Thấy phản ứng của nàng, hàng mi dày của Tạ Chinh khẽ động ánh lửa, mặt đống lửa đang cháy rực, buông một câu chẳng giống đang đùa chút nào: “Ta đùa thôi.”
Giọng điệu lười biếng, mang theo vài phần chút để ý. Nếu kẻ khinh đến mức , kẻ đó sớm đầu lìa khỏi cổ. Hắn dạy nàng “Đại Dận luật” là vì ở lập trường của nàng mà nghĩ cách nhất, dù tính cách nàng phần mạnh mẽ nhưng vẫn đến mức tàn nhẫn.
Thấy ánh mắt hồ nghi của nàng cứ đảo quanh gương mặt tuấn tú của , khẽ nâng mắt, vặn chạm tầm mắt nàng: “Giờ dạy nàng “Đại Dận luật” chứ?”
Phàn Trường Ngọc lập tức còn tâm trí mà hổ vì bắt quả tang đang trộm, nàng nhăn mặt khổ sở gật đầu. Nàng vốn ghét sách, thấy chữ là đau đầu, chữ đến nay cũng là nhờ năm xưa mẫu dùng roi mây thúc ép.
Nghiên b.út đều ở phòng phía Nam, Phàn Trường Ngọc sang phòng Tạ Chinh. Để cho rõ, nàng khều bấc đèn dầu cho sáng hơn. Trong nhà sách luật, Tạ Chinh đành chép mấy điều quan trọng cho nàng thuộc lòng.
Chuyện liên quan đến gia sản, Phàn Trường Ngọc đ.á.n.h liều mười hai phần tinh thần để học. Ngặt nỗi đêm khuya, những điều luật khô khan như tiếng tụng kinh đưa giấc ngủ, nàng học gật gù, hai mí mắt cứ dính c.h.ặ.t .
Tạ Chinh nhắm mắt ghế tre cạnh đó, nhưng như thể trán mắt, hễ đầu Phàn Trường Ngọc bắt đầu "gà mổ thóc", liền mở mắt, gõ "đốc đốc" lên mặt bàn.
Phàn Trường Ngọc bừng tỉnh, ôm mấy tờ giấy ngáp liên tục đến chảy cả nước mắt, gắng gượng tiếp: “《Đại Dận luật - Hộ lệnh - Hộ tuyệt thiên》 điều thứ mười bảy, hộ tuyệt giả (nhà nối dõi), t.ử lập trường, vô t.ử lập tự...”
“Đã là tuyệt hậu, đào ‘ t.ử lập trường’?” Một giọng lạnh lẽo vang lên bên cạnh.
Phàn Trường Ngọc thấy tiếng liền rùng , như học trò ngủ gật phu t.ử bắt quả tang, nàng gượng tỉnh táo pháp lệnh, lẩm nhẩm: “Hộ tuyệt giả, chọn con tự (con nuôi nối dõi), nếu chọn, thì song và em phân chia, nhưng nuôi nấng con gái chồng; hộ tuyệt mà rể kén, thì rể chia tài sản, con gái hưởng...”
Tạ Chinh đúng lúc lên tiếng: “Theo pháp lệnh , gia sản cha nàng để vốn thuộc về nàng. tổ phụ tổ mẫu nàng vẫn còn, bệnh tật, đại bá nàng thì chơi bời lêu lổng. Ba ngày lên huyện nha, nếu đối phương lấy 《Đại Dận luật - Hiếu thư》 lý, gia sản ít nhất trích một nửa cho tổ phụ mẫu. Mà họ đang ở cùng đại bá nàng, tiền đó cuối cùng cũng tay lão .”
Phàn Trường Ngọc hết sạch cơn buồn ngủ vì tức giận, nàng nhíu mày: “Vậy đón tổ phụ mẫu về nuôi dưỡng?”
Tạ Chinh liếc nàng: “Nàng với họ thiết ?”
Phàn Trường Ngọc lắc đầu. Từ khi cha nàng còn sống, nhà nàng chẳng thiết gì với tổ phụ mẫu. Năm xưa mẫu sinh Trường Ninh khó sinh, họ chẳng những thương xót còn đòi cha nàng quá kế con trai của Phàn đại để chống gậy. Cha nàng chịu, họ liền rêu rao mẫu nàng bất hiếu, ghen tuông, nhà họ Phàn tuyệt tự. Từ đó hai bên gần như qua , ngày lễ Tết cha nàng chỉ xách miếng thịt lợn qua biếu về ngay.
Tạ Chinh : “Theo pháp lệnh bổ sung, chỉ cần tìm hương lân chứng, xác nhận Phàn đại ham mê c.ờ b.ạ.c thành tính, thì phần tài sản của tổ phụ mẫu thể giao cho nàng quản lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ngoc-hwbm/chuong-28.html.]
Lavie
Phàn Trường Ngọc thẳng tính, hiểu nổi mấy chuyện vòng vo : “Thế thì khác gì phụng dưỡng họ?”
Tạ Chinh nhẫn nại giải thích: “Đón về thì nàng bắt buộc dưỡng. Còn tiền cầm trong tay, cho là quyền ở nàng.”
Phàn Trường Ngọc phấn khích đập bàn: “Cách ! Dùng với hạng như Phàn đại là quá xứng đáng! Sao ngươi nhiều ?”
Tạ Chinh liếc cái bàn rung rinh, nghi ngờ gì nếu nàng đập mạnh thêm chút nữa là nó tan tành. Hắn bịa chuyện mặt đổi sắc: “Bôn ba bên ngoài nhiều nên nhiều chuyện lạ. Có nhà phú thương nọ kén rể tộc chiếm đoạt gia sản, trạng sư của họ dùng cách .”
Phàn Trường Ngọc chân thành khen ngợi: “Vị trạng sư đó thật thông minh!”
Tạ Chinh đáp, khóe môi nhếch lên.
Phàn Trường Ngọc chột : “Đã cách ứng phó ... học thuộc lòng nữa ?”
Tạ Chinh thản nhiên: “Trên công đường đối phương hỏi nàng căn cứ điều luật nào, nàng đáp thì cần thuộc.”
Nàng nhăn mặt như cái bánh bao, cam chịu học tiếp. Tạ Chinh lật xem cuốn tạp thư, tiếng nàng nhỏ dần im bặt. Hắn ngẩng lên thì thấy nàng gục xuống bàn ngủ say, thở đều đặn.
Hắn nàng ánh nến, hàng mi đổ bóng dài đôi gò má trắng nõn, trông nhã nhặn khác hẳn lúc tỉnh. Chợt nàng mê: “Nương...” giọng mũi mang theo tiếng nức nở. Tạ Chinh khẽ nhíu mày, nhận nàng gầy và đơn bạc hơn tưởng. Một cảm xúc lạ lùng dâng lên trong lòng .
…
Giờ Mão, Phàn Trường Ngọc tỉnh dậy, chân tay tê rần. Nàng phát hiện Tạ Chinh cũng ngủ gục bên cạnh, tay còn đè lên tay áo nàng. Nàng kéo mạnh khiến bừng tỉnh, đôi mắt đen nhánh lạnh lẽo nàng nàng giật : “Ta tỉnh giấc ngươi ?”
Sắc mặt vết đỏ vì ép xuống bàn, chỉ ậm ừ một tiếng. Phàn Trường Ngọc dậy định tìm nến thì chân tê, cả ngã nhào .
"Rầm rầm!"