Ta Không Phải Hí Thần (Dịch)

Chương 1: Huyết Hỷ Bào

"Ta... là kẻ nào?"

Ầm ầm ——!

Một đạo lôi quang trắng bệch xé toạc tầng mây đen đặc.

Mưa trút như thác đổ. Trận cuồng phong tựa hồ cơn lôi đình của thần linh vùi dập mặt đất lầy lội.

Giữa những vũng nước gợn sóng chồng chất, hình bóng một kẻ vận huyết phục đỏ rực tan nát vụn vỡ.

Đó là một thiếu niên khoác trên mình bộ Huyết hỷ bào đỏ thẫm.

Cậu ta loạng choạng lội qua bùn lầy như kẻ say rượu, tay áo rộng thùng thình bay múa cuồng loạn giữa phong ba.

Nước mưa gột rửa bùn cát trên mặt hí bào, để lộ sắc đỏ tươi rờn rợn tựa máu, nổi bật đến nhức mắt giữa màn đêm tịch mịch.

"Đừng ồn nữa... Đừng ồn nữa!"

"Câm miệng hết cho ta!"

"Ta sắp nhớ ra rồi... sắp... nhớ ra rồi..."

"Ta có một cái tên... một cái tên của riêng ta!"

Mái tóc đen ướt đẫm rủ xuống chân mày. Đôi mắt cậu ta đờ đẫn, tràn ngập sự mờ mịt.

Cậu khó khăn lê bước, hai tay ôm chặt lấy đầu như đang giằng co với một thứ gì đó trong ký ức.

Tiếng gầm gừ vang vọng trên con phố hoang vắng, chưa kịp truyền xa đã bị màn mưa vô tận nuốt chửng.

Bịch ——!

Giữa bóng tối mịt mùng, chân cậu vấp phải một tảng đá nhô lên, cả người ngã nhào xuống đất!

Một dòng máu tươi từ trán thiếu niên rỉ ra.

 Cậu ngơ ngác nằm rạp trên mặt bùn, đột nhiên như chạm phải một mảnh vỡ ký ức, trong đôi nhãn mâu đục ngầu chợt lóe lên một tia sáng nhỏ nhoi.

"Trần Linh..."

Cái tên ấy bất chợt xẹt qua tâm trí.

Ngay khoảnh khắc hai chữ này thốt ra, một luồng ký ức tuôn ra từ những tiếng thì thầm vô tận, suýt chút nữa làm nổ tung đại não, rồi tan chảy vào cơ thể yếu ớt này.

"Cái gì đây... Xuyên không sao?"

Trần Linh nhíu chặt mày, không ngừng tiêu hóa những mảnh ký ức vụn vỡ của cơ thể này.

Đại não đau đớn như bị xé toạc ra làm đôi.

Cậu tên là Trần Linh, 28 tuổi, biên đạo thực tập của một nhà hát tại kinh thành.

Hôm đó, khi vở kịch vừa hạ màn, cậu ở lại một mình trên sân khấu để sắp xếp bộ pháp di chuyển cho diễn viên.

Một trận địa chấn dữ dội ập đến, đỉnh đầu đau nhói, rồi tất cả chìm vào bóng tối.

Giờ ngẫm lại, chắc hẳn đã bị giàn đèn chiếu rơi xuống đập chết tươi rồi...

Cùng lúc đó, Trần Linh bắt đầu thâm nhập vào ký ức của chủ nhân cơ thể này.

Điều khiến cậu kinh ngạc là gã cũng tên Trần Linh, nhưng thế giới quan của cả hai lại hoàn toàn sai lệch.

Những ký ức đứt gãy cắn xé lẫn nhau khiến đầu óc cậu như muốn nổ tung.

Cậu hít sâu một hơi, vật lộn bò dậy từ mặt đất.

Bộ Huyết hỷ bào loang lổ vết bùn đỏ đen xen kẽ, trông vô cùng thảm hại.

Chẳng rõ vì sao, cơ thể này nặng nề như chì, giống hệt cái cảm giác kiệt quệ sau khi thức trắng năm ngày đêm để biên kịch vậy...

"Về nhà trước đã..."

Thân xác mệt mỏi và tư duy đứt quãng khiến cậu không thể suy nghĩ sâu xa, chỉ có thể phó mặc cho bản năng của cơ thể này dẫn dắt về hướng "nhà".

Dù chẳng biết mình đến đây bằng cách nào, nhưng địa điểm đó đã bám rễ sâu trong ký ức của nguyên chủ.

Mỗi ngày sau khi chăm sóc em trai ở phòng khám trở về cậu đều đi lối này, chỉ mất vài phút đi bộ là đến.

Thế nhưng với Trần Linh lúc này, đoạn đường ngắn ngủi ấy lại dài đằng đẵng chưa từng thấy.

Nước mưa mang theo cái lạnh thấu xương thấm qua lớp áo, Trần Linh run rẩy không ngừng.

Sau mười phút cố nén sự kiệt quệ để độc hành trong mưa, cuối cùng cậu cũng đứng trước cánh cửa nhà trong ký ức.

Cậu sờ soạng trong túi một hồi, chẳng thấy chìa khóa đâu.

Thế là, theo thói quen của cơ thể, cậu mò mẫm dưới đáy hộp báo bên cạnh cửa, lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng rồi tra vào ổ.

