Trục Ngọc

Chương 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thực tế, m.á.u phần lớn là của đám hắc y nhân, vết rách áo cũng là do tự tạo để ngụy trang, chỉ xước nhẹ ngoài da. Hắn từng gặp Trịnh Văn Thường vài , nếu nhận thì hoặc là giao cho Ngụy Nghiêm, hoặc g.i.ế.c sạch đám quân tòng để bỏ trốn. May mắn là qua mắt đối phương.

Triệu đại nương gọi Phàn Trường Ngọc xuống lầu để lấy khẩu cung. Trước khi , nàng lo lắng Tạ Chinh: "Ta sẽ về ngay."

Tên hắc y nhân sống sót duy nhất bắt giữ, quan binh tước bỏ túi độc trong miệng để ngăn tự sát. Trịnh Văn Thường hứa sẽ để vài binh sĩ âm thầm canh gác gần đây để bảo vệ họ. Phàn Trường Ngọc mừng rỡ cảm tạ vị "đại quan" bụng.

Sau khi quân lính , Phàn Trường Ngọc múc nước rửa sạch vết m.á.u trong sân và gác. Triệu gia thức trắng đêm bên lò sưởi, còn Trường Ninh thì mải mê xem con diều hâu trong l.ồ.ng. Phàn Trường Ngọc hỏi về vết thương của Tạ Chinh, Triệu thợ mộc thở dài khuyên nàng ngày mai nên mời đại phu thực thụ ở y quán đến xem cho chắc chắn.

Phàn Trường Ngọc lên gác, thấy Tạ Chinh lau sạch m.á.u mặt. Nàng hào hứng kể: "Quan binh đáng tin cậy hơn huyện lệnh nhiều. Họ sẽ tra rõ vụ ám sát và còn phái âm thầm bảo vệ chúng nữa. Huynh cứ yên tâm dưỡng thương, cần vội rời ."

Sắc mặt Tạ Chinh tối sầm : "Âm thầm bảo hộ?"

Hắn vất vả giấu , nay quân của Kế Châu phủ đóng ngay mí mắt để giám sát ? Hắn dặn nàng: "Hai ngày tới hãy mang con diều hâu lên lầu, đừng thả ngoài, dã tính của nó khó thuần, dễ thương."

Phàn Trường Ngọc chợt nhớ lời đại nương: "Phải , đại nương đêm qua nó còn ăn vụng thịt treo lò sưởi nữa!"

Tạ Chinh: "..."

Lúc bình minh, Trịnh Văn Thường cưỡi ngựa về thẳng Kế Châu phủ, trình lời khai lên Kế Châu mục Hạ Kính Nguyên.

Trịnh Văn Thường run rẩy: "Đại nhân, chúng bắt những kẻ gây án tại Thanh Bình huyện, nhưng... xin đại nhân xem qua lời khai."

Hạ Kính Nguyên râu tóc hoa râm, bình thản đáp: "Ngươi chỉ bắt sơn phỉ, gì mà sợ? Cứ để lời khai đó lui ."

Trước khi , Trịnh Văn Thường báo cáo thêm: "Hộ nhân gia đó một thương, là phu quân ở rể của nữ t.ử ." Hạ Kính Nguyên chỉ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ngoc-hwbm/chuong-34.html.]

Khi chỉ còn một , Hạ Kính Nguyên mở lời khai xem, thở dài. Ông mở một ngăn bí mật giá sách, lấy một hộp gấm, lẩm bẩm: "Ngươi giao thứ cho , chắc đoán ngày , ngươi che chở cho hai đứa trẻ đó ..."

...

Phàn Trường Ngọc sáng sớm chợ, mua một con gà mái già mang về định hầm cho Ngôn Chính tẩm bổ. Đi trong ngõ gặp quen, nàng vẫn thiện chào hỏi như thường lệ, nhưng đối phương chút kiêng dè, chỉ miễn cưỡng ậm ừ cho qua chuyện.

Đặc biệt là những phụ nhân giao hảo với Tống gia, thấy nàng trợn trắng mắt, tránh như tránh tà: "Thật là khắc tinh, đại bá nàng qua nhà mấy liền khắc c.h.ế.t, ngay cả tên phu quân ở rể cũng ốm yếu mãi khỏi. May mà Tống gia tỷ tỷ sáng suốt xem bát tự sớm, bằng Tống Nghiễn mà rước nàng về, Tống gia chẳng sẽ khắc thành cái dạng gì!"

Lavie

Nếu đây lời đồn "Thiên Sát Cô Tinh" của Tống gia ai để tâm, thì hai ngày nay sát họa liên tiếp khiến hàng xóm láng giềng khỏi kiêng kỵ. Phàn Trường Ngọc nhấp môi, lặng lẽ xách gà về nhà họ Triệu.

Đi ngang qua cửa nhà Khang bà t.ử là một lão phụ nổi tiếng chanh chua, chuyên nịnh bợ Tống mẫu – nàng qua thì bà hất ngay một chậu nước vo gạo đường. Nước b.ắ.n tung tóe lên đôi giày thêu và làn váy của nàng. Bà còn mắng mỏ: "Sáng sớm đen đủi, lát nữa tìm lá bưởi treo cửa mới !"

Dân gian tương truyền nước vo gạo và lá bưởi dùng để tẩy uế, trừ vận rủi. Phàn Trường Ngọc nhẫn nhịn, giày vớ ướt sũng lạnh thấu xương, nàng lẳng lặng bếp hầm gà mang t.h.u.ố.c lên gác mái cho Tạ Chinh.

Tạ Chinh nhận chén t.h.u.ố.c, nhận cảm xúc nàng liền hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"

Phàn Trường Ngọc cúi đầu, lộ đoạn cổ gầy gò, nàng bỗng : "Ta tìm cho một gian khách điếm, đưa thêm tiền cho tiểu nhị chăm sóc ? Hiện quan phủ kết án, sợ kẻ thù tìm đến trả thù ."

Tạ Chinh siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, hỏi : "Vì ?"

Nàng chỉ đáp: "Huynh cứ ở đây dưỡng thương, thương khỏe thì rời thôi." Nói đoạn, nàng xuống lầu. Tạ Chinh vân vê viên trần bì đường, khóe môi mím c.h.ặ.t, viên đường trong chớp mắt hóa thành bột mịn.

Đến giữa trưa, Khang bà t.ử đột nhiên dẫn tôn t.ử là Hổ Đầu đến cửa nhà họ Triệu c.h.ử.i bới: "Phàn Trường Ngọc! Ngươi cút đây cho !"

vu khống Trường Ninh đẩy Hổ Đầu ngã gãy răng cửa. Phàn Trường Ngọc bước , tên nhóc béo ị đang lóc, lạnh lùng : "Muội vốn thể nhược, tôn t.ử nhà bà lớn hơn mấy tuổi, đẩy nổi ?"

Triệu đại nương định can ngăn nhưng Khang bà t.ử càng c.h.ử.i càng hăng, lời lẽ vô cùng độc địa. Phàn Trường Ngọc gọi Trường Ninh hỏi rõ ngọn ngành. Tiểu Trường Ninh mắt đỏ hoe kể : "Là túm tóc , cướp kẹo đậu phộng của , còn hất nước lên . Hắn bảo a ma sáng nay mới hất nước vo gạo lên tỷ để trừ xúi quẩy, của 'tang môn tinh' nên cũng hất nước..."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận