Một toán nha dịch đến con hẻm phía Tây trấn. Một tên nha dịch hít hà: “Nhà ai gi.ết lợn ? Mùi m.á.u tươi nồng quá.”
Vương bộ đầu cũng ngửi thấy, nhưng nghĩ Phàn Trường Ngọc nghề g.i.ế.c lợn nên nghi ngờ. Đến khi mở cổng nhà họ Phàn , tất cả đều biến sắc.
Trong sân đầy t.ử thi, m.á.u tươi nhuộm hồng cả lớp tuyết kịp quét. Vương bộ đầu vội vã nhà tìm bào của Phàn Trường Ngọc. Trước cửa nhà chính, một tên sát thủ ngửa, cổ móng vuốt của loài cầm thú nào đó xé nát, đất còn rơi mấy sợi lông diều hâu lớn.
Trong phòng phía Bắc, một tên khác c.h.ế.t thấu, lưng cắm phập một con d.a.o phay sâu tận xương sống. Vương bộ đầu lục soát khắp nơi nhưng thấy tiểu nữ nhi nhà họ Phàn và ở rể cả.
Ông trầm giọng: “E là kẻ tìm nhà họ Phàn trả thù, mau về huyện nha báo tin!”
…
Trời xám xịt, tuyết rơi lả tả. Trong rừng thông, Tạ Chinh tựa lưng một gốc cây, vạt áo n.g.ự.c đẫm m.á.u. Thanh trường kiếm đẫm m.á.u cắm nghiêng tuyết. Hắn đang c.ắ.n một dải vải băng bó vết thương tay, gương mặt tái nhợt dính vài vệt m.á.u, tâm tình dường như vô cùng tệ hại.
Trường Ninh và con diều hâu lông lá xơ xác đang núp gần đó. Con diều hâu trong móng vuốt vẫn còn dính chút thịt vụn, Trường Ninh thì thút thít vì quá sợ hãi.
Hắn lạnh lùng liếc mắt: “Không .”
Trường Ninh lập tức nín bặt, chỉ nước mắt vẫn rơi lã chã.
“Nhà họ Phàn các rốt cuộc đắc tội với hạng nào?” Hắn lẩm bẩm như tự hỏi chính .
Tiếng bước chân hỗn loạn từ rừng thông truyền đến, một toán bịt mặt cầm đao kiếm đang vây . Tạ Chinh nghiêng đầu c.ắ.n c.h.ặ.t nút thắt băng vải, vị rỉ sắt của m.á.u lan tỏa nơi đầu lưỡi. Đôi mắt phượng của hiện lên tia tàn nhẫn, lạnh lùng đám sát thủ đang tiến gần.
...
Huyện nha.
Phàn Trường Ngọc giữ trong căn phòng thẩm vấn tạm thời, cửa sổ đóng c.h.ặ.t, bàn ghế bên trong dường như đều toát từng cơn khí lạnh. Ngồi lâu, cái lạnh từ đôi giày đế nạp hai tầng mút dày len lỏi lên, đôi chân nàng sắp đông cứng đến mất tri giác.
Phàn Trường Ngọc xoa xoa tay, hà lòng bàn tay dậm nhẹ chân, cố tìm chút ấm. Ngoài phòng hai nha dịch đang trực, nàng thử bắt chuyện nhưng họ của Vương bộ đầu nên ngó lơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ngoc-hwbm/chuong-30.html.]
Sự chờ đợi thật gian nan, mãi đến khi cửa phòng mở , ánh mặt trời mới rọi căn phòng tối tăm, nha dịch bảo: “Ngươi thể .”
Lavie
Phàn Trường Ngọc tưởng Vương bộ đầu điều tra xong và chứng minh nàng trong sạch, lòng nhẹ nhõm hẳn, bước ngoài. Khi thấy Vương bộ đầu, ông đang sứt đầu mẻ trán phân phó thuộc hạ, ai nấy đều đeo đao như thể sẵn sàng xuất trận.
Thấy nàng, Vương bộ đầu nhíu mày sâu hoắm: “Vừa đến báo quan, hôm nay ngoài Phàn đại c.h.ế.t t.h.ả.m, còn mấy nhà cũng gặp độc thủ, thương thế tương tự, hẳn cùng một hội sát thủ. chỉ nhà ngươi là chúng lùng sục kỹ nhất, Phàn đại khai gì . Lúc dẫn đến nhà ngươi, trong sân c.h.ế.t đầy một đất ...”
Nghe đến câu cuối, đầu óc Phàn Trường Ngọc "ong" một tiếng như ù tai, nàng chỉ thấy miệng Vương bộ đầu mấp máy mà rõ ông gì. Một hồi lâu , nàng mới cố trấn tĩnh: “Muội của ...”
Giọng nàng khản đặc, chân tay lạnh ngắt. Vương bộ đầu vội trấn an: “Không tìm thấy t.h.i t.h.ể vị hôn phu và bào của ngươi, bắt chạy thoát. Ta sai nha dịch lùng sục, nhưng tuyết rơi lớn quá, che lấp hết dấu vết .”
Phàn Trường Ngọc chỉ nhẹ lòng một nửa, nàng sải bước lao khỏi huyện nha: “Ta cũng tìm!”
Cha mất, nàng thể để bào xảy chuyện! Ngôn Chính tuy mang thương tích nhưng là võ, những kẻ c.h.ế.t trong sân nhà nàng hẳn là do g.i.ế.c. Hắn chắc chắn đưa Trường Ninh trốn , nhưng thương thế của chống đỡ lâu, nàng tìm thấy họ khi quá muộn!
…
Gió cuốn tuyết mịn, mang theo mùi m.á.u tanh từ rừng thông bay xa.
Kiếm quang lóe lên, một dòng huyết nóng phun từ cổ họng tên sát thủ, nhuộm đỏ những tán tùng phủ tuyết. Tạ Chinh chẳng thèm liếc kẻ ngã xuống, cổ tay rung nhẹ, rũ sạch huyết châu lưỡi kiếm. Trong vòng mười trượng quanh , t.ử thi la liệt.
Tiểu Trường Ninh và con diều hâu rúc , sắc mặt xanh mét vì lạnh và sợ, ngay cả cũng nổi. Tạ Chinh thu kiếm, bước gần chạm tay hài t.ử, thấy lạnh như băng đá. Áo bông của đẫm m.á.u, mặc cũng chẳng ấm, liền dùng kiếm lột lớp áo da hổ của một tên sát thủ cắt yết hầu, ném cho Trường Ninh: “Mặc , sống mà đợi trưởng tỷ nàng tới tìm.”
Tạ Chinh tựa gốc tuyết tùng, mệt mỏi rã rời nhưng nhãn mâu vẫn lạnh lẽo. Hắn còn nhiều toán sát thủ đang vây tới. Thể lực cạn, mang theo hài t.ử thể xa, định nghỉ ngơi một lát để khôi phục sức lực.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, chợt thấy giọng dịu dàng của mẫu : “Chinh nhi, bánh hoa quế ngon ?”
Ý thức tản mát, giật vì tiếng gọi của Trường Ninh: “Tỷ phu...”
Hắn nhíu mày: “Đừng ồn.” Cảm giác thật quen thuộc, giống hệt thoát khỏi tay t.ử sĩ nhà họ Ngụy ngã gục giữa trời tuyết. Tạ Chinh nghiến răng, dùng kiếm cứa lòng bàn tay đang quấn băng gạc để nỗi đau giữ cho thần trí thanh tỉnh.