trong lòng Hoàng đế sáng như gương.
Ngoài bản Lệ quý phi, còn ai thể sai khiến đại cung nữ Tịch Nguyệt của Trường Tín Cung?
“Bãi giá, đến Trường Tín Cung.”
Chuyện Tuyên Vũ Đế tức giận đùng đùng đến Trường Tín Cung, cãi to một trận với Lệ quý phi, buổi tối truyền khắp hậu cung.
Đại cung nữ bên cạnh Quý phi nương nương, Tịch Nguyệt kẻ bá đạo trong hậu cung mười năm, chuyên bắt nạt nô tài các cung Kính Sự phòng đ.á.n.h nặng năm mươi đại bản, m.ô.n.g nở hoa.
Nghe là vì Tịch Nguyệt thương Trân Cơ nương nương của Hợp Hi Cung.
Các cung nữ thái giám ai vỗ tay khen , thiện cảm đối với Trân Cơ nương nương sợ cường quyền tăng vọt, bội phục đến năm vóc sát đất.
Chu hoàng hậu lắc đầu: “Bổn cung còn sợ nàng tranh, ngờ nàng tay liền c.h.ặ.t đứt một cánh tay của Lệ quý phi, quả nhiên là bổn cung xem thường nàng .”
Hoàng hậu nương nương tâm trạng , Phân Vân cũng theo: “Không uổng công chủ t.ử đối xử với nàng như , Lệ quý phi chuyện để chịu .”
Chu hoàng hậu dường như nghĩ đến điều gì đó, nụ lập tức biến mất: “ trong hậu cung dám cãi với Hoàng thượng cũng chỉ một ả, thế mà Hoàng thượng cũng phạt ả, Trân Cơ... còn kém xa lắm.”
Hợp Hi Cung.
Dưới chiếc mũi nhỏ nhắn thẳng tắp của Khương Hân Nguyệt, nhét một cục bông gòn, bên còn vẫn còn vệt m.á.u mũi màu hồng nhạt.
Nửa bên mặt nàng dấu tay rõ ràng, giống như một đứa trẻ phạm , nũng nịu kéo kéo long bào của Tuyên Vũ Đế: “Hoàng thượng, thần thϊếp sai , đại nhân đại lượng, đừng tức giận nữa mà…”
Tuyên Vũ Đế chiếc ghế đẩu tròn, xoay , thèm để ý đến nàng.
Khương Hân Nguyệt đáng thương bĩu môi, vẻ mặt như sắp đến nơi, quỳ đất di chuyển theo, hai nắm tay nhỏ chống cằm, chớp chớp đôi mắt to đầy uất ức.
Ánh mắt long lanh, giống con ch.ó nhỏ màu trắng nuôi bên cạnh xích đu ở Hợp Hi Cung.
Tuyên Vũ Đế thở dài một tiếng, sờ lên gương mặt thương của nàng, kéo nàng dậy, đặt lên đùi : “Có đau ?”
Khương Hân Nguyệt vội vàng lắc đầu, cho chút lợi lộc lập tức bám dính lấy, ngoan ngoãn : “Không đau đau... Hoàng thượng đau hơn.”
“Trẫm đau cái gì?”
“Đánh thần thϊếp, đau ở trong lòng Hoàng thượng mà!”
Nàng ngượng ngùng ôm lấy Hoàng đế, trán tựa trán , dùng mũi cọ ch.óp mũi của : “Hoàng thượng, thần thϊếp sai , hại và Quý phi nương nương...”
Mặt nàng đỏ bừng: “Thần thϊếp ngờ sẽ ầm ĩ thành thế , chỉ là... chỉ là trút giận giúp Sương Hàng.”
Nàng hề phủ nhận rằng cố ý tìm đến mặt Tịch Nguyệt.
“Nàng vẫn sai ở .”
Tuyên Vũ Đế đầu , nghiêm túc nàng: “Có nhiều cách để trút giận giúp Sương Hàng, nàng chọn cách ngu ngốc nhất, Tịch Nguyệt chỉ là một cung nữ, nàng rõ ràng thể trực tiếp xử trí cô , lấy việc tổn thương chính cái giá trả, nàng ngu ?”
Khương Hân Nguyệt thầm đảo mắt trong lòng, nghĩ: [Nếu tự thương, khiến đau lòng, thể trọng phạt cung nữ của Lệ quý phi ?]
Theo những chủ t.ử khác , mạng của cung nữ và cung nữ cũng giống .
“Trong cung phi tần thông minh nhiều lắm, thần thϊếp Hoàng thượng , cần thông minh đến , ngốc một chút... Hoàng thượng bảo vệ !”
“Nàng còn cảm thấy tự hào đúng ?”
Khương Hân Nguyệt bĩu môi lắc lắc đầu: “Có một chút ạ!”
Tuyên Vũ Đế hiểu, ý của nàng là trong cung nhiều phi tần thông minh như nhưng chỉ nàng, mắng là ngốc bảo vệ, nàng vui , vui đến mức bận tâm việc Hoàng đế mắng nàng ngốc.
Những lời , nếu với Lệ quý phi, ả nhất định sẽ âm thầm đau lòng, lưng sẽ thể hiện sự thông minh của thế nào, hòng đổi hình tượng của ả trong lòng .