Phàn Trường Ngọc thở dài: “Ngươi đang thương tích, gặp chuyện như , nếu nhẫn nhịn thì hãy đợi về xử lý... Để vết thương rách rách , chịu khổ là ngươi thôi.”
Tạ Chinh lúc mới lạnh nhạt mở lời: “Bọn chúng quá ồn ào.”
Ánh nắng chiều tà chiếu nghiêng, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối của mái hiên, nửa còn nắng hiện lên vẻ trong trẻo như băng tuyết, đến mức khiến ngạt thở. tính tình thì quả thật dễ chịu chút nào.
Phàn Trường Ngọc nghẹn lời, dậy phòng. Tiểu Trường Ninh lúc mới ló đầu khỏi bếp, gọi khẽ: “A tỷ.”
“Có sợ ?” Phàn Trường Ngọc xoa đầu .
Trường Ninh gật lắc đầu: “Tỷ phu... thật lợi hại! Bọn chúng mắng tỷ phu là tiểu bạch kiểm, là kẻ què, liền tỷ phu đ.á.n.h què chân hết!”
Trường Ninh chớp mắt hỏi: “A tỷ, tiểu bạch kiểm là ý gì? Có là khen mặt tỷ phu trắng ?”
Phàn Trường Ngọc khổ: “Đó là lời mắng , Ninh nương theo, ?”
…
Nàng tìm t.h.u.ố.c trị thương đến gõ cửa phòng Tạ Chinh. Hắn mở cửa, áo ngoài khoác hờ, áo trong mới thắt vài dải dây, để lộ xương quai xanh và l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc.
Phàn Trường Ngọc vội dời mắt: “Xin , nên sớm nghĩ tới việc ngươi ở rể nhà , đời sẽ lời tiếng khó ...”
Tạ Chinh nheo mắt: “Mấy lời của lũ cặn bã đó, bao giờ để tâm. Ta đ.á.n.h chúng vì chúng quá ồn.”
Nàng phòng, định đưa dải dây buộc tóc mới mua cho , nhưng sợ nghĩ ý đồ khác, bèn mặt biến sắc tự buộc lên tóc : “Đây là dải dây mua cho bản .”
Dải dây màu xanh thẫm cột lên mái tóc đuôi ngựa cao khiến nàng trông cực kỳ khí. Tạ Chinh nàng, thần sắc chút vi diệu.
Phàn Trường Ngọc về chuyện hộ tịch và tin đồn Võ An hầu t.ử trận ở Sùng Châu.
“Võ An hầu nếu thật sự t.ử trận thì đáng tiếc quá.” Nàng thở dài.
Trên gương mặt tái nhợt của Tạ Chinh hiện lên một nụ giễu cợt: “Có gì mà đáng tiếc?”
Phàn Trường Ngọc ngẫm nghĩ đáp: “Dù khát m.á.u, nhưng trấn giữ Tây Bắc, dân chúng mới ngày bình yên. Hắn c.h.ế.t , chiến hỏa mà lan đến đây, hạng tiểu dân như chúng chạy ?”
Tạ Chinh im lặng, đôi mắt thâm trầm rõ vui buồn.
Nàng lấy tờ hộ tịch mới đưa cho : “Đây là hộ tịch của ngươi. Hiện giờ quan sai bắt lưu dân gắt, ngươi cầm lấy để phòng . Vương thúc dùng nhân tình mới đấy.”
Tạ Chinh tờ giấy ghi tên giả của , ánh mắt tối : “Quan sai đang bắt lưu dân ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ngoc-hwbm/chuong-18.html.]
Nàng gật đầu, bỗng thẳng : “Ngươi từ Sùng Châu tới, Võ An hầu thật sự mất ?”
“Không .” Hắn đáp cụt lủn, mặt chỗ khác.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, khiến gian phòng trở nên sáng sủa lạ thường. Thiếu nữ đó, vẻ tươi tắn và tinh thần phấn chấn như át cả nắng mai, nàng thản nhiên đáp: “Tự nhiên là đáng tiếc . Đại Dận triều mấy trăm năm qua, liệu mấy vị Võ An hầu?”
Phàn Trường Ngọc bấm đốt ngón tay tính với : “Cửa ngõ Cẩm Châu vùng Tái Bắc là do đoạt ; mười hai quận Liêu Đông khiến bao nhiêu danh tướng, lương thần bó tay suốt mấy chục năm cũng là do thu phục. Trận Cẩm Châu tuy đời tranh cãi, nhưng năm đó khi quân Bắc Quyết chiếm thành, dân chúng Trung Nguyên chẳng cũng đồ sát đó ?
Tạ lão tướng quân vì giữ khí tiết mà hy sinh, mà quân Bắc Quyết còn treo xác ông phơi thành lâu. Đám quan văn chỉ dùng ngòi b.út mạt sát, mắng Võ An hầu m.á.u lạnh tàn bạo, nhưng những tướng sĩ và bá tánh c.h.ế.t ở Cẩm Châu mười sáu năm thì ? Họ vô tội ?
Dựa cái gì mà đám đó chỉ cần khua môi múa mép là thể khuất xóa sạch tội ác của quân Bắc Quyết?”
Tạ Chinh quá nhiều lời lên án hùng hồn về trận Cẩm Châu năm , nhưng đây là đầu tiên giúp .
Nhuệ khí và vẻ u tối trong đáy mắt đè nén xuống. Hắn nhịn mà kỹ thiếu nữ mặt: “Ngươi quả là gan , lời cũng dám .”
Phàn Trường Ngọc khó hiểu : “Lão quan gì là việc của họ, hạng tiểu dân chúng ngốc. Không mắng đám tham quan ô đục khoét dân đen, mắng vị hùng g.i.ế.c địch cứu nước ? Đầu óc đám đó chắc chắn là vấn đề !”
Tạ Chinh: “... Thế gian chẳng vẫn dùng danh hào của để dọa trẻ con nín đêm ?”
Phàn Trường Ngọc ngượng nghịu: “Cha lúc gi.ết lợn trông cũng hung dữ lắm, trong trấn cũng lấy tên cha dọa trẻ con đấy thôi.”
Tạ Chinh: “...”
Hắn đưa tay day day thái dương, lặng im , nhưng lệ khí và sự u uất trong lòng bỗng chốc tan biến vài phần.
Lavie
…
Giờ ngọ, khi dùng cơm, Phàn Trường Ngọc thắp nén nhang lên bài vị cha . Tạ Chinh liếc ban thờ, thấy rõ cái tên bài vị, đột nhiên hỏi: “Đại bá của ngươi tên là Phàn Đại Ngưu?”
Phàn Trường Ngọc kinh ngạc: “Sao ngươi ?”
Tạ Chinh đáp: “Nhìn bài vị của cha ngươi.”
Nhìn ba chữ “Phàn Nhị Ngưu” bài vị, nàng liền hiểu . Nàng giải thích: “Cha tên là Nhị Ngưu, nhưng hồi nhỏ từng lạc, lớn lên mới tìm về nhận . Sau dân trong trấn gọi ông là Phàn Lão Hổ, nên ai cũng gọi biệt hiệu của ông.”