Két ——

Ánh đèn ấm áp từ trong nhà tràn ra, xua tan một góc bóng tối của đêm mưa, chiếu rọi lên khuôn mặt trắng bệch không chút huyết sắc của Trần Linh.

Nhìn thấy ánh sáng ấy, dây thần kinh đang căng như dây đàn của cậu bỗng chốc chùng xuống.

Cái lạnh và sự mệt mỏi dường như cũng vơi bớt đôi chút dưới quầng sáng dịu nhẹ kia.

Cậu bước vào nhà.

Trên bàn ăn, hai bóng người đang ngồi đối diện nhau, vành mắt đỏ hoe như vừa trải qua một trận tang tóc.

Nghe tiếng mở cửa, cả hai sững sờ, rồi đồng loạt quay đầu lại.

"Bố... Mẹ... Con về rồi."

Trần Linh vác cái đầu nặng trịch, theo bản năng định đổi giày ở cửa, nhưng mới nhận ra mình vốn đang đi chân trần.

Lòng bàn chân và kẽ ngón chân đầy bùn lầy đen đúa đã in lên sàn nhà hai dấu chân to tướng.

Lúc này, hai bóng người bên bàn ăn vừa nhìn thấy kẻ mặc Huyết hỷ bào đỏ rực đẩy cửa bước vào, đồng tử liền co rút dữ dội!

"Mày... Mày..."

Yết hầu người đàn ông chuyển động khó nhọc, ông ta há hốc mồm, thần sắc như vừa gặp phải ác quỷ hiện hình.

"Mẹ... nhà còn nước không? Con khát quá."

Về đến nơi an toàn, tinh thần Trần Linh hoàn toàn thả lỏng, ý thức đã ở bên bờ vực hôn mê.

Cậu lầm bầm, lảo đảo đi vào bếp, ôm lấy bình nước trên máy lọc mà uống ừng ực.

Ực... ực... ực...

Trong gian bếp, bóng người áo đỏ ấy tựa như một con dã thú đang tham lam nuốt chửng nguồn sống.

Dòng nước rỉ ra từ khóe miệng nhỏ xuống, tụ lại thành vũng nước trên sàn, phản chiếu hai khuôn mặt kinh hoàng đang trắng bệch ra ở phòng khách.

"A... A Linh?"

 Người phụ nữ cố lấy hết can đảm, run rẩy cất tiếng:

 "Con... con về bằng cách nào?"

Trần Linh vẫn điên cuồng uống nước, hoàn toàn không nghe thấy lời bà ta.

Có lẽ cảm thấy uống thế này quá chậm, cậu trực tiếp nhét cả cổ bình nước to bằng nắm tay vào miệng, cắn nát một miếng!

Rắc! Nhựa tổng hợp bị nghiền nát, dòng nước cuồng nộ dội thẳng vào cổ họng. Sảng khoái vô cùng!

"Con đi bộ về."

Một giọng nói bất chợt vang lên từ phía sau lưng Trần Linh.

Đúng vậy... ngay sau lưng.

Trong khi Trần Linh vẫn đang mải mê với bình nước, thì giọng nói của cậu lại lọt vào tai hai người kia rõ mồn một.

Cứ như thể trong cõi hư vô không tên sau lưng cậu, có một Trần Linh áo đỏ khác đang đứng đó, dang rộng hai tay, trả lời một cách hiển nhiên.

"Mưa to quá, hình như con lạc đường."

"Trên đường có ngã mấy cái, giày cũng mất sạch rồi..."

"Mẹ, con làm bẩn sàn nhà rồi. Nếu không gấp thì đợi mai con dậy dọn nhé... Giờ con buồn ngủ quá."

Nhìn cảnh tượng rợn tóc gáy trước mắt, đôi nam nữ trong phòng khách chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Ngọn lửa đèn dầu trong lồng kính chao đảo liên hồi, tựa như có bàn tay vô hình của âm hồn đang trêu đùa tim đèn.

Sắc mặt họ cắt không còn giọt máu, chỉ biết đứng sững như trời trồng, không dám nhúc nhích dù chỉ một li.

Cuối cùng, bình nước cũng cạn sạch.

Trần Linh lau khóe miệng, đặt bình nước xuống rồi xoay người, để lại những dấu chân đen sì trên sàn nhà, lảo đảo tiến về phía phòng ngủ...

"Bố, mẹ... hai người cũng ngủ sớm đi. Chúc ngủ ngon."

Cậu bỏ lại một câu không rõ ràng rồi khép cửa phòng lại.

Ngay sau đó là một tiếng "bịch" nặng nề đổ ập xuống giường.

Phòng khách chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.

Không biết bao lâu sau, hai bóng người tựa như tượng điêu khắc kia mới cứng đờ quay đầu lại... nhìn nhau.

Tim đèn đã ngừng chao đảo, ánh lửa quỷ dị miễn cưỡng chiếu sáng gian phòng mờ tối. Họ run rẩy ngồi xuống ghế, mặt xám như tro tàn.

"Nó... về rồi."

Người đàn ông khàn giọng nói:

"Chuyện này làm sao có thể..."

"Nếu nó thực sự là A Linh..."

"Vậy thì... kẻ mà chúng ta giết tối qua... là ai?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